Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 216: Phiên ngoại 5 - Nếu như trưởng tử ra đời…(Thượng)

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:12:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về , Huyền Tịch nghĩ , lẽ tình yêu vốn dĩ là một thứ ích kỷ, chẳng thể nào chia đều vẹn tròn.

 

Khi nàng m.a.n.g t.h.a.i năm sáu tháng, Huyền Trạc kết hôn với Đồ Sơn Du tại Thiên cung. Đêm ngày thành hôn, còn bên cạnh nàng, thề thốt rằng hôn lễ sẽ trở về bầu bạn với nàng.

 

Hắn chắc chắn, nhưng suốt hai tháng đó, Huyền Tịch chẳng hề thấy bóng dáng .

 

Huyền Trạc cứ mãi ở chốn Cửu Trùng Thiên, hề .

 

Có lẽ là giữ chân chăng, dù thì, lý nào mới cưới thê t.ử mà bỏ rơi nàng ? Huyền Tịch tựa thành giường, vuốt ve bụng , nghĩ hết điều đến điều khác: hoặc giả, đắm chìm trong nhan sắc của vị công chúa Đồ Sơn, chẳng nỡ rời nữa .

 

Nàng rõ lòng tư vị gì, nhưng chắc chắn một điều, nàng thấy bi thương cho đứa trẻ trong bụng.

 

Nó còn đời, mất một gia đình trọn vẹn.

 

Có lẽ vì tâm tư quá nặng nề, chuyện sinh non cũng ngoài dự đoán.

 

Sau một ngày một đêm vật lộn, thị nữ ôm từ vũng m.á.u loang lổ một… quả trứng rồng dính đầy vệt đỏ.

 

Huyền Tịch kịp đứa bé của ngất lịm. Khi thị giác một nữa phục hồi, nàng thấy Huyền Trạc bên giường, bên tay đặt một quả trứng vẫn còn ấm nóng.

 

Sắc mặt Huyền Trạc trông tái nhợt vô cùng. Huyền Tịch chẳng hiểu vì , suýt khó sinh mà c.h.ế.t rõ ràng là nàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, dịu giọng hỏi:

 

“Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu ?”

 

Huyền Tịch rút tay về, tiếc là sức lực chẳng còn, đến ngón tay cũng động nổi. Nàng chỉ đành lơ ấm , dời mắt quả trứng rồng lau sạch sẽ, yếu ớt hỏi:

 

“Nó bao giờ mới nở?”

 

Huyền Trạc nhận sự hờ hững trong mắt nàng, im lặng một thoáng, chậm rãi đáp:

 

“Nhanh thì mười ngày, chậm thì ba bốn tháng.”

 

“…” Huyền Tịch định đáp một tiếng “Ồ”, nhưng chỉ một câu vắt kiệt bộ sức lực của nàng. Vì , nàng nhắm mắt, tiếp tục nghỉ ngơi.

 

Có lẽ do sinh non, đứa trẻ phát triển khá chậm. Gần ba tháng , trứng mới dấu hiệu rạn nứt, thêm mấy ngày nữa, một con tiểu hắc long mới chui từ đống vỏ vỡ, miệng kêu chiêm chiếp.

 

Huyền Tịch đặt tên cho nó là...

 

Huyền Mộc.

 

Vừa tắm ánh mặt trời, đường đường chính chính mà sống; đắm trong nước biển, trong sạch thuần khiết mà tồn tại.

 

Ít nhất, đừng giống như nàng.

 

Nàng phận mà đem cái tên cho Huyền Trạc, quyền quyết định cuối cùng. Huyền Trạc xong, trầm mặc hồi lâu :

 

“Tên , cứ quyết .”

 

Không hiểu ý nghĩa thực sự của cái tên .

 

Huyền Tịch nghĩ, lẽ đoán , hoặc cũng lẽ chỉ đơn thuần cảm thấy cái tên cả nàng lẫn , nên mới thấy nó tồi.

 

Để Huyền Mộc một danh phận chính đáng, đời gọi là con hoang của tình nhân, Huyền Tịch đồng ý thành với Huyền Trạc tại Long cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-216-phien-ngoai-5-neu-nhu-truong-tu-ra-doithuong.html.]

 

Vậy là mấy ngày , nàng chính thức trở thành trắc phi của . Mặc dù danh phận ở đây chẳng bao nhiêu ý nghĩa, vì rốt cuộc cũng chỉ mỗi nàng là phi t.ử.

 

Đêm tân hôn, khi mây mưa dứt, Huyền Tịch thở hổn hển hỏi Huyền Trạc:

 

“Sau Huyền Mộc thể lên Thiên cung ?”

 

Nàng hy vọng con trai thể trưởng thành trong môi trường như Huyền Trạc, chứ mãi mãi vây khốn đáy biển tối tăm ánh sáng.

 

Huyền Trạc im lặng.

 

Từ sự lặng thinh của , Huyền Tịch dần nhận điều gì đó, ánh mắt nàng càng lúc càng tỏ tường, nàng đổi cách hỏi:

 

“Ngươi đưa Huyền Mộc lên Thiên cung ?”

 

“… Không.” Huyền Trạc , “Phụ vương cho phép nó bước chân Thiên cung.”

 

Huyền Tịch hồi lâu chẳng đáp.

 

Nàng lưng với , cố gắng kéo giãn cách giữa cả hai.

 

từ phía , cánh tay vẫn cam lòng mà vòng tới, ôm c.h.ặ.t lấy nàng, “Ta sẽ mời những bậc danh sư xuất sắc nhất Cửu Trùng Thiên đến dạy dỗ Huyền Mộc, cũng sẽ trồng đầy linh thảo tiên hoa trong , khiến nơi đây chẳng khác gì Thiên cung. Huyền Mộc sống ở đây sống đó, vốn dĩ chẳng gì khác biệt.”

 

Hắn ngừng một chút, tiếp:

 

“Nàng còn cho Huyền Mộc thứ gì, sẽ cố gắng đáp ứng.”

 

Ngoài cửa sổ, sóng biển vỗ rì rào, Huyền Tịch âm thanh mỗi ngày, sớm quen thuộc, nhưng lúc dâng lên một cơn buồn nôn hiểu nổi.

 

Nàng nghĩ, chắc hẳn là do giam cầm lâu ngày, sống những tháng ngày ý quá lâu, nên mới tích tụ đủ hận ý để những lời độc địa từng :

 

“Huyền Trạc, ngươi c.h.ế.t quách cho ?”

 

Cánh tay đặt eo nàng bỗng siết c.h.ặ.t.

 

Ánh mắt Huyền Tịch dán c.h.ặ.t lên tấm màn đỏ thẫm:

 

“Huyền Mộc ngươi phụ , đó mới là điều nhất.”

 

“… Ồ, thì đáng tiếc quá.” Giọng Huyền Trạc thấp lạnh, “Bản mệnh của dài, e là cả nhà chúng còn sống dài dài với đấy.”

 

Hắn bóp lấy gáy nàng, giữa tiếng rên đau khàn khàn của nàng, chẳng chút nương tay mà một nữa chiếm đoạt.

 

Nếu như tình yêu của một thể chia thành mười phần, thì Huyền Tịch chắc chắn dốc cả mười hai phần cho Huyền Mộc.

 

Nàng tận mắt chứng kiến Huyền Mộc từ lúc mở mắt, chập chững bước , tự do bơi lượn giữa biển cả, suốt thời gian đó, nàng dành cho tất cả sự quan tâm chu đáo nhất.

 

Thế nhưng, một mới đầu như nàng hiểu rằng, trong một gia đình, tình yêu cần sự cân bằng.

 

Về nghĩ , nàng mới thấy, lẽ bi kịch đều bắt đầu từ đây.

 

 

 

Loading...