Cung nhân trong cung đều lén gọi là:
"Tiểu Ma Vương."
Lần đầu tiên từ từ miệng đám cung nhân, Huyền Mộc sững sờ một hồi, ngờ đến cả nhân ngẫu cũng thể những lời sinh động đến thế.
Huyền Diệp thậm chí còn cả gan khiêu khích cả phụ quân, lúc thì c.ắ.n tay, lúc thì c.ắ.n vạt áo, còn xé rách y phục nhàn rỗi của phụ quân trong cung, chuyện diễn như cơm bữa.
Ban đầu, phụ quân còn nhẫn nhịn mấy phần vì nể mặt mẫu phi, nhưng tức quá hóa giận, trực tiếp vỗ lên cái đầu nhỏ nhưng cứng cỏi của Huyền Diệp mấy cái. Huyền Diệp đ.á.n.h đau, đ.á.n.h , bèn ngậm đuôi chui tọt lòng mẫu phi, bắt mẫu phi dỗ.
Mà mẫu phi dỗ dành thì dễ như trở bàn tay, nhất là với Huyền Diệp. Chẳng mấy chốc, chui từ lòng mẫu phi , chẳng hối cải, tiếp tục quậy phá.
Huyền Diệp nghịch ngợm chịu quản, là một tiểu ma đầu danh xứng với thực.
Huyền Mộc mơ hồ cảm thấy, so với , dường như phụ quân và mẫu phi càng yêu thích Huyền Diệp hơn.
Không ít , Huyền Diệp quậy quá mức, Huyền Mộc cứ nghĩ phụ quân nhất định sẽ nổi trận lôi đình, hoặc là sẽ cãi một trận trò với mẫu phi - lúc nào cũng che chở cho Huyền Diệp.
kết quả đều , trái , nhờ Huyền Diệp, phụ quân và mẫu phi thể hòa thuận với trong một thời gian.
Lần đó, Huyền Diệp đùa nghịch quá trớn, c.ắ.n một phát lên tay Huyền Mộc. Răng sắc bén vô cùng, đầy mười tuổi mà ngoạm một cú suýt c.ắ.n bay nửa bàn tay của .
Huyền Mộc quen với sự bướng bỉnh của Huyền Diệp, vốn để trong lòng, nghĩ cứ để từ từ tự lành. Ai ngờ đúng lúc đó phụ quân trở về, cửa thấy cánh tay đầy m.á.u, bèn nghiêm giọng hỏi nguyên do.
Biết đầu đuôi sự việc, phụ quân nguyên tắc mà đem Huyền Diệp nhốt phòng hối , buộc suy ngẫm hành vi của , đó mới đưa Huyền Mộc đến gặp mẫu phi để tường trình chuyện.
Huyền Trạc dài dòng, ngay:
“Huyền Diệp c.ắ.n thương Huyền Mộc, nhốt nó để hối .”
Sắc mặt Huyền Tịch vốn chút huyết sắc nào, nay càng thêm tái nhợt. Nàng yếu ớt lo lắng vẫy tay gọi:
“Huyền Mộc, đây để mẫu phi xem nào.”
Huyền Mộc lập tức ngoan ngoãn tới mép giường, chìa bàn tay dính đầy vết m.á.u khô.
Nếu còn là một tiểu long hóa hình, e rằng lúc cái đuôi sớm phe phẩy .
Mẫu phi nắm lấy tay , nhẹ nhàng lau vết m.á.u nâu đỏ, giọng đầy đau lòng:
“Cắn nặng như thế ... Con còn đau ?”
Nàng chau mày , đôi mắt tràn ngập thương xót.
Huyền Mộc tươi rạng rỡ:
“Hết đau ạ!”
Mẫu phi thở dài, dịu dàng xoa đầu , ánh mắt yêu thương bất đắc dĩ:
“Thật ngoan quá.”
Nàng sang phụ quân, lấy một ống t.h.u.ố.c cẩn thận bôi lên tay Huyền Mộc.
Mọi chuyện vốn đang , nhưng đó, mẫu phi :
“Huyền Diệp còn nhỏ, chỉ là thích đùa giỡn thôi, xuống tay cũng chẳng nặng nhẹ. Con hãy rộng lượng một chút, đừng để bụng với nó, ?”
Ý của mẫu phi vốn chỉ là Huyền Mộc đừng ghi hận, cũng đừng vì chuyện mà rạn nứt tình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-221-phien-ngoai-5-neu-nhu-truong-tu-ra-doi-ha.html.]
Thế nhưng khi câu lọt tai Huyền Mộc, lập tức hiểu theo một ý nghĩa khác.
Hắn cảm thấy mẫu phi đang thiên vị Huyền Diệp.
Huyền Mộc ngẩn , ánh sáng trong lòng chợt che phủ bởi mây đen. Hắn hé môi, nhưng cuối cùng chẳng thể lời nào, chỉ máy móc gật đầu:
“Dạ.”
Rồi nhanh ch.óng hành lễ với phụ quân và mẫu phi, cáo từ rời .
Lúc ngang qua cửa sổ, thấy trong phòng vang lên cuộc đối thoại hiếm hoi hòa thuận giữa hai :
“Huyền Diệp mà c.ắ.n mạnh hơn một chút nữa, tay của Huyền Mộc chắc cũng chẳng giữ . Phải nghiêm khắc dạy dỗ nó một phen.”
“Huyền Diệp đang trong thời kỳ mọc răng, lẽ ngứa răng quá nên mới c.ắ.n bậy c.ắ.n bạ.”
“Ta thấy nó là ngứa da thì , nhịn nổi ăn đòn thì !”
“... Tìm cho cái gì đó chắc chắn một chút để mài răng , thứ để c.ắ.n , chắc sẽ còn c.ắ.n nữa.” Mẫu phi thở dài.
Phụ quân trầm ngâm: “Cho nhai ngọc với trân châu , hồi nhỏ cũng dùng cái đó.”
Mẫu phi: “Có thứ gì bình thường hơn ?”
“Bình thường?” Phụ quân suy tư một hồi, chậm rãi : “Huyền Thanh hồi nhỏ gặm xương ma giao, là dùng thứ đó ? Đừng hỏi thể dùng xương yêu thú bình thường , mấy thứ mềm èo một c.ắ.n là nát vụn thì mà mài răng ?”
“...” Mẫu phi thở dài thườn thượt, lắc đầu bất đắc dĩ: “Tùy .”
Chỉ đoạn đối thoại , ai cũng tưởng đây chỉ là một cặp phu thê đang bàn bạc cách giáo dưỡng hài t.ử mà thôi.
trong suốt mấy chục năm qua, Huyền Mộc dám khẳng định, từng nào phụ quân và mẫu phi tranh luận về như thế cả.
Lần đầu tiên một cuộc thảo luận như thế, nhân vật trung tâm là Huyền Diệp.
Hắn cũng rõ về điện của bản như thế nào. Lúc tỉnh táo , bất động ghế lâu.
Ngay giây phút nhận điều đó, nước mắt bỗng dưng trào , lặng lẽ rơi xuống má.
Người mới kẹo ăn. Huyền Mộc hiểu đạo lý .
Hắn chỉ thấy hoang mang, rõ ràng luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện, thế nhưng tại phụ quân và mẫu phi càng thương kẻ nghịch ngợm như Huyền Diệp hơn?
Sự khó hiểu khiến dần dà sinh một loại trực giác.
Trong cái nhà , “hiếu động” là một chuyện .
Về , Huyền Mộc mới dần dần hiểu vì phụ quân và mẫu phi thiên vị Huyền Diệp.
Không giống , một kẻ bình thường đến mức nhàm chán, Huyền Diệp từ nhỏ thể hiện thiên phú kinh .
Hắn tròn mười lăm thể hóa hình chỉ trong một , bất kể tri thức gì, chỉ cần qua là hiểu, dù phức tạp đến cũng khó . Ngay cả Huyền Trạc cũng liếc mắt thêm vài .
Dung mạo Huyền Diệp cũng vài phần giống mẫu phi đoan lệ mềm mại, đồng thời kết hợp với nét cương nghị của phụ quân, thêm đôi mắt vàng rực, tạo nên một vẻ yêu dị mà mê hoặc. Có lẽ vì thế mà Huyền Trạc đối với ôn hòa hơn hẳn so với Huyền Mộc.