Huyền Mộc tuy thông minh như Huyền Diệp, nhưng lớn lên trong gia đình , năng lực quan sát cực kỳ nhạy bén, sắc mặt mà hành xử. Hắn sớm nhận phụ quân quan tâm đến Huyền Diệp, vì ngày càng trầm lặng, ít .
Không đây là chuyện chuyện , nhưng sự ôn hòa và quan tâm của phụ quân đối với Huyền Diệp cũng kéo dài bao lâu.
Mà nguyên nhân chính là đôi mắt vàng . Đôi mắt thừa hưởng từ phụ quân, nhưng năng lực mạnh mẽ hơn nhiều.
Bởi vì đôi mắt , Huyền Diệp thể thấy luồng sáng sinh mệnh, thậm chí thoáng trông một phần tương lai.
Và , Huyền Diệp thấy cái c.h.ế.t của mẫu phi.
Hôm đó, cùng trưởng đến chính điện thỉnh an mẫu phi, nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên, mắt hiện một cảnh tượng: mẫu phi giường, m.á.u chảy lênh láng.
Quang cảnh quá mức kinh hoàng đối với một thiếu niên còn nhỏ tuổi, hết mực yêu thương mẫu phi như .
Hắn lập tức hoảng loạn rống, lao tới ôm c.h.ặ.t mẫu phi, kinh hoàng gọi tới cứu. Dù Huyền Mộc kéo thế nào, cũng chịu buông tay.
Mẫu phi bối rối, ôm c.h.ặ.t lòng, dịu dàng dỗ dành.
lúc , phụ quân cũng mặt.
Huyền Trạc nhíu mày hỏi: “Chuyện gì ?”
Huyền Diệp kêu lên một câu mà mãi mãi bao giờ quên :
“Mẫu phi c.h.ế.t ! Mẫu phi c.h.ế.t !”
Không gian lập tức đóng băng.
Ngay đó, đầu tiên trong đời, Huyền Mộc và Huyền Diệp chứng kiến cơn thịnh nộ thực sự của phụ quân.
Cơn giận giống như ai đó vô tình chạm nghịch lân của , hoặc bóc trần thứ mà bao giờ đối mặt.
Huyền Trạc rút kiếm, trực tiếp lấy mạng Huyền Diệp. Nếu Huyền Tịch bất chấp bệnh tật lao tới che chắn, thì ngày hôm đó, chắc chắn Huyền Diệp một nhát kiếm cắt đứt cổ, rơi luân hồi, đầu t.h.a.i từ đầu.
Cũng từ hôm , gia đình sụp đổ.
Huyền Trạc còn giấu giếm sự chán ghét dành cho hai nữa. Nếu cần thiết, tuyệt đối cũng chẳng thêm với họ một câu.
Sự xa cách của phụ khiến hai bám c.h.ặ.t lấy mẫu phi như một kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc, khao khát yêu thương nhiều hơn.
mẫu phi nhận đây là một tín hiệu nguy hiểm.
Nàng nếu cứ tiếp tục bù đắp và che chở như sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Đối với sự tan vỡ của gia đình, Huyền Mộc chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng, ngoan ngoãn chấp nhận phận.
Còn Huyền Diệp, kẻ khơi mào cơn ác mộng , từ đó trở thành nhân tố bất nhất trong nhà.
Cảnh tượng mẫu phi c.h.ế.t dần dần hiện ngày càng rõ nét trong mắt , như một cơn ác mộng ám ảnh.
Hắn cố gắng tránh né mẫu phi, thậm chí đóng c.h.ặ.t tâm trí, nhưng vẫn tác dụng gì, chỉ khiến tính tình càng ngày càng quái gở.
Hắn còn phân biệt nổi là thực, là ảo giác.
Mỗi thấy mẫu phi, ngơ ngẩn hỏi:
“Sao ở đây?”
Gương mặt trống rỗng, ánh mắt đầy hoang mang.
“Người c.h.ế.t ?”
Bình tĩnh đến mức như thể chấp nhận sự thật rằng mẫu phi c.h.ế.t.
Huyền Tịch tìm cách dùng sự bầu bạn để xoa dịu tình trạng , nhưng những hành động của nàng xen lẫn với cảnh tượng nàng qua đời trong mắt Huyền Diệp, khiến càng thêm bất . Huyền Diệp ngày một nóng nảy hơn, bắt đầu phá hủy vật trong tầm mắt, kể cả những cung nhân còn đang sống sờ sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-222-phien-ngoai-5-neu-nhu-truong-tu-ra-doi-ha.html.]
Huyền Mộc sẽ bao giờ quên ngày hôm đó. Ngày thành pháp thuật, định theo lối nhỏ trong ngự hoa viên về phòng nghỉ ngơi, thì thấy Huyền Diệp đang chồm hỗm giữa bụi cỏ, thích thú nhai nhồm nhoàm thứ gì đó.
Một mùi tanh nồng xộc thẳng mũi.
trong Long Cung, ngoại trừ Ô Ma, thì gì còn loài vật nào khác?
Huyền Mộc nhíu mày, dự cảm chẳng lành, bèn nhẹ nhàng tiến gần. Đến khi rõ, suýt nữa hộc m.á.u. Huyền Diệp đang gặm thịt một cung nhân.
“Huyền Diệp!” Huyền Mộc nghiến răng, tóm ngay lấy cổ áo , giận đến mức mất cả bình tĩnh: “Ngươi đang cái gì ?!”
Huyền Diệp đầu, thản nhiên nhai nốt miếng thịt trong miệng, m.á.u tươi lập tức trào từ kẽ răng. Hắn hất tay Huyền Mộc — đang run lên bần bật — , đến mức cả hàm răng đỏ lòm lộ ngoài:
“Ăn điểm tâm thôi mà.”
Hắn nuốt xuống, “hảo tâm” đá về phía trưởng một đoạn tay c.ắ.n dở:
“Huynh trưởng, cũng nếm thử , vị cũng tệ .”
Huyền Mộc c.h.ế.t trân tại chỗ, môi tái nhợt, mất nửa ngày mới run run mấy chữ:
“Ngươi … ăn…”
“Vì thể ăn?” Huyền Diệp nghiêng đầu, vẻ mặt đầy ngây thơ nhưng tàn nhẫn đến rợn . “Bọn chúng độc trong ?”
“…” Huyền Mộc chỉ cảm thấy từng luồng khí thở đều lạnh ngắt. “Huyền Diệp, đây là cái thứ mấy ?”
Huyền Diệp thờ ơ đáp: “Thứ tư.”
“Ngươi… ngươi bắt đầu cái chuyện từ bao giờ?”
“Hai ngày nay thôi.” Hắn thản nhiên đá x.á.c c.h.ế.t mặt đất. “Trước đó vị ngon lắm, cái tạm .”
Huyền Mộc , ánh mắt trống rỗng, một lúc lâu mới cố định thở:
“Huyền Diệp, tại ngươi ăn bọn họ?”
Huyền Diệp nhíu mày, vui : “Bởi vì bọn họ mẫu phi.”
“Nói mẫu phi?” Huyền Mộc cau mày, khó mà tin .
Cung nhân trong cung đều cẩn trọng từng lời , dám càn… À. Huyền Mộc bỗng nhớ : bọn họ cũng từng thì thầm lưng, gọi Huyền Diệp là “tiểu ma đầu”.
Thế là hỏi: “Bọn họ gì về mẫu phi?”
Huyền Diệp im lặng một lát, ánh mắt u ám:
“Ta nhắc mấy lời bẩn thỉu đó.”
Xem là bọn cung nhân thật.
Huyền Mộc vẫn nghiêm giọng: “Bọn họ ăn hồ đồ, ngươi thể báo cho phụ quân, hoặc phạt bọn họ theo luật, thể ăn thịt ?” Hắn cảnh cáo, “Sau chuyện nữa, nếu sẽ báo với phụ quân, để dạy dỗ ngươi.”
Mẫu phi thì cũng chẳng nỡ phạt, nhưng phụ quân thì khác.
Sắc mặt Huyền Diệp lập tức đen thui: “Tại ?”
Huyền Mộc bực bội: “Vì bọn họ là ! Chúng là Long t.ử, thể ăn ? Ngươi sẽ trời phạt!”
“Người?” Huyền Diệp khẩy, đuôi rồng vung lên, đá cái đầu vô hồn đất sang một bên như đang chơi bóng. “Đám mà cũng tính là ?”
Huyền Mộc thật sự thể chịu đựng nổi cảnh tượng mắt: “Đủ ! Ngươi...”
“Nhị vị tiểu điện hạ! Nhị vị tiểu điện hạ!”