Một giọng cung nhân vội vã vọng từ phía . Huyền Mộc sắc mặt đại biến, vội vàng thi triển pháp thuật che giấu bãi m.á.u tanh mặt đất, đó trừng mắt Huyền Diệp:
“Lau miệng ngay!”
Trong lòng dù chút bài xích , nhưng chung quy vẫn là ruột thịt. Cái chuyện ăn thịt kinh thiên động địa , dĩ nhiên thể để ngoài .
Chờ Huyền Diệp thản nhiên lau sạch vết m.á.u, Huyền Mộc mới xoay , thong dong đáp cung nhân:
“Chuyện gì?”
Thái giám thở hổn hển vội vàng quỳ xuống hai vị điện hạ, kịp trình bẩm lễ phép cúi đầu: “Thái… Thái, Thái t.ử phi nương nương dẫn theo Tiểu Thiên Tôn đến, hiện đang ở tẩm điện cùng nương nương chuyện trò.”
Huyền Mộc tức thì cứng , Huyền Diệp thì khí thế lập tức lạnh lẽo như băng: “Thái t.ử phi nương nương? Ở chui cái thái t.ử phi nương nương?”
Thái giám giọng điệu âm u của dọa cho run như cầy sấy, lắp bắp đáp: “Là… từ Cửu Trùng… Cửu Trùng Thiên xuống…”
Thấy sắc mặt Huyền Diệp càng lúc càng khó coi, thái giám sợ đến mềm cả chân, lập tức quỳ mọp xuống đất, giọng run rẩy đến mức suýt líu lưỡi: “Thái t.ử điện hạ hiện ở trong cung, nương nương vốn gặp Thái t.ử phi nương nương, nhưng nàng cứ nhất quyết . Nô tài phận thấp kém, nào dám cản ạ!”
Huyền Mộc và Huyền Diệp sắc mặt đều khó coi đến cực điểm.
Thân phận của bản , bọn họ từng rõ. Mẫu phi từng , chỉ là một trắc phi, còn phụ quân thiên cung chính thất và một gia đình viên mãn. Vì , ba con bọn họ từng phép đặt chân lên Cửu Trùng Thiên.
Chính vì điều , Huyền Mộc và Huyền Diệp luôn chút phản cảm với Thiên tộc. Người đó cũng chỉ ít kẻ cận với phụ quân thỉnh thoảng đến thăm. Từ đến nay, hai bên thể là nước giếng phạm nước sông.
Vậy thì, vị chính phi , công chúa Đồ Sơn, xuống đây gì?
Hai cũng mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ vấn đề . Mẫu phi thể vốn , nếu để vị nương nương tự ý đến giở trò gì, hậu quả khôn lường.
Huyền Mộc vội giữ c.h.ặ.t Huyền Diệp, kẻ định xông thẳng đến đó ngay lập tức: “Chúng cùng . Một lát nữa, đừng lên tiếng, để ứng phó với nàng là .”
Huyền Diệp liếc khinh bỉ: “Ngươi chắc?”
Từ đến nay, chẳng ưa gì vị trưởng . Một kẻ yếu đuối, bất tài, ôn hòa đến mức giống như một cái thịt cho mặc sức chà đạp.
Huyền Mộc đối với sự xem thường của quen, thản nhiên : “Dẫu nàng cũng là Thái t.ử phi của Thiên tộc, chúng tiện thất lễ quá mức. Cứ qua loa vài câu tiễn nàng là xong. Giờ phụ quân ở đây, nếu lỡ miệng gì thỏa đáng chọc giận nàng , đ.á.n.h thì chúng chiếm lợi thế .”
Lời tuy lý, nhưng Huyền Diệp vẫn thấy khó chịu vô cùng: “Đắc tội thì ? Nàng chẳng lẽ dám gì mẫu phi?”
Huyền Mộc bình tĩnh đáp: “Sao nàng dám? Nàng mới là chính thê của phụ quân.”
Hai tròng mắt vàng của Huyền Diệp lập tức trở nên sắc lạnh như lưỡi d.a.o.
“Vả ,” Huyền Mộc bổ sung, “Đệ lo mẫu phi sẽ tổn thương ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-223-phien-ngoai-5-neu-nhu-truong-tu-ra-doi-ha.html.]
“…” Huyền Diệp nghiến răng, gì nữa, hất tay , phóng thẳng về phía tẩm điện.
Huyền Mộc ngầm đồng ý, liền dặn dò thái giám lập tức thông báo để phụ quân về, nhanh ch.óng đuổi theo.
Huyền Tịch nửa giường, tay nâng quyển sách, đôi mắt cụp xuống, đối với vị nữ t.ử diễm lệ ghế bên cạnh cùng đứa nhỏ bên cạnh nàng thì mắt điếc tai ngơ.
Đồ Sơn Du khẽ mỉm : “Muội cớ gì mà lạnh nhạt như ? Chúng hiếm hoi mới gặp, chẳng bằng nhân cơ hội hàn huyên đôi chút chuyện nhà?”
“…”
“Nghe khi sinh hài t.ử thứ hai liền giường dậy nổi, bản cung vẫn luôn lo lắng, đặc biệt mang Ngọc nhi đến thăm. À, suýt nữa quên giới thiệu với . Đây là Huyền Ngọc, con của bản cung và điện hạ, tháng tròn bốn mươi tuổi.”
Nàng đưa tay kéo đứa nhỏ bên cạnh , dịu giọng : “Ngọc nhi, mau chào Trắc phi nương nương.”
Huyền Dục mặt lạnh như tiền, chỉ gật đầu với Huyền Tịch, nhưng nửa chữ cũng buồn mở miệng.
Bộ dáng y như thể đối phương xứng để lên tiếng .
Huyền Tịch ngước mắt, vị Tiểu Thiên Tôn duy nhất Cửu Trùng Thiên hiện nay.
Nếu chỉ về dung mạo, năm sáu phần giống Huyền Trạc, huống hồ thần thái ngạo mạn lạnh lùng , quả thực giống hệt như đúc từ một khuôn. Cả cái tên cũng tệ, nghĩa là huy hoàng rực rỡ, để lập tức nhận là con trai của Huyền Trạc và Đồ Sơn Du.
là một đôi trời sinh.
Nói đến đây, đứa nhỏ bốn mươi tuổi … nghĩa là bằng tuổi Huyền Mộc nhỉ?
Huyền Tịch suy nghĩ trong chốc lát, cụp mi mắt, tiếp tục sách.
Đồ Sơn Du , nâng tay khẽ chạm cây trâm cài tóc: “Muội , bản cung đặc biệt ăn vận chỉn chu để đến gặp đó. Muội xem cây trâm ...”
Nàng nhẹ nhàng xoay đầu, để lộ trâm T.ử Ngọc Lưu Ly sáng lấp lánh: “Là quà điện hạ đích tặng bản cung để chúc mừng ngày Ngọc nhi đời. Bình thường, bản cung chỉ đội khi yết kiến Thiên Đế Thiên Hậu, nhưng...”
Nàng liếc Huyền Tịch, khẽ: “Dẫu , chúng cũng cùng chung một phu quân, bản cung cảm thấy, đương nhiên xem trọng một chút.”
Huyền Tịch thong thả lật sang trang kế tiếp, đáp nàng một tiếng “sột soạt” của giấy.
Vị công chúa cũng thật giống Huyền Trạc, ai chuyện cùng mà vẫn thể tự lải nhải liên tục. Ở nhân gian gọi là gì nhỉ…? Phu thê tướng?
Nàng suýt bật vì chính suy nghĩ của , nhưng nghĩ thấy lúc vẻ lịch sự lắm, nên đành nén xuống.
Thái độ thờ ơ khiến Đồ Sơn Du mất mặt vô cùng. Nàng thả tay áo rộng, thu dáng vẻ ôn hòa khách khí ban nãy, trở bộ dáng đại công chúa cao cao tại thượng: “Bản cung tới đây là hỏi , dạo gần đây điện hạ tâm tình , gì chọc giận ?”
Huyền Tịch lặng yên một lát, khẽ liếc nàng một cái.
Đồ Sơn Du ánh mắt đó cho cứng đờ mặt mày, giận quá hóa thẹn, lập tức cao giọng trách móc: