Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 245: Phiên ngoại phúc lợi – Gặp lại cố nhân (Kết thúc)

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:21:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“?” Huyền Trạc hiểu: “Tại ?”

 

Huyền Tịch đến thẳng nổi lưng: “Hắn rồng lớn chậm, còn hỏi , ‘Con của hai chẳng hơn hai mươi tuổi ? Sao trông chẳng giống chút nào thế?’”

 

Nàng đến mức suýt sặc.

 

Lớn lên trong c.h.ủ.n.g t.ộ.c tiên nhân trưởng thành chậm chạp, Huyền Trạc chẳng thấy buồn chỗ nào, chỉ bĩu môi “hừ” một tiếng: “ là chẳng gì cả.”

 

Dứt lời, ánh mắt khẽ đảo, bàn tay gian tà mò đến, nhẹ nhàng bóp eo nàng một cái, thổi nóng tai nàng, giọng trầm thấp dụ dỗ: “Vậy nàng sinh thêm một đứa nữa ?”

 

Huyền Tịch đỏ bừng mặt, lập tức thẳng : “Đừng loạn.”

 

Nhìn bộ dáng thẹn thùng e ấp của nàng, Huyền Trạc càng hăng hái. Hắn l.i.ế.m môi, mặt dày vô sỉ lấn tới gần Huyền Tịch, cọ cọ lên nàng, giọng đầy mê hoặc:

 

"Nàng xem, Huyền Diệp một chơi ngoài thật cô đơn bao. Không bằng thừa lúc nó còn nhỏ, chúng sớm sinh thêm một đứa, để nó bạn chơi cùng…"

 

Hắn , vòng tay ôm lấy nàng, bờ môi nóng bỏng dạo từ vành tai nàng men theo gò má, chậm rãi tiến tới đôi môi hồng tựa cánh đào.

 

Huyền Tịch nheo mắt , khóe miệng cong lên đầy ý :

 

"Chàng còn nhớ , ai là rằng… đời cần sinh thêm đứa nào nữa?"

 

Huyền Trạc cứng đờ. Khuôn mặt vốn đang phơi phới thoắt cái sụp xuống.

 

Lúc nàng m.a.n.g t.h.a.i Huyền Diệp, bao gồm cả thời gian ở cữ sinh, chẳng khác gì một hòa thượng khổ tu. Miếng thịt thơm ngon ngay mắt, thể động. Mỗi đêm mất ngủ, chỉ bò dậy vận động gân cốt, thậm chí những hôm chạy quanh Đông Huyền Cung đến sáng. Mà đến lúc chịu nổi, cũng chỉ dám cầu xin nàng dùng tay hoặc chân giúp giải tỏa chút ít.

 

Nếu nàng chê mệt chịu giúp, chỉ thể nàng, tự vận động…

 

Hai mươi năm trôi qua, hồi tưởng quãng thời gian đó, cảm giác thống khổ dường như vẫn còn in sâu tận xương tủy.

 

Huyền Trạc tức khắc gạt phăng ý định , đổi giọng nhanh hơn cả lật bánh tráng:

 

"Khụ… Thật nghĩ , hiện tại Huyền Diệp cũng tệ. Nhìn nó vẻ chẳng cô đơn lắm, thường ngày chơi với mấy tiểu bối nhà lão tam, lão tứ, lão lục, lão thất vui vẻ. Nếu bây giờ sinh thêm một đứa nữa, e rằng nó còn thấy phiền phức. Hay là… cứ tạm thời cân nhắc chuyện ?"

 

Huyền Tịch im lặng tự vả mặt , một lúc bật khẽ.

 

"Chờ một thời gian nữa ." Nàng .

 

"Hửm?" Huyền Trạc nhíu mày. "Chờ chuyện gì?"

 

Huyền Tịch ngoài cửa sổ. Ngoài , tiểu hắc long ngây ngô đang vẫy đầu hất nước, nàng trầm mặc giây lát, giọng tựa như hòa từng con sóng:

 

"Chờ đến khi Huyền Diệp trưởng thành, thể tự gánh vác chuyện, lúc … chúng hãy tính tiếp."

 

Huyền Trạc ngẫm nghĩ, thấy cũng lý. Khoảng cách tuổi tác giữa quá nhỏ dễ sinh vấn đề, chính và Bạch Dịch là ví dụ rõ ràng nhất.

 

Chờ Huyền Diệp lớn hơn, lãnh địa của riêng , khi đó và nàng sinh thêm một đứa… Cũng là cách củng cố sợi dây kết nối giữa hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-245-phien-ngoai-phuc-loi-gap-lai-co-nhan-ket-thuc.html.]

 

Chỉ cần còn con cái ràng buộc, Huyền Tịch sẽ thể lạnh nhạt với , cũng sẽ ý nghĩ rời .

 

Đáy mắt thoáng hiện vẻ tối tăm.

 

Những năm qua, bao nhiêu nghĩ rằng, giữa và nàng thể về thuở ban đầu.

 

ngay cả nhi t.ử cũng , Huyền Tịch từng thực sự yêu .

 

Ngoài chuyện con cái, tìm cách nào khác nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn để níu giữ nàng ở , cùng tiếp tục diễn vở kịch phu thê hòa thuận .

 

"Huyền Trạc." Huyền Tịch bất ngờ gọi tên .

 

Hắn sực tỉnh, giọng trầm ấm: "Sao thế?"

 

"… Đôi khi, vẫn nhớ đến đứa con đầu tiên của chúng ."

 

Toàn Huyền Trạc bỗng dưng căng cứng, từng thớ thịt đều như nén c.h.ặ.t.

 

Hắn há miệng, gì đó, nhưng cổ họng khô khốc, phát âm thanh nào.

 

Từng đợt sóng vỗ mạn thuyền, trong ngày gặp ít cố nhân, tâm tình nàng chút xao động. Lần đầu tiên hai mươi năm, nàng mở lòng với :

 

"Đứa nhỏ , nếu còn sống, giờ cũng tầm tuổi Huyền Diệp . Ta thường nghĩ, nó sẽ trông như thế nào, giống nhiều hơn giống nhiều hơn? Liệu nghịch ngợm như Huyền Diệp ? Nó là ca ca, hẳn sẽ thông minh hơn một chút… nghĩ , chắc chuyện đó cũng khó xảy . Nếu còn thông minh hơn Huyền Diệp, e rằng sẽ thành một tiểu yêu tinh mất, cũng dám tưởng tượng."

 

Nàng bật hai tiếng, đó khẽ ngừng , trong giọng thoáng nét tự hào:

 

"Không đúng, tiểu yêu tinh thể thông minh bằng Huyền Diệp !"

 

Huyền Trạc yên lặng nàng . Đây dường như là đầu tiên, nàng với nhiều như .

 

Ánh mắt Huyền Tịch xa xăm:

 

" mà, dù nó thông minh như Huyền Diệp, hoặc chỉ là một đứa trẻ bình thường, cũng cả. Ta sẽ cố gắng dạy nó trở thành một chính trực, rộng lượng, để nó thể lớn lên trong bình an."

 

"Nếu nó đủ tài giỏi để minh quân, thì ít nhất cũng thể là một hiền thần, tận lực giúp đỡ bá tánh. Hoặc nó thể tự do cưới trong lòng thê t.ử, dựng xây một gia đình, nuôi nấng con cái, trải qua một đời bình thường nhưng trọn vẹn."

 

"Chỉ một bình thường… cũng ."

 

Nàng thì thầm lặp .

 

Nói xong bao nhiêu đó, Huyền Tịch lặng im một lúc, khoé môi khẽ nhếch lên, vẻ buông xuôi nhưng đầy chua xót: “Bất quá, đời khi là chuyện . Khi , với tình cảnh đó, dù sống sót chào đời cũng khó mà hạnh phúc, thì hà cớ gì bắt chịu khổ trần ai?”

 

Cũng bởi vì đứa trẻ đời, nàng về mới thể dứt bỏ tất thảy mà rời , còn vướng bận điều chi.

 

Nghĩ tới đây, nàng bỗng thấy hình như cho cả hai. Đã thì cứ coi như tự an ủi .

 

 

Loading...