Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 247: Phiên ngoại phúc lợi – Gặp lại cố nhân (Kết thúc)

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:21:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật , nàng vẫn thể chọn cách c.h.ế.t, chỉ là... sẽ buộc c.h.ế.t chung với Huyền Trạc.

Về tình, nàng cam lòng.

Về lý, Huyền Trạc là một thái t.ử đủ tư cách, mạng của sức nặng lớn, ít nhất đối với Thiên tộc cùng bách tính mà .

 

Thế là nàng sống tiếp, như một cái xác hồn, cùng Huyền Trạc thành , dọn Thiên cung.

 

Nàng thấy Huyền Trạc đang cố gắng đối với , thậm chí còn đến mức dè dặt cẩn trọng. Hắn từng câu, từng việc đều cẩn thận thăm dò, chỉ mong thể khiến nàng hài lòng. chính cái sự cố ý khiến nàng thêm gượng gạo.

 

Để bớt mệt mỏi, cũng để đầu óc khỏi mãi nghĩ đến chuyện tìm đường c.h.ế.t, Huyền Tịch tập quen với việc tê liệt cảm xúc, đóng tròn vai một thê t.ử, tận lực phối hợp với Huyền Trạc, giữ gìn một lớp vỏ hôn nhân .

 

Nàng cũng từng ép yêu Huyền Trạc.

 

Mỗi đêm, nàng lặng lẽ , mong rằng qua khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ , thể nhớ những ngày ngọt ngào xưa cũ, khơi dậy tình cảm khi .

 

quá khó.

 

Ký ức từng chút lướt qua mắt, những lời thì thầm, những cái ôm siết như vẫn văng vẳng bên tai. Thế nhưng giờ đây, từng cảnh tượng đều như lưỡi d.a.o sắc bén, cắt tận xương tủy, khiến nàng đau đến rơi lệ, khiến nàng tạm thời thoát khỏi trạng thái tê dại.

 

Nàng từng nghĩ một cách tự giày vò , nếu Huyền Trạc nàng ở bên đến thế, chi bằng cứ thẳng tay tẩy não nàng ? Xóa sạch những ký ức đau buồn, chỉ để khoảnh khắc nàng từng yêu thuở ban đầu.

 

Như , nàng sẽ quên bi thương, ngu ngốc mà với .

Như , nàng sẽ bao giờ , nàng từng yêu nhất mục rữa từ bên trong, cũng từng khiến nàng tổn thương đến còn là chính .

Như , khi nàng sẽ còn vui mừng vì hạnh phúc đến dễ dàng đến thế.

 

Người thì sẽ chẳng đau, lẽ chính là đạo lý .

 

Thử thử vài , Huyền Tịch nhận sự tỉnh táo quá mức đau đớn, nên từ bỏ. Từ đó, nàng quen dần với việc lưng với Huyền Trạc khi ngủ.

 

Như , nước mắt rơi xuống cũng sẽ phát hiện. Bọn họ vẫn thể tiếp tục diễn vở kịch hạnh phúc của .

 

Chỉ là, Huyền Tịch rằng, khi nàng lưng với Huyền Trạc, cũng lặng lẽ nàng từ phía .

 

Đôi mắt vàng nhạt ánh lên thứ quang mang lạnh lẽo, lặng lẽ phủ lên bờ vai nàng, tựa hồ nữa khắc lên đó một dấu ấn trói buộc.

 

Những ngày tháng hai họ cùng rơi hỗn độn, chông chênh bước độc mộc kiều , cuối cùng biến chuyển khi Huyền Tịch mang thai.

 

Từ khi nàng m.a.n.g t.h.a.i Huyền Diệp, Huyền Trạc đẩy hết công vụ thể, dành gần như bộ thời gian bên nàng.

 

Chắc chắn thiên hạ thể tìm chồng nào tận tụy hơn . Dù Huyền Tịch ngủ đến trưa, mở mắt vẫn luôn thấy Huyền Trạc bên giường, đặt lên trán nàng một nụ hôn chào buổi sáng, đó nhúng khăn ấm lau mặt, y phục, hài, dâng lên một bữa ăn nóng hổi, ân cần đút nàng ăn.

 

Tất nhiên, khoản "đút ăn" Huyền Tịch đều từ chối thẳng thừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-247-phien-ngoai-phuc-loi-gap-lai-co-nhan-ket-thuc.html.]

 

Cứ thế, mỗi ngày đều bắt đầu như , cho đến tận đêm. Huyền Trạc ai rằng, trò chuyện với t.h.a.i nhi sẽ giúp tăng cường gắn kết với con, thế là đêm nào cũng ôm quyển truyện cổ tích Thiên tộc, cho cái phôi t.h.a.i bé xíu trong bụng nàng . Kể xong, nắm tay nàng trò chuyện linh tinh, đến khi chúc nàng ngủ ngon bằng một nụ hôn lên trán, mới vòng tay ôm lấy nàng chìm giấc ngủ.

 

, Huyền Tịch nhịn mà hỏi đang dùng nàng mô hình tập luyện chăm con .

 

Huyền Trạc đáp rằng, chẳng đủ kiên nhẫn với tiểu quỷ , chăm trẻ con cách riêng.

 

Có lẽ là do ảnh hưởng của việc mang thai, Huyền Tịch cũng dần còn phản cảm với sự gần gũi của Huyền Trạc nữa. Đôi lúc nghiêng gương mặt , nàng cảm giác chân thực. Nàng mà sắp một gia đình với Huyền Trạc .

 

Một gia đình trọn vẹn, theo nghĩa thế tục.

 

Những tưởng tượng về tương lai, những điều mới mẻ khiến nàng phân tâm, còn chìm quá sâu bóng tối.

 

Ở cửa Đông Huyền cung một cây đăng lung cổ thụ, mỗi ngày đều rụng xuống một đóa hoa đỏ phát sáng lấp lánh, tựa như chiếc đèn Khổng Minh mang theo một điều ước. Huyền Tịch nhận điều , thế là ngày nào cũng đó chờ, cánh hoa rơi xuống, nhặt về cắm bình, dần dần gom thành một cụm đèn rực rỡ.

 

Hồ Dao Trì quá nhiều cá chép chín màu, Phượng Hựu chọn vài con nhất mang tặng, nàng thả hồ sen nuôi, ngày ngày nhón một chút bột mì trong bếp rải xuống cho cá ăn.

 

Ô Ma đặc cách nuôi trong Thiên cung, còn kết bạn với một con linh miêu. một ngày nọ, linh miêu đột nhiên mất tích. Nhìn Ô Ma loay hoay tìm bạn, Huyền Tịch dò hỏi khắp nơi, mới Chu Tước nhận nuôi con mèo . Thế là ngày nào nàng cũng dắt Ô Ma đến điện Chu Tước thăm bạn, Chu Tước kể chuyện thú vị trong lục giới, nhàn nhã thưởng .

 

Sau , dù chuyển đến Long cung sống, nàng vẫn giữ liên lạc.

 

Chu Tước lo nàng m.a.n.g t.h.a.i tiện xa, định đổi sang thăm nàng. Huyền Tịch từ chối, nàng vẫn ngoài nhiều hơn.

 

Vậy nên, Chu Tước lập tức tìm một nơi gần Đông Hải, để nàng thể dễ dàng đến chơi bất cứ lúc nào.

 

Huyền Tịch chợt nghĩ, lẽ, đời cũng lúc nào cũng thể sống tiếp.

 

Ít nhất thì bây giờ nàng cũng thấy vui vẻ.

 

“Huyền Trạc.” Nàng bất chợt gọi.

 

Huyền Trạc đáp ngay: “Ừ? Sao ?”

 

Huyền Tịch ngắm dãy núi xa xa chìm trong màn mưa mịt mờ, khẽ hỏi: “Chàng luôn luôn…” thích ?

 

Nàng ngừng , nửa câu rốt cuộc chẳng thể thốt .

 

Bởi nếu hỏi như , dù chỉ vì trách nhiệm tình thế hiện tại, Huyền Trạc chắc chắn sẽ trả lời: “Có.”

 

Mà một câu trả lời như thế… chẳng còn gì thuần túy nữa.

 

 

Loading...