Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 76: Tiệc sinh thần

Cập nhật lúc: 2026-03-01 00:33:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Y phục chỉnh tề, Huyền Trạc bế ngang Huyền Tịch, sải bước khỏi viện.

 

Đám thiên binh canh giữ xung quanh vô cùng thức thời, lập tức ẩn , ai dám xuất hiện phá hỏng bầu khí.

 

Một bước lên Thiên Khuyết.

 

Sương mỏng tựa khói, mây nhẹ vấn vương, ngân hà xa thẳm.

 

Bước giữa tầng mây, phiêu diêu hướng về cung trăng, sương mát lành xua tan dư vị mê loạn, Huyền Tịch lặng lẽ cảm nhận nhiệt rực nóng bên cạnh, lòng rơi trầm tư.

 

Huyền Trạc tối nay rốt cuộc phát điên cái gì ?

 

Rõ ràng hôm đó chắc nịch rằng sẽ đến tìm nàng nữa, nàng níu kéo, đau lòng, cũng chấp nhận, thế mà đêm nay như phát cuồng, vùi đầu nàng mà c.ắ.n mà l.i.ế.m, còn nàng theo về thiên cung dự sinh thần.

 

Tên thật sự khiến khó mà đoán nổi.

 

Huyền Tịch nghĩ một hồi, mở miệng hỏi: “Huyền Trạc… khụ.”

 

Giọng khàn đến mức ngứa ran cổ họng, nàng nhịn mà khẽ ho khan một tiếng.

 

Huyền Trạc: “Ừ?”

 

“Huynh hôm nay, vì như thế?” Huyền Tịch khẽ mím môi, thần sắc u ám: “Ta cứ tưởng thật sự sẽ tìm nữa.”

 

“…” Huyền Trạc im lặng một thoáng, đáp: “Ta từng sẽ tìm nàng.”

 

“?”

 

“Ta là… sẽ đến phòng nàng nữa.”

 

Huyền Tịch ngây , ngẩng đầu đường nét căng c.h.ặ.t nơi quai hàm , ký ức bất chợt hiện về.

 

“Hôm nay trở , sẽ đến nữa.”

 

Hóa … chỉ là đến phòng nàng thôi ?

 

Khóe mắt Huyền Tịch giật nhẹ, hiếm hoi lắm mới sinh cái cảm giác nổi đóa với ai đó nhưng chẳng trút .

 

Nhớ cái dáng vẻ hôm giận dữ đùng đùng, nàng còn tưởng tức đến mức nào… kết quả, hóa chỉ là giận dỗi vặt vãnh.

 

Bảo ban nãy, phòng nàng ở ngay mắt, thế mà cố tình đường vòng về viện của .

 

Huyền Tịch lặng thinh nổi lời nào.

 

Nàng cảm thấy đôi khi Huyền Trạc thật chẳng giống một thái t.ử chững chạc trầm , mà giống hệt một tiểu công chúa kiêu ngạo ấu trĩ, động một chút là giận dỗi vô cớ, còn đòi ôm, đòi hôn, đòi dỗ dành.

 

Lặng lẽ oán thầm một hồi, nàng cố gắng bình tâm tình, thành khẩn hỏi: “Huyền Trạc, rốt cuộc hôm giận cái gì? Huynh , nghĩ mãi cũng hiểu.”

 

Nghe giọng điệu mờ mịt của nàng nữa, Huyền Trạc chẳng còn bực tức như mấy hôm , kiên nhẫn mà ôn hòa giải thích: “Ta giận vì nàng ôm Sở Tiêu, thấy nàng thiết với như , vui.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-76-tiec-sinh-than.html.]

Huyền Tịch nhíu mày: “ từng ôm Sở Tiêu sư nhiều .” Hồi bé còn thường xuyên Sở Tiêu bế học nữa kìa.

 

Nghe , sắc mặt Huyền Trạc lập tức sa sầm, nhưng nhanh ch.óng khôi phục như thường: “Trước đây là đây, khi nàng còn nhỏ, ôm cũng chẳng . bây giờ nàng lớn, thể tùy tiện ôm nam nhân khác.”

 

“Ồ.” Huyền Tịch đáp một tiếng, chần chừ : “Vậy còn với …”

 

“Chúng giống .” Huyền Trạc lập tức cất giọng đầy chính nghĩa: “Chúng ngủ chung giường, ôm bao nhiêu cũng .”

 

… Còn cái lý ? Huyền Tịch liền suy một điều: “Vậy nếu và Sở Tiêu sư cũng ngủ chung giường —.”

 

“Đừng nghĩ tới!” Huyền Trạc nổi cơn thịnh nộ: “Ta cho nàng , ngoài , nàng chạm bất cứ nam, bất cứ nam nhân trẻ tuổi nào! Trừ phi là đ.á.n.h !” Hắn bổ sung câu cuối.

 

Huyền Tịch dọa đến rụt cổ: “Được, …”

 

Vài câu đối thoại qua , hai đến gần Nam Thiên Môn.

 

Phóng tầm mắt trông về thiên cung mịt mờ tiên vụ, bạt ngàn hùng vĩ, Huyền Tịch thoáng xuất thần.

 

Nàng cứ nghĩ còn nhiều năm nữa mới thể .

 

Không ngờ nhanh đến .

 

Thì ngoài hoa viên là cảnh tượng .

 

Nàng cứ thế chớp mắt.

 

Huyền Trạc liếc qua đám vệ binh vũ trang chỉnh tề bên ngoài Nam Thiên Môn, bước chân dừng , đặt Huyền Tịch xuống.

 

“Lát nữa trong, nàng cứ theo , mặc kệ ai gì cũng đừng để ý, cũng đừng loạn, ?” Hắn , tháo lệnh bài Thanh Y Tông treo bên hông nàng xuống, vận dụng pháp lực, biến một chiếc áo khoác màu hồng phấn kiểu dáng cung nữ, khoác lên nàng, che đạo bào bên trong.

 

Tùy tiện dẫn một phàm nhân thiên cung chung quy vẫn , dù đám thiên binh theo kín miệng thế nào nữa, thì cũng nên giảm bớt sự chú ý dành cho Huyền Tịch là hơn.

 

Huyền Tịch để mặc sắp xếp, ngoan ngoãn gật đầu: “Biết .”

 

“Ngoan.”

 

Huyền Trạc xoa nhẹ mặt nàng, nắm tay dẫn nàng Nam Thiên Môn, thẳng hướng Đông Huyền Cung.

 

Trên đường , vô thần quan dừng bước hành lễ, Huyền Trạc nhàn nhạt đáp , còn Huyền Tịch thì cúi thấp đầu, liếc bất cứ ai.

 

Trong tầm mắt nàng, chỉ con đường lát đá trắng tinh khiết dính chút bụi trần, dư quang hai bên lướt qua những lan can son đỏ, những cánh đồng xanh mướt, dòng suối trong veo róc rách, từng đàn cá chép chậm rãi vẫy đuôi, tiên chi đẫm sương, linh thảo mơ màng, phía xa, mặt trời vàng rực rỡ treo cao, phượng hoàng non hót vang, loan điểu cất tiếng ngân nga.

 

Chỉ một góc nhỏ lọt mắt là cảnh tượng xa hoa bờ bến.

 

Những kẻ sinh và lớn lên ở nơi , hẳn đều là thiên chi kiêu t.ử trong vạn mới một.

 

Nghĩ , Huyền Tịch nhịn khẽ ngẩng đầu, lén liếc bóng dáng phía .

 

Lúc , Huyền Trạc dường như hóa thành một con khác.

 

 

Loading...