Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 77: Tiệc sinh thần

Cập nhật lúc: 2026-03-01 00:33:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn toát lên quý khí lạnh lẽo xa cách, còn nét buông lỏng tùy ý khi nãy bất kỳ lúc nào đây.

 

Mỗi bước , khí thế bẩm sinh của một kẻ sinh đỉnh cao quyền lực như hóa thành thực thể.

 

Chỉ cách nửa bước chân, nhưng trong khoảnh khắc , Huyền Tịch cảm thấy giữa nàng và Huyền Trạc như đang dần kéo giãn.

 

Khoảng cách ngày một xa, sâu như vực thẳm, trở thành một lằn ranh thể vượt qua.

 

Nàng ngẩn ngơ một lúc, ngang chúc mừng Huyền Trạc, nàng rũ mi, đem tia thất thần trong lòng giấu , suy nghĩ nhiều nữa.

 

Bước qua cầu, men theo hành lang khúc khuỷu suốt nửa ngày, cuối cùng đại môn Đông Huyền Cung cũng hiện mắt.

 

Huyền Trạc đang định dẫn nàng điện thì bỗng nhiên một giọng ôn hòa vang lên từ bên cạnh:

 

“Hoàng .”

 

Nghe thấy giọng , biểu cảm của Huyền Trạc thoáng chốc biến đổi, nhưng nhanh liền khôi phục vẻ lãnh đạm.

 

Hắn xoay đầu , lạnh nhạt đáp: “Bạch Dịch, ngươi tới đây gì?”

 

Bạch Dịch?

 

Huyền Tịch , lập tức ngẩng đầu , nhưng nhanh ch.óng nhịn xuống.

 

Nàng nhớ cái tên , đây là vị nhị hoàng t.ử, từng thời thơ ấu vui vẻ gì với Huyền Trạc, lúc nhỏ còn đ.â.m một đao.

 

Không trông nhỉ...

 

Nàng kìm nén lòng hiếu kỳ, chỉ lặng lẽ nghiêng tai lắng , nhưng chẳng thấy một chút tiếng bước chân nào.

 

Không xa bên , một nam t.ử cao gầy, bước thong dong, gương mặt tuấn tú như vẽ, nét tinh tế phảng phất vẻ mềm mại, thanh tú. Hắn vận một trường bào màu mây nhạt, viền tay áo thêu chỉ vàng, cả toát lên phong thái nho nhã, ôn hòa như gió xuân.

 

Bạch Dịch giữ nguyên nụ hảo chút tì vết, dừng mặt Huyền Trạc:

 

“Ta đương nhiên là đến tìm hoàng . Hoàng rời tiệc một lời báo , phụ vương suýt chút nữa lo lắng đến phát hoảng, sai tìm khắp nơi.”

 

Huyền Trạc thản nhiên: “Giờ ngươi tìm , thể về .”

 

Bạch Dịch giả điếc : “Hoàng , ngươi ? Sao giờ mới về?”

 

Huyền Trạc đáp ngắn gọn: “Nhớ chuyện cần xử lý.”

 

Câu trả lời lạnh nhạt của hiển nhiên hàm chứa ý tứ đuổi , nhưng Bạch Dịch như chẳng nhận , vẫn nhướn mày tò mò:

 

“Chuyện gì quan trọng đến mức ngay cả sinh thần yến cũng bỏ mặc? Chẳng lẽ là —.”

 

Hắn đột nhiên nghiêng , ánh mắt ý vị sâu xa quét qua Huyền Tịch đang cúi đầu phía Huyền Trạc, khẽ :

 

“Là vì tiểu cung nữ ?”

 

“Hình như lúc , hoàng chỉ một , khi về nhiều hơn một ?”

 

Ánh lạnh lẽo như rắn độc khóa c.h.ặ.t mặt nàng, mang theo sát ý mơ hồ, Huyền Tịch theo bản năng rụt vai, bước lui một bước, trốn trọn vẹn lưng Huyền Trạc.

 

Sắc mặt Huyền Trạc lập tức trầm xuống: “Bạch Dịch, cho ngươi ba giây, cút khỏi đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-77-tiec-sinh-than.html.]

 

Nhìn thấy cảnh , Bạch Dịch dường như hài lòng, khóe môi cong lên, chậm rãi lui :

 

“Được , hoàng , ngay đây.”

 

Vừa , khóe mắt Bạch Dịch khẽ cong lên, như :

 

“Chúc hoàng và tiểu cung nữ của ngài chơi đùa vui vẻ.”

 

Lời dứt, ảnh liền biến mất.

 

“…”

 

Hàng mày đen nhánh của Huyền Trạc khẽ nhíu , trong đôi đồng t.ử kim sắc rõ ràng lộ vẻ vui. Hắn chẳng phí lời với mấy kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, liền dứt khoát kéo Huyền Tịch trong đại điện.

 

Hắn chân dài bước lớn, Huyền Tịch theo kịp chỉ thể gần như chạy nhỏ. Men theo lan can, vòng qua giả sơn, suối nước, hồ sen, cuối cùng nàng lôi tuột một gian phòng hoa lệ nhưng vẻ tịch mịch, lạnh lẽo.

 

Huyền Trạc cúi xuống, nắm lấy hai vai nàng, giọng điệu nghiêm túc:

 

“Nghe đây.”

 

“Trước khi , bước chân khỏi đây. Có gì cần thì bảo ngoài hầu hạ.”

 

Huyền Tịch chớp mắt, bỗng thấy căng thẳng: “Được.”

 

Nàng đến để mừng sinh thần ? Cái bầu khí cứ thấy sai sai?

 

… Chắc là vì cung quy nghiêm ngặt, Huyền Trạc sợ nàng điều, gây rắc rối đây mà.

 

Trong khi Huyền Tịch còn đang mải miên man suy nghĩ, thì Huyền Trạc im tại chỗ, nỡ rời .

 

Cái quỷ gì mà sinh thần yến, chẳng tí nào! Giờ chỉ đè Huyền Tịch xuống giường mà tới trăm tám chục hồi, bù mấy ngày thanh tâm quả d.ụ.c c.h.ế.t tiệt !

 

Càng nghĩ càng bực bội, liền cúi xuống, ôm c.h.ặ.t lấy nàng, chút báo mà ngậm lấy đôi môi mềm mại , hôn đến tận khi nàng thở gấp, đôi má ửng hồng, cũng vững mới chịu buông .

 

Hắn hậm hực rời .

 

Trước khi , dặn dò cung nhân ngoài cửa:

 

“Lấy một bộ y phục mới cho nàng , gì ngon trong cung cứ mang hết . Còn nữa, từ đống lễ vật của chọn vài món nhỏ đưa nàng chơi.”

 

Nói xong, bước vài bước, như nhớ gì đó, liền , giọng trầm thấp nguy hiểm:

 

“Phục vụ nàng như phục vụ , để ai bước . Nếu xảy sơ suất gì… tuyệt đối tha.”

 

Cung nhân lập tức cúi đầu: “Dạ, Điện hạ.”

 

Sau khi Huyền Trạc rời , Huyền Tịch mắt tròn mắt dẹt đống đồ đạc lượt mang phòng. Có vài thứ thậm chí nàng còn chẳng dùng để gì.

 

Một cung nữ cung kính dâng lên một bộ trung y cùng một bộ xiêm y thêu hoa bảo tướng, kiểu dáng tay áo rộng rãi, phấp phới tựa mây.

 

“Cô nương, mời lên, để nô tỳ y phục cho .”

 

 

 

Loading...