Thương Ly gượng, đưa tay quẹt mặt, cố gắng tỏ vô tội:
“Ca, đến ? Ta… khụ, chỉ là chào hỏi với tẩu tẩu thôi.”
Huyền Trạc lạnh:
“Chào hỏi mà dám dính sát nàng?” Đôi mắt sắc bén như róc từng lớp da của đối phương, giọng lạnh thấu xương: “Cút về ngay!”
“Cút, cút, cút! Đệ cút liền!”
Thương Ly lếch thếch kéo theo một rượu, lập tức chuồn mất.
Sau khi , Huyền Trạc bực bội sang Huyền Tịch, giọng nghiêm khắc:
“Ta để nam nhân khác chạm ngươi, ngươi đẩy còn gọi ?”
Huyền Tịch thẳng , ánh mắt chút né tránh:
“Huyền Trạc, thành ?”
Một câu hỏi Huyền Trạc sững . Ngay đó, khuôn mặt hiện lên vài phần tức giận:
“Ai với nàng?! Thương Ly? Cái miệng quạ đen đó gì nàng cũng tin ?!”
Huyền Tịch quát đến run lên, giọng chút yếu ớt:
“Vậy… thành ?”
“Dĩ nhiên là ! Đừng bậy!”
Cả ngày đám trưởng bối ép cưới đủ khiến Huyền Trạc bốc hỏa, bây giờ Thương Ly còn dám bêu rếu chuyện mặt Huyền Tịch?
Thành cái quỷ gì chứ?! Cho dù một ngày nào đó cưới ai, cũng định để Huyền Tịch ! Nàng chỉ cần tiếp tục mơ mơ màng màng ở bên cạnh là , quan tâm nhiều gì?
Không thêm lời nào, túm lấy cổ tay nàng, kéo thẳng về hướng tẩm điện:
“Nơi an , đừng lung tung, ngoan ngoãn ở yên trong phòng.”
Huyền Tịch kéo loạng choạng, trong lòng vô nghi vấn. Nàng ngước mắt bóng lưng , nhịn cất giọng:
“Huyền Trạc, và rốt cuộc là quan hệ gì?”
Huyền Trạc dừng chân, ngoảnh đầu , ánh mắt lạnh lẽo pha lẫn phiền muộn:
“Nàng cái gì?”
Ánh mắt đó Huyền Tịch khẽ run.
Nàng mím môi, cúi đầu, lắc đầu nhỏ giọng:
“Không… gì.”
Hỏi nhiều quá, sẽ nổi giận.
Huyền Trạc nàng, trong lòng nghẹn . Hắn thích thấy bộ dáng nàng nhút nhát, e dè như thế.
Hắn vốn đưa nàng đến đây để nàng cùng đón sinh thần. Sao giờ thành thế chứ?
Huyền Trạc nắm lấy tay Huyền Tịch, giọng điệu dịu mấy phần:
“Thương Ly bình thường quen ăn bừa bãi, cũng bởi mà suốt ngày gây họa. Hắn gì nàng đừng để trong lòng, nếu thật sự chuyện gì, nhất định sẽ với nàng tiên. Nàng tin tin ?”
“... Tin .”
Huyền Tịch đáp khẽ.
Huyền Trạc khẽ , đưa tay xoa đầu nàng, đó dắt nàng về tẩm điện.
Ổn định Huyền Tịch xong, liền tiền điện, hùng hổ xông tới…
"BỐP!"
Không rằng, Huyền Trạc vung tay tát thẳng mặt Thương Ly!
“Là ai thành hả?! Ngươi nó ăn xằng bậy cái gì?!!”
Thương Ly đ.á.n.h đến mức hai mắt nổ đom đóm, sững một lúc mới lắp bắp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-83-tau-tau-nguoi-thom-qua.html.]
“Không… ca, … chỉ đùa với tẩu tẩu thôi mà…”
“Đùa cái con khỉ! Nhàn rỗi quá thì cắt lưỡi ngươi luôn nhé?!!”
Huyền Trạc phẫn nộ quát.
“Một đám các ngươi cứ như sắp c.h.ế.t bằng, ai cũng sốt ruột bắt thành ! Rốt cuộc là cưới vợ các ngươi cưới hả?! Hả?!!”
Tiếng rống giận dữ của vang vọng khắp đại điện mấy trăm mét vuông.
Thương Ly từ nhỏ Huyền Trạc đ.á.n.h quen, da mặt dày đến mức đau cũng cảm thấy nữa. Hắn hề hề, tỏ vẻ lấy lòng:
“Ca, đừng giận! Đệ cũng sắp thành , là đến lúc đó chúng cưới cùng một ngày ? Song hỷ lâm môn mà!”
“Song hỷ cái đầu ngươi!!”
Huyền Trạc giật giật khóe mắt, thiếu điều băm vằm tên ngay lập tức.
Thấy tình thế , Thương Ly vội vàng đổi giọng:
“Thế ! Ta ! Ngày mai đưa tẩu tẩu cùng Bất Chu Sơn uống rượu , sẽ tự chuộc với tẩu tẩu!”
“…”
Huyền Trạc do dự.
Đưa Huyền Tịch ngoài?
Nàng thì nuôi trong phòng thì , nhưng mà đưa ngoài thì… thật sự chút thể thống gì.
Thương Ly thấy chần chừ, lập tức đoán đang nghĩ gì.
“Ca, tình thôi mà, xinh ngoan ngoãn là đủ. Đệ đảm bảo ai khó tẩu tẩu . Hơn nữa đưa nàng , chẳng lẽ để nàng ở trong điện một ? Nhỡ phụ vương ai đó tìm đến thì ?”
Hắn đẩy đẩy cánh tay Huyền Trạc, hạ giọng nhắc nhở:
“Nhị ca vẫn còn trong cung đấy. Huynh sợ nhân cơ hội gì ?”
Huyền Trạc nhíu mày. Ngẫm thấy cũng lý, cuối cùng cam tâm tình nguyện mà đáp:
“Được, ngày mai đưa nàng theo, nhưng Bất Chu Sơn uống rượu. Qua Chước Quang Sơn săn thú .”
Dứt lời, túm lấy cổ áo Thương Ly, nghiến răng cảnh cáo:
“Ta cảnh báo ngươi! Nếu còn dám bậy mặt nàng, lôi ngươi băm cho cá ăn! Nhớ bảo mấy tên lão lục lão thất cũng điều mà giữ mồm giữ miệng !”
Thương Ly vội vàng gật đầu lia lịa.
Hắn lén liếc sắc mặt của Huyền Trạc, thử thăm dò:
“Ca… quá để ý tiểu tình nhân ? Chẳng lẽ thật sự cưới Đồ Sơn Du?”
“Ngươi nghĩ nhiều .”
Thương Ly im lặng, vẻ mặt hờ hững của mà càng tin.
Huyền Trạc lạnh nhạt :
“Ta cưới Đồ Sơn Du, là vì hiện tại tình thế căng thẳng, nàng trói buộc. Hơn nữa, cũng chẳng thích nàng .”
Nghe thế, Thương Ly hiểu rõ thêm một chút. vẫn tiếp tục khuyên:
“ mà Đồ Sơn Du thấy cũng tệ. Hôm nay yến tiệc nàng còn với ? Nói chừng nàng cũng giở thói ngang ngược .”
Huyền Trạc trầm mặc một lát, đó lạnh nhạt buông một câu:
“Nàng mùi hồ ly.”
“… Hả?” Thương Ly kinh ngạc, “Sao ngửi thấy?”
“Vì ngươi là đồ ngu.”
Huyền Trạc mặt cảm xúc phất tay.
“Còn nữa, mang con mèo của ngươi khỏi cung của ngay! Muốn phát tình thì lăn về điện của ngươi mà phát, đừng đến đây loạn.”
“…”