Hôm , Huyền Tịch thu dọn thật xinh cùng Huyền Trạc lên xe ngựa.
Huyền Trạc bảo rằng hôm nay sẽ dẫn nàng đến Chước Quang Sơn săn thú, cùng với mấy thiết.
“Hôm qua nàng gặp đấy, Thương Ly , còn Lão Lục Xích Lưu, Lão Thất Ứng Kiết…”
Huyền Trạc ngừng , liếc nàng một cái: “Mấy lẽ cũng dẫn theo vài cô nương đến. Bọn họ tính tình ồn ào, gì gì nàng cũng đừng bận tâm.”
Huyền Tịch gật đầu.
Nàng quen ai , mà để tâm?
Còn về Chước Quang Sơn, nàng cũng từng , cũng là một tiên sơn trong truyền thuyết như Chiêu Yêu Sơn, nhưng nếu Chiêu Yêu Sơn giàu vàng ngọc thì Chước Quang Sơn trù phú chim muông.
là nơi lý tưởng để săn b.ắ.n.
Vừa nghĩ đến Chiêu Yêu Sơn, Huyền Tịch ỉu xìu.
Nợ của nàng với Huyền Trạc, rốt cuộc đây?
Tuy Huyền Trạc từng đòi lấy một , nhưng món nợ khổng lồ vẫn như ngọn núi lớn đè nặng lên lòng nàng.
Huyền Tịch nhịn mà thở dài.
“Sao mà ủ rũ thế?” Huyền Trạc ôm lấy bờ vai nàng, nhàn nhạt hỏi, “Không ?”
Huyền Tịch lắc đầu: “Không … chỉ là chợt nhớ vẫn còn nợ một đống tiền…”
Huyền Trạc: “?”
Hắn nghĩ một lúc mới nhớ nàng đang đến chuyện gì.
Nàng vẫn còn canh cánh chuyện ? Huyền Trạc bật : “Không trả cũng chẳng , thiếu chút đó.”
Huyền Tịch trầm ngâm giây lát, nghiêm túc đáp: “Vẫn trả.”
Huyền Trạc cũng ép nàng: “Tùy nàng .”
Không bao lâu , xe ngựa dừng ở một bãi cỏ giữa lưng chừng núi, tầm rộng rãi.
Huyền Tịch bước xuống, đặt chân lên nền đất rắn chắc, tâm tình bỗng chốc vui vẻ hẳn lên.
Không lý do gì khác, đơn giản vì khí hậu nơi đây quá đỗi dễ chịu, khí ấm áp, đất đai mềm mại, cỏ cây rậm rạp, đúng kiểu môi trường nàng yêu thích nhất.
Nàng hít sâu một , cả gương mặt theo đó cũng bừng sáng hẳn lên.
Phía , dọc theo dòng Lâm Hào Thủy, yến tiệc bày sẵn. Bốn phía Đông, Nam, Tây, Bắc, mỗi hướng đều đặt một chiếc bàn dài, mặt bàn trải lụa thêu hoa văn rồng mây quấn quýt tựa như phù điêu nổi. Đông huyền sắc, Tây hoa thanh, Bắc thương sắc, Nam xích hồng.
Chính giữa, những tiên nga vận lụa mỏng ca múa uyển chuyển, chúc rượu. Bên bờ suối, ngự trù thiên cung tay lăm lăm đao bạc, thoăn thoắt chế biến các món ăn. Thỉnh thoảng, cá Tức Tức vỗ cánh từ nước bay lên, vảy óng ánh ánh mặt trời.
Ba bàn tiệc đều an tọa, chỉ riêng bàn phía Đông còn trống, để dành cho ai thì chẳng cần cũng .
Huyền Trạc theo bản năng định bế Huyền Tịch qua đó , nhưng liếc mắt thấy đám quanh bàn, cánh tay liền khựng , cuối cùng chỉ buông tay để nàng theo mà bước qua.
“Ca, đến muộn thế!”
Một giọng sang sảng vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-84-cac-vi-hien-de.html.]
Xích Lưu gặm nốt một tảng sườn linh dương, mắt ngừng lén lút liếc về phía Huyền Tịch, cô nương nấp lưng Huyền Trạc.
Đây là đầu tiên thấy Huyền Trạc dẫn theo.
Chẳng lẽ đây chính là vị cô nương mà tam ca dặn năng bậy bạ mặt?
Trông cũng trong trẻo ngọt ngào đấy, nhưng Huyền Trạc thích kiểu ?
Hắn còn tưởng ca thích mỹ nhân quyến rũ bốc lửa cơ!
Xích Lưu còn đang đ.á.n.h giá, bỗng Huyền Trạc nhàn nhạt cất lời: “Là các ngươi đến sớm quá thôi. Sao bắt đầu ăn ?”
Xích Lưu hì hì: “Là con linh dương tự chạy đến chỗ , kìm liền bắt giao cho đầu bếp nấu.”
“Ồ? Vậy ? Sau khi nấu chín, nó cũng tự chạy miệng ngươi ?”
“…”
Huyền Tịch theo Huyền Trạc an tọa, ánh mắt đảo một vòng quan sát xung quanh.
Người lên tiếng là Xích Lưu, phía Nam. Hắn vận hồng y, hình cao lớn như thể thể đè sập ghế gỗ bất cứ lúc nào. Bên cạnh tụ tập vô mỹ nhân, nhưng vẻ tâm trí chỉ để chuyện ăn uống.
Phía Bắc là vị tam hoàng t.ử nàng gặp hôm qua, Thương Ly. Bên cạnh cũng vô giai nhân, thậm chí còn một nữ yêu xinh đang gọn trong lòng .
Nữ yêu tai và đuôi mèo, đôi mắt loang hai sắc lam lục, trông chẳng khác gì con mèo nàng gặp hôm qua.
Còn phía Tây, nam nhân khoác áo xanh mặt mày lạnh lùng, qua là dễ gần.
Bên cạnh chỉ hai cô nương an tĩnh đó, chủ động mở lời.
Ngược , phía Huyền Trạc phần quạnh quẽ, chỉ mỗi nàng bầu bạn.
Có lẽ vì đặc biệt ghét ồn ào chăng?
Huyền Trạc nghiêng đầu giới thiệu: “Tên mặc hồng y là lục , Xích Lưu, còn tên áo xanh là thất Ứng Kiết.”
“Ồ.” Huyền Tịch gật gù, lễ phép hỏi: “Bọn họ ở xa quá, cần qua chào hỏi ?”
Huyền Trạc liếc nàng một cái, bỗng bật : “Không cần, nhớ mặt là .”
"Được."
Thương Ly thoáng liếc về phía , nhẹ ho một tiếng, điều chỉnh sắc mặt, đó nâng ly rượu, ung dung bước tới.
"Hầu —."
Huyền Trạc lập tức trừng mắt.
Thương Ly lập tức sửa lời: "Huyền —."
Huyền Trạc tiếp tục trừng mắt.
Thương Ly: "…"
Hắn nén giận, cố giữ nụ ôn hòa: "Cô nương."