Vẫn còn ở xa, lẽ trong thời gian ngắn sẽ .
Nàng nhớ thái độ của Thất điện hạ đối với Huyền Trạc khi rời , trong đầu chợt xoay chuyển, liền với Huyền Tịch:
"Ê… Huyền Tịch, theo ."
Huyền Tịch mơ màng theo nàng.
Ly Hư dẫn nàng rời khỏi yến tiệc, sâu rừng rậm, đó xoay : "Ngươi là đạo sĩ, chắc hẳn hóa hình và che giấu khí tức, đúng ?"
Huyền Tịch chậm rãi gật đầu: "Biết."
"Vậy ngươi… hóa thành lá cây , dẫn ngươi đến một chỗ."
Huyền Tịch đoán nàng định gì, nhưng vẫn theo, hóa thành một chiếc lá nhỏ, lặng lẽ mặt đất.
Ly Hư cũng hóa thành bản thể, bộ lông mềm mượt áp xuống, cọ nhẹ lên chiếc lá, dùng chính khí tức của để che lấp sự tồn tại của Huyền Tịch, đó ngậm lấy nàng phóng nhanh về hướng đám rồng rời .
Huyền Trạc và Ứng Kiệt cưỡi ngựa sóng vai , phía Xích Lưu và Thương Ly thò đầu hóng chuyện.
"Ca, vẻ cưng chiều tiểu tình nhi của quá đấy."
Ứng Kiệt bình tĩnh .
Huyền Trạc nhàn nhạt đáp: "Có ?"
Ứng Kiệt liếc , thực sự nhận đang cố tình giả bộ ngốc nghếch.
Hắn dứt khoát thẳng: "Huynh cũng nên tiết chế một chút, đừng quá mức để tâm đến một món đồ chơi."
Đằng , Xích Lưu bỗng nhớ gì đó, chen lời: " ! Trước , nửa đêm nửa hôm còn bắt từ Côn Lôn chạy tới Lang Nha đốt nhà, là việc gấp. Kết quả ngày hôm , tự đến Côn Lôn! Nghe Anh Chiêu , còn dẫn theo một tiểu cô nương, bên sông cả đêm mài đá! Không chính là cô nương mang theo hôm nay đấy chứ?"
Xích Lưu càng càng thấy hợp lý, cau c.h.ặ.t đôi mày rậm, hồ nghi hỏi: "Này, cái vòng tay nàng đeo chính là hàn tủy thạch của Côn Lôn ?"
Ứng Kiệt sang Huyền Trạc: "Huynh thực sự mấy chuyện đó ?"
Huyền Trạc: "…"
Hắn nhất thời á khẩu.
Trong các thiết, Ứng Kiệt là đáng tin cậy nhất, dù cách tuổi tác giữa họ chênh lệch, nhưng cũng hiếm thể trò chuyện ngang hàng với .
Giờ chất vấn, thật sự cách nào phản bác, đành hờ hững đáp: "Nàng sợ lửa, lúc đó còn thiêu cháy, nghĩ nên tìm một vật hộ tránh hỏa cho nàng."
Ứng Kiệt nhướng mày: "Huynh thiếu gì pháp bảo tránh hỏa ?"
Huyền Trạc thản nhiên: "Nàng còn ở tiên tông giảng đạo pháp, đeo pháp bảo bên quá mức lộ liễu, e rằng cho danh tiếng của nàng."
Ứng Kiệt chăm chú .
Huyền Trạc cũng nhận lời giải thích của quá dài dòng, quanh co. Trước đây gần như từng như , nhất thời cũng rơi trầm mặc.
Ứng Kiệt đầu thẳng về phía , nhàn nhạt : "Trước từng thấy để ý nữ nhân nào, là đầu tiên. Ta , cô độc bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới gặp hợp ý, dĩ nhiên sẽ thiên vị hơn một chút. cũng nên tỉnh táo , đừng quá mức."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-89-ta-yeu-nguoi-hon-ta-tuong.html.]
Lời đủ uyển chuyển , trắng , cảm thấy Huyền Trạc chính là cây khô gặp mùa xuân.
Một ông già chính hiệu, gặp một tiểu cô nương nhỏ hơn bao nhiêu tuổi, mà còn coi như trân bảo, cứ lẽo đẽo theo hầu hạ, nâng niu trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, đến cả ăn cơm cũng đòi tự tay đút cho nàng.
Huyền Trạc tất nhiên ý trêu chọc trong lời , vui đáp: "Các ngươi cứ như mấy ngàn tuổi ! Long tộc thọ mệnh cả triệu năm, mới sáu trăm tuổi, vẫn còn trẻ lắm đấy!"
"…"
Xung quanh lặng thinh một hồi.
Ba với ánh mắt đầy khó tả.
Huyền Trạc lập tức nổi giận: "Nhìn cái gì mà ! Chẳng lẽ ?!"
"… Phải, trẻ." Ứng Kiệt thuận theo một câu, kéo câu chuyện về chủ đề chính: "Vậy rốt cuộc định tính toán thế nào với tiểu tình nhi của ?"
"Thì còn tính nữa, nuôi thôi!" Huyền Trạc bực bội.
"Nuôi đến bao giờ?"
"Nuôi đến khi ngủ chán thì thôi."
Soạt soạt —.
Trong bụi cỏ vang lên tiếng động khe khẽ.
Mấy đầu sang, chỉ thấy một con mèo tam thể mắt hai màu bất thình lình nhảy , lông dính mấy mảnh lá nhỏ.
"Hư nhi?" Thương Ly ngạc nhiên, mở rộng vòng tay, "Lại đây."
Ly Hư nhẹ nhàng bật nhảy, đáp xuống cánh tay .
Thương Ly vuốt ve bộ lông mượt mà, tiện tay nhặt mấy chiếc lá vương nàng , hỏi: "Sao chạy đến đây? Nhớ ?"
Ly Hư gật gật đầu, l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt, khe khẽ kêu một tiếng "meo~".
Ứng Kiệt và Huyền Trạc chỉ liếc nàng một cái cũng chẳng để tâm, tiếp tục câu chuyện: "Đừng mạnh miệng gì mà ngủ chán thì bỏ, đến lúc đó nỡ thì ? Ta thấy bộ dáng lúc nãy ôm hôn, chẳng giống thể buông tay một cách dứt khoát ."
Huyền Trạc hừ lạnh: "Ngươi xem thường quá , chẳng qua chỉ là một tình nhân, vui chơi giường thôi, gì mà nỡ."
" tiểu tình nhi của trông vẻ thông minh lắm, cẩn thận nuôi quen , nàng cứ bám theo chịu buông." Ứng Kiệt dừng một chút tiếp lời, "Giống con thỏ của Thương Ly ."
Thương Ly: "Này!"
Ứng Kiệt lờ : "Mà với con thỏ của còn khác một chút, dù con thỏ cũng là công chúa, gây chuyện thì cùng lắm Thương Ly cưới là xong. Còn tiểu tình nhi của thì ? Hình như là từ tiên môn đang ở? Xuất thế nào?"
"… Nhặt bên ngoài, chẳng bối cảnh gì." Huyền Trạc nhạt, giọng điệu pha chút khinh thường, "Không cần lo lắng, nàng đầu óc đơn giản, gì cũng chẳng bản lĩnh phản kháng, gây chuyện cũng chẳng đến ."
Trước đây đối xử với nàng như , nàng vẫn cứ yêu đấy thôi?