Huyền Tịch chạy tới đại điện, báo rõ mục đích đến, một vị sư lớn tuổi dẫn hậu đường.
Lúc , trong hậu đường đang một hàng dài các t.ử, lượt từ trong một cái hộp bàn rút thẻ.
Minh Triệt, đang một bên, thấy nàng đến bèn ngoắc tay: “Lại đây, đây, rút thăm , xếp hàng !”
Rút thăm?
Huyền Tịch còn đang mơ hồ, đành chen cuối hàng, khều khều vị sư mặt: “Sư , đây là rút thăm gì ?”
Sư đầu , đáp: “Rút đối thủ tranh tài đó! Vài hôm thông báo ? Lần chúng là chủ nhà, nên việc sắp xếp trận đấu cũng do tông môn định đoạt. Chưởng môn sẽ phân cặp đấu dựa theo cảnh giới, rút thăm ngẫu nhiên. Mấy vị tu sĩ Nguyên Anh và Hóa Thần rút xong , bây giờ đến lượt đám Kim Đan chúng .”
“À…” Huyền Tịch ngộ .
Hóa là chuyện bàn , lúc nàng còn đang ở Thiên cung, trách gì .
Hàng ngũ nhanh ch.óng tiến lên, chẳng mấy chốc đến lượt nàng. Huyền Tịch tùy tiện thò tay hộp, rút một tấm thẻ, mở .
Trên đó chỉ hai chữ đơn giản:
Tạ Trừng.
Không là ai.
Huyền Tịch cũng định hỏi han gì, định cất giấy thì Minh Triệt xớn xác mò tới, thò đầu một cái, hề hề: “Chà chà, chẳng là tiểu t.ử của Kiếm Tông ?”
Huyền Tịch nghi hoặc: “Sư tôn, ngài quen ?”
Minh Triệt vuốt vuốt hàng lông mày bạc trắng, chậc lưỡi : “Ai mà chứ? Tạ Trừng, con trai độc nhất của chưởng môn Kiếm Tông, linh căn Phong hệ biến dị hiếm . Mười lăm tuổi kết đan, mười sáu tuổi vững vàng ở Kim Đan hậu kỳ, năm nay mười bảy , chắc là đang chuẩn trùng kích Nguyên Anh đây.”
Xung quanh ít tu sĩ tai thính mắt tinh, câu liền túm tụm , xì xào bàn tán:
“Tạ Trừng? Hắn cũng đến á??”
“Hiếm thấy nha! Không ngờ thể tận mắt thấy thiếu chủ thiên tài của Kiếm Tông.”
“Cái tên tiểu thiếu chủ , rảnh rỗi chịu nổi , chắc tới trổ tài đây mà.”
“Đừng , bảo kiếm pháp của Tạ thiếu chủ xuất sắc lắm đó. Nếu tham gia, trận đấu chắc chắn đáng xem.”
“ mà… tiểu sư xui xẻo ghê, năm đầu tiên tranh tài đụng ngay nhân vật k.h.ủ.n.g b.ố thế …”
Mọi càng bàn càng rôm rả, đồng loạt sang Huyền Tịch với ánh mắt thương cảm.
Bị quần chúng quây xem như một con cá đáng thương chờ lên thớt, Huyền Tịch chợt cảm thấy tương lai mịt mờ u tối.
Cái vị Tạ Trừng … vẻ lợi hại ghê…
Lại là thiếu chủ Kiếm Tông, còn kết đan sớm hơn nàng hai năm.
Kim Đan hậu kỳ… Nói thì , chứ thực hiện tại nàng cũng thể coi là Kim Đan hậu kỳ . Chỉ là do tu vi tăng vọt quá nhanh, … ừm, cách tăng cấp cũng mấy quang minh chính đại, thế nên nền tảng vững chắc, kinh nghiệm thực chiến càng thiếu thốn. So với vị thiếu chủ thiên tài , chắc chắn cùng đẳng cấp.
Huyền Tịch cân nhắc một hồi, cảm thấy tỷ lệ thắng của thấp đến đáng thương, bèn sang Minh Triệt mà than: “E là đồ nhi thua .”
Minh Triệt lập tức vỗ vỗ vai nàng: “Êi, đừng bi quan thế chứ, lòng tin bản … Ít con cũng thể tích lũy chút kinh nghiệm mà, đúng ?”
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-95-doi-thu-tranh-tai.html.]
Rõ ràng Minh Triệt cũng chút hy vọng nào nàng !
Huyền Tịch thở dài, tự nhủ cứ cố hết sức là . Sau đó, nàng xếp hàng cùng đồng môn, lượt báo danh đối thủ rút thăm trúng.
Sau khi báo danh xong, nàng xoay về phía đại môn chính điện, định về theo đường cũ.
Chân bước đến bậu cửa, bỗng một bóng dáng cao lớn lướt ngang qua, mang theo một cơn gió quấn mùi đàn hương thoang thoảng—
“Bá phụ, trận đấu sắp xếp xong ? Con đấu với ai đây?”
Giọng nam trẻ tuổi, cuồng ngạo, vang dội và sảng khoái, cứ thế khuếch tán khắp đại điện.
Huyền Tịch ngoái đầu , chỉ thấy một thiếu niên tuấn tú trong bộ võ phục tay bó màu vàng sáng, sải chân vững chãi, bước hiên ngang. Hắn phóng ba bước đến mặt Thừa Liễn.
Thừa Liễn cho lảo đảo, bật hiền hậu: “Thằng nhóc ! Sao con đến sớm thế?”
Thằng nhóc ?
Nghe xưng hô mật , vẻ mặt ôn hòa của Thừa Liễn, Huyền Trạc lập tức động tâm, im ngay cửa, vội rời .
Trên bậc thềm, Tạ Trừng chống một tay lên bàn, tự nhiên mà phịch xuống, tỉnh bơ: “Sớm một ngày, muộn một ngày chẳng cũng thế ? Con còn sớm xem thử đấu trường cơ đấy.”
Thừa Liễn mỉm trêu chọc: “Ta thấy con chỉ mong mau mau lên tỷ thí thì .”
Tạ Trừng hừ một tiếng, cố vẻ điềm tĩnh, nhưng nhịn mà sốt ruột kéo về chính sự: “Bá phụ, nhanh , trận đấu của con đối với ai?”
Thừa Liễn thong thả chỉnh sổ sách: “Gấp cái gì, bốc thăm mới xong, còn hai ba ngày nữa danh sách mới công bố.”
Tạ Trừng bĩu môi, rõ ràng vui: “Bốc thăm cũng xong , bá phụ luôn , mất gì .”
Thừa Liễn mà hết cách, đành bảo mang danh sách tới, lật từng trang xem xét: “Để tìm xem nào… Tạ Trừng… À, đây . Đối thủ của con là Huyền Tịch.”
Vừa xong cái tên, Thừa Liễn cũng khựng .
Ông ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt tò mò đ.á.n.h giá từ Huyền Tịch.
Đứa nhỏ … Đấu với Tạ Trừng?
Liệu đây…
Thừa Liễn khẽ giật giật mí mắt.
Tạ Trừng thì đang ngẫm nghĩ: “Nghe như tên con gái .”
Thừa Liễn thở dài: “Thật sự là con gái…”
Tạ Trừng lập tức xụ mặt: “Con đ.á.n.h với nữ t.ử, nhường nhịn, đ.á.n.h sướng tay.”
Thừa Liễn buông quyển sổ xuống, thản nhiên : “Người định , chẳng lẽ vì con thích mà đổi tùy tiện ? Hơn nữa,” ông giơ tay chỉ thẳng Tạ Trừng, nghiêm túc nhắc nhở: “Đây là thi đấu, trừ yêu diệt ma, đừng lo đ.á.n.h sướng , nhớ kỹ: điểm đến là dừng, ?”
Tạ Trừng kéo dài giọng: “Rồi , con chừng mực mà, sẽ đ.á.n.h thương .”
Thừa Liễn gật đầu hài lòng: “Thế thì . Chỗ ở của con bám bụi lâu ngày, bảo dọn dẹp, con cứ loanh quanh chơi , dọn xong hẵng nghỉ.”
Tạ Trừng dứt khoát đáp: “Được luôn!”
Tạ Trừng nhảy phắt xuống bàn, xoay chạy vèo cửa.