NƠI XUÂN TRỞ VỀ - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:55:48
Lượt xem: 259

“Vạn sự… đều tùy phụ mẫu quyết định.”

 

Mẫu vui mừng vỗ nhẹ lên mu bàn tay , dường như ngàn lời , cuối cùng chỉ hóa thành một câu:

 

“Đứa trẻ ngoan.”

 

3

 

Ngày hôm , nhàn tản dạo bước nơi hậu viên.

 

Bỗng tiếng trống nhạc từ xa dần dần tiến gần, cuối cùng dừng tiền đình Giang phủ.

 

Khi đến cửa nguyệt động, chỉ thấy mấy tiểu nha đang tụ một chỗ, ríu rít náo nhiệt.

 

“Sính lễ Lục gia mang đến, sắp bày kín cả tiền đình !”

 

“Nghe Lục công t.ử đích săn một đôi nhạn lớn, chúng mau xem !”

 

“Đại tiểu thư tính tình lạnh nhạt, ít , nhị tiểu thư thì hoạt bát bao. Nếu là Lục công t.ử, cũng chọn nhị tiểu thư.”

 

Ta hít sâu một , nhấc chân bước qua cửa nguyệt động.

 

Nụ mặt mấy tiểu nha lập tức cứng , vội vàng cúi đầu, im bặt dám thêm.

 

Ta lặng lẽ ngang qua bên cạnh họ.

 

Chưa mấy bước, phía vang lên tiếng chân vụn vặt, xen lẫn tiếng khe khẽ cố ý hạ thấp.

 

Dần dần xa , mơ hồ bay tới một câu:

 

“Vốn là mà…”

 

Hồng Ngọc siết c.h.ặ.t nắm tay, phẫn nộ :

 

“Tiểu thư, để nô tỳ xé miệng mấy kẻ lắm mồm đó!”

 

Ta nhàn nhạt lên tiếng:

 

“Không cần.”

 

bọn chúng…”

 

“Chúng là hạ nhân của Giang phủ, của .”

 

Ta ngừng một chút, giọng bình thản:

 

“Nếu là , nhất định sẽ dạy dỗ mấy tiểu nha đó, để tránh cho chúng hành sai bước lạc, gây họa cho Giang gia.

 

bây giờ… cần nữa.”

 

Ta về phía xa, giọng nhạt dần:

 

“Ta sắp xuất giá , hà tất bận tâm chuyện .

 

“Vất vả mà chẳng lòng ai, đáng.”

 

Ta cất bước về phía , về tiền đình.

 

đến cầu với đích của , cũng nên xem một chút.

 

4

 

Ta đến tiền đình, thấy đích và Lục Dư An hành lang chuyện.

 

Đích ngẩng mắt, ánh chạm Lục Dư An, vội vàng cúi xuống, hai má nhuốm một lớp hồng nhạt.

 

Ánh mắt Lục Dư An dừng gương mặt nàng , lâu cũng rời .

 

Ta tại chỗ, cảnh .

 

Trong lòng phẫn nộ, cũng chẳng cam lòng, ngược là một sự tỉnh táo.

 

Trước đây chui ngõ cụt.

 

Cứ tưởng thứ đổi là hôn sự, là mấy năm tình ý.

 

thực , thứ đổi … chẳng qua chỉ là một trong lòng vốn từng .

 

Không lâu , tiếng trống nhạc từ xa truyền đến gần.

 

Lại một đoàn đến cầu .

 

Lần là Triệu gia.

 

Phu thê Đại tướng quân đích tới.

 

Họ bước tiền đình, cả sân bỗng chốc lặng một thoáng.

 

Ta đảo mắt quanh một vòng.

 

Phát hiện vị hôn phu mới đổi của … cũng đích đến.

 

Cũng , trọng thương mới khỏi, chân cẳng tiện, dĩ nhiên thể tự đến.

 

Phụ mẫu vội vàng tiến lên nghênh đón, thần sắc cũng thêm vài phần cẩn trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-xuan-tro-ve/2.html.]

 

Người của Lục gia cũng khom thi lễ.

 

Triệu tướng quân đưa tay đỡ hờ phụ một cái, sang sảng:

 

“Thông gia cần đa lễ, chúng đều là một nhà .”

 

Triệu phu nhân nắm tay , từ xuống đ.á.n.h giá một lượt, tươi:

 

“Ta sớm Hoàng hậu nương nương hết lời khen ngợi Giang đại tiểu thư tri thư đạt lễ, hôm nay gặp , chỉ thấy chỗ nào cũng , thật sự thích.”

 

Bà dừng một chút, ánh mắt lướt qua Lục gia cách đó xa, nụ mặt càng sâu:

 

“Nhị tiểu thư dĩ nhiên cũng , đối với Lục công t.ử tình căn sâu nặng.

 

“Nếu Triệu gia chúng chia rẽ đôi uyên ương tình, chẳng là tội ?

 

“Cho nên hôm qua thông gia công đột nhiên đến nhà, đề nghị đổi hôn, chúng lập tức gật đầu.”

 

, nhẹ nhàng vỗ lên tay :

 

“Nói , còn cảm ơn Giang nhị tiểu thư và Lục công t.ử thành .

 

“Nếu nhờ họ, Triệu gia chúng phúc khí cưới cô nương như Giang đại tiểu thư?”

 

Sắc mặt Lục phu nhân biến đổi mấy , miễn cưỡng nặn một nụ , nhưng nên tiếp lời thế nào.

 

Chỉ đành dùng ánh mắt bất mãn liếc đích Giang Chi của .

 

Nụ mặt mẫu cũng cứng trong thoáng chốc.

 

Sau đó lập tức gật đầu với Triệu phu nhân:

 

“Thông gia mẫu , đều là duyên phận của bọn trẻ.”

 

Ta hành lang.

 

Nhìn sính lễ Triệu gia khiêng , từng rương từng rương bày , so với Lục gia chỉ nhiều chứ ít.

 

Còn những trong sân , sắc mặt ngừng đổi.

 

Bỗng nhiên cảm thấy chút buồn .

 

Hôm qua còn là một tai họa.

 

Hôm nay thành song hỷ lâm môn.

 

Cảnh náo nhiệt mắt, thậm chí còn rộn ràng hơn cả sự ồn ào hôm qua.

 

Quả thật… đủ châm biếm.

 

Trong khóe mắt , ý hận trong đáy mắt Giang Chi gần như b.ắ.n ngoài.

 

Nàng xoắn c.h.ặ.t chiếc khăn tay, đầu ngón tay trắng bệch, như vặn đứt tấm khăn gấm .

 

Ta khỏi nhếch lên một nụ lạnh.

 

Phụ mẫu thể cân bằng một bát nước.

 

Lục Dư An dời lòng đổi .

 

Triệu gia thì đời đời trung liệt, cả nhà đều là hùng.

 

Đối với

 

Có lẽ đổi hôn, chắc là chuyện .

 

5

 

Sau khi của Triệu gia và Lục gia đều rời .

 

Ta đang định trở về phòng thì Giang Chi chặn .

 

Khóe môi nàng ngậm ý , nhưng trong đáy mắt là sự khiêu khích hề che giấu:

 

“Đại tướng quân và phu nhân đích đến cầu , trong lòng trưởng tỷ hẳn là vui mừng ?”

 

Ta để ý tới nàng .

 

Nàng tiến lên một bước, hạ thấp giọng, từng chữ từng chữ đ.â.m lòng :

 

“Chỉ tiếc, tỷ phu tiện .

 

“Quãng đời dài dằng dặc , trưởng tỷ sẽ sống thế nào đây?”

 

Trên gương mặt Giang Chi là vẻ đắc ý giấu nổi, cùng sự hả hê khi thấy gặp họa.

 

Ta lạnh một tiếng:

 

“Hóa hôm qua ầm lên như , là vì chê Triệu tiểu tướng quân tật ở chân.

 

“Ta thật , từ khi nào trở nên nông cạn như thế.”

 

Sắc mặt Giang Chi biến đổi, nhanh nặn nụ :

 

“Trưởng tỷ , khi nào chê Triệu tiểu tướng quân chứ?

Loading...