NƠI XUÂN TRỞ VỀ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:57:03
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống như là một vết lở độc hại .

 

Sau khi khoét bỏ , liền trở nên sạch sẽ, cả nhẹ nhõm.

 

Triệu Uẩn Chi vẫn nắm tay , lực đạo đổi, giọng điệu bình thường:

 

“Nhị nhớ rõ chuyện cũ của đích trưởng tỷ như , là vẫn còn nhớ nhung thứ gì của nàng ?”

 

Giang Chi lập tức biến sắc.

 

Triệu Uẩn Chi về phía Lục Dự An, giọng vẫn nhàn nhạt:

 

“Muội phu mới thành , để nhị cứ nhớ mãi chuyện cũ của trưởng tỷ nàng , đây là thói quen .”

 

Khóe miệng Lục Dự An căng , ánh mắt trầm xuống.

 

Cuối cùng vẫn là phụ mẫu bước giảng hòa.

 

Vài câu xã giao liền nhẹ nhàng gạt khí căng thẳng .

 

Giang Chi giống như , tựa bên mẫu , kéo kéo tay áo bà, bĩu môi định cáo trạng:

 

“Mẫu …”

 

Mẫu khẽ vỗ tay nàng , ánh mắt lướt qua phía , thấp giọng :

 

“Được , trong .”

 

Ta cảnh tượng .

 

Trước cảm thấy ch.ói mắt, còn bây giờ chỉ thấy buồn .

 

Thì những vở kịch, dù đổi sân khấu…

 

Vẫn diễn cùng một màn.

 

Chỉ điều, Triệu Uẩn Chi sẽ bảo vệ .

 

Niềm vui trong lòng , đầu tiên vượt qua cả sự phẫn uất.

 

11

 

Yến hồi môn bày tại chính đường.

 

Phụ mẫu ở vị trí chủ tọa phía , và Triệu Uẩn Chi bên trái, Giang Chi và Lục Dự An bên .

 

Bỗng nhiên, ánh mắt của Giang Chi rơi xuống mái tóc .

 

“Trưởng tỷ hôm nay cây trâm ngọc thật , vẻ quen mắt.”

 

Câu , còn quen tai hơn.

 

Trước nàng vẫn thường dùng cách để xin đồ từ tay .

 

Ta khẽ cong môi, nụ nhàn nhạt, mang theo vài phần thờ ơ:

 

“Muội trí nhớ thật . Năm ngoái cữu cữu dẫn cả nhà đến thăm, mẫu tặng biểu một cây trâm gần giống như .

 

“Khi đó còn , mẫu thương biểu nhất.”

 

Nói xong, giơ tay chỉnh cây trâm tóc, tiện thể để lộ chiếc vòng cổ tay, giọng điệu càng thêm ung dung:

 

“Những món trang sức hôm nay đeo đều là bà mẫu cho, bảo đeo chơi thôi.

 

“Ta quá quý trọng, nhưng bà bảo trẻ thì nên ăn diện cho , liền tặng mấy hộp đầy đồ trang sức, còn dặn ngày nào cũng đeo khác .”

 

Nụ mặt Giang Chi khựng một chút, ánh mắt dừng mái tóc trong thoáng chốc, cam lòng dời .

 

Ngay đó, nàng nghiêng mặt liếc mẫu một cái.

 

Trong ánh mắt oán trách, tủi , còn một tia oán hận khó thành lời.

 

Mẫu đang cúi đầu uống , hề phát hiện.

 

Giang Chi sang Lục Dự An.

 

Ánh mắt , oán hận càng sâu hơn.

 

Tay Lục Dự An cầm chén rượu siết , nhưng nàng .

 

Ánh mắt vượt qua mặt bàn, dừng mặt một thoáng, chuyển sang Triệu Uẩn Chi, qua hai , ánh mắt trầm trầm, thể phân biệt cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-xuan-tro-ve/5.html.]

 

Triệu Uẩn Chi dường như chẳng nhận điều gì, thong thả gắp thức ăn cho .

 

Chỉ mới hai ba ngày, nhớ những món thích ăn.

 

Trên bàn ăn, bao giờ nhiều, chỉ là khi gắp thêm một đũa, món đó liền đặt gần hơn.

 

Những món với tới, bây giờ đều đặt ngay mắt.

 

Khi ngẩng mắt lên, vô tình liếc thấy Giang Chi.

 

Nàng hung hăng trừng , chiếc đũa khuấy mạnh trong bát, trộn hết thức ăn trong bát thành một mớ hỗn độn.

 

Lục Dự An bất lực nàng một cái, gắp một đũa thức ăn bỏ bát nàng .

 

Giang Chi cúi đầu một cái, ăn, chỉ đem đũa thức ăn trộn luôn mớ lộn xộn .

 

Ta thu ánh mắt, nghiêng đầu Triệu Uẩn Chi.

 

Hắn dịu dàng mỉm với .

 

Ta cũng khẽ cong mắt đáp .

 

Giang Chi dường như thể hiểu nổi.

 

Ta gả cho một kẻ què chân…

 

vẫn thể sống đàng hoàng như ?

 

12

 

Sau khi dùng bữa xong, phụ cùng hai con rể chuyện ở tiền viện.

 

Ta và Giang Chi theo mẫu về hậu viện nghỉ ngơi.

 

Ta thấy hai mẫu nữ họ dường như chuyện riêng , tránh .

 

Vậy nên dứt khoát tìm một cái cớ, rời .

 

Bước sang hậu viên, từ xa trông thấy một vạt hoa sơn .

 

Đó là do chính tay trồng.

 

Những năm qua tưới nước, cắt tỉa, từng nhờ khác .

 

Đầu xuân, hoa nở lúc, đỏ trắng chen kín cả cành.

 

Ta đến luống hoa, hương sơn nhè nhẹ lan tới, trong lòng bất giác cũng nhẹ nhõm vài phần.

 

Không ngờ rằng, Lục Dự An tới, phá mất nhã hứng ngắm hoa của .

 

Hắn ở phía bên vườn hoa, cách vài khóm sơn , .

 

“Những bông hoa … vẫn là nàng trồng từ .”

 

Ta để ý tới , chỉ đưa tay gẩy nhẹ một chiếc lá.

 

Hắn im lặng một lát, :

 

“Chi Chi xưa nay tính tình thẳng thắn, nghĩ gì nấy. Những lời nàng ác ý. Nàng… đừng để trong lòng.”

 

Lúc mới một cái.

 

Chỉ vì quá đỗi kinh ngạc.

 

Lục Dự An mà từng quen đây, học thức hơn , vốn kẻ hồ đồ.

 

Chẳng lẽ thấu chút tâm tư nhỏ nhoi của Giang Chi, thật sự cho rằng nàng chỉ là tính tình thẳng thắn ?

 

Chẳng qua chỉ thích thú với dáng vẻ mềm mại nũng nịu mà Giang Chi bày , nên giả vờ hồ đồ mà thôi.

 

Ta khẽ hừ lạnh, chậm rãi :

 

“Muội thế nào, tỷ tỷ tự nhiên rõ ràng. Muội phu cần lo lắng.”

 

Nói xong, , chuẩn rời .

 

Lục Dự An bước nhanh lên , chặn đường .

 

Ánh mắt dừng mặt , vội vàng đến mức chút mất chừng mực:

 

“Triệu tiểu tướng quân… đối với nàng ?”

Loading...