Nồng Độ Bão Hoà - Chương 28: Không được không vui
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Kỷ Linh tiếp cuộc đối thoại đó nữa.
Cậu chằm chằm con d.a.o ăn trong tay một lúc trở phòng riêng. Từ Thao Nhạc cũng cúp điện thoại, thấy Kỷ Linh trở về, tiếp tục chút khách sáo lôi kéo chuyện.
Thật Kỷ Linh no , nhưng vẫn cố ăn thêm chiếc bánh tart cá hồi trong đĩa.
Cậu nên gì khi Từ Thao Nhạc chuyện, xem điện thoại thì lễ phép, nhưng Kỷ Linh mắt .
Những miếng tart cá hồi mắt, nhưng khi c.ắ.n miếng thứ nhất, Kỷ Linh cảm thấy một mùi tanh khó mà chịu .
Trên lưỡi d.a.o dính một ít vụn cá hồi, Kỷ Linh thoáng qua, phát hiện nó trông xỉn màu, chắc là thịt cá tươi.
Lúc phòng, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh cụp mắt xuống, lẳng lặng chằm chằm con d.a.o ăn.
Trong lòng Tùy Xán Nùng thấy sợ hãi.
Anh dừng một chút, xuống bên cạnh Kỷ Linh cầm ấm lên, rót cho một ly hồng .
Ngay khi đặt ấm trở , Tùy Xán Nùng lặng lẽ dùng tay chạm con d.a.o mặt Kỷ Linh, hướng chuôi d.a.o về hướng , còn lưỡi đao về phía .
Kỷ Linh ngước mắt lên, chút khó hiểu Tùy Xán Nùng.
Tùy Xán Nùng : "À, vô tình chạm thôi."
Kỷ Linh khẽ 'ừm' một tiếng cũng nghĩ nhiều. Tùy Xán Nùng uống hai hớp hồng , với vẻ thản nhiên chuyện gì: "Thanh toán hóa đơn , thôi."
Từ Thao Nhạc và Lương Quyên nhanh hơn bọn họ, rời khỏi phòng riêng . Kỷ Linh chậm rãi mặc áo khoác , còn Tùy Xán Nùng kiên nhẫn ở bên cạnh chờ .
Kỷ Linh kéo khóa áo khoác xong, liền phát hiện Tùy Xán Nùng ở bên cạnh, đang khẽ .
Tùy Xán Nùng : "Cậu thích ăn bánh scone nhỉ, lúc nãy hỏi nhân viên phục vụ , thể mang , gọi cho hai cái vị đậu đỏ, lát nữa thể mang về nhà đó."
Kỷ Linh chớp chớp mắt : "Cảm ơn."
Tùy Xán Nùng hỏi: "Nên là, thể đừng vui , thầy Tiểu Kỷ ơi?"
Kỷ Linh: "... vui."
Tùy Xán Nùng : "Đúng đúng, gì mà vui nhỉ, chỉ là bữa trưa ăn con cá nướng với , im lìm lời nào ăn hai chiếc scone lớn thôi."
Kỷ Linh chợt khựng , cứng rắn : "Bởi vì scone ngon thật mà."
Tùy Xán Nùng mắt , một lúc mới : "Được, ."
Tùy Xán Nùng nhận , mặc dù phần lớn thời gian Kỷ Linh đều để lộ trạng thái, nhưng thật chỉ cần cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện là một hết cảm xúc lên mặt.
Chẳng hạn như ngay lúc đây, Kỷ Linh đang ôm túi giấy đựng scone, mặc dù mặt vẫn biểu cảm gì, nhưng đôi mắt sáng.
Đến khi hai rời khỏi phòng riêng, Từ Thao Nhạc và Lương Quyên đợi ở cửa một lúc lâu.
Bọn họ dường như đang chuyện về yêu của Lương Quyên, Từ Thao Nhạc thấy Tùy Xán Nùng bước liền : "Tiến sĩ Lương hành động nhanh thật, cho nên năm nay với ông cũng cố gắng thôi, ít nhất thì sang năm gặp , hai cũng thể cùng độc nữa..."
Tùy Xán Nùng thật sự bịt cái mồm Từ Thao Nhạc .
Anh vô thức đầu sang Kỷ Linh ở bên cạnh, phát hiện cúi đầu, đang ngẩn chằm chằm cái lỗ thủng ngay mép răng cưa của túi giấy.
Tùy Xán Nùng khẽ nhíu mày.
Kỷ Linh đang dùng ánh mắt đo chiều dài cái lỗ thủng túi, bởi vì nó là một đường cong bất thường nên Kỷ Linh thể đưa một dự đoán chính xác .
Cậu cảm thấy chiều dài của nó chừng năm đến tám centimet.
Và ngay đó, Kỷ Linh cảm giác Tùy Xán Nùng đột nhiên ôm lấy vai , lảo đảo bước chân, tiếp đó mới nhận Tùy Xán Nùng kéo trong lòng .
"Có thể cần cố gắng ." Cậu thấy Tùy Xán Nùng , "Mình cố lên nhé."
Bầu khí lập tức trở nên yên tĩnh, Kỷ Linh ngạc nhiên ngẩng đầu lên mặt Tùy Xán Nùng.
Từ Thao Nhạc cũng phản ứng muộn màng, trừng to mắt với vẻ khó thể tin .
Lương Quyên trực tiếp kéo Từ Thao Nhạc lùi về , cô nàng vẫy tay với Kỷ Linh cùng Tùy Xán Nùng : "Hai , sẽ từ tốn giải thích cho ổng."
Sau khi về đến nhà, Kỷ Linh bỏ scone trong tủ lạnh.
Trong lòng cẩn thận phân chia, quyết định tối nay sẽ ăn hết nửa cái, sáng sớm mai ăn hết một cái, đó tối ngày mai ăn hết nửa cái còn .
Túi giấy đựng bánh scone xinh, Kỷ Linh nỡ vứt , thế là gấp nó đặt bên tủ lạnh.
Kỷ Linh cũng hiểu cuộc trò chuyện giữa Lương Quyên và Tùy Xán Nùng ở hành lang.
Cậu nhận rằng, sở dĩ Tùy Xán Nùng vội vàng chủ động đề nghị hẹn hò với hôm Halloween như thế, dường như là một nguyên nhân mà .
Đêm hôm Halloween, Kỷ Linh đúng là vui mừng cho choáng đầu.
Bây giờ nhớ , khi bọn họ hẹn hò, ngoài cái lấy hết can đảm với Tùy Xán Nùng rằng yêu, thì thật Kỷ Linh từng bất kỳ một hành dộng táo bạo nào cả, phần lớn thời gian đều cẩn thận thăm dò trong phạm vi bạn bè.
Mà nghĩ như , lúc Tùy Xán Nùng đề nghị hẹn hò với , đúng là đột ngột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-28-khong-duoc-khong-vui.html.]
Kỷ Linh cảm thấy chút hoang mang.
một điều thể nghi ngờ là, Tùy Xán Nùng là một . Anh ăn nhiều scone là vì vui, cũng hào phóng thừa nhận là đối tượng hẹn hò mặt bạn bè.
Kỷ Linh cảm giác nên suy nghĩ nhiều nữa, cũng nên nghi ngờ Tùy Xán Nùng.
Hiện tại bọn họ xem như là một đôi , mặc dù thời hạn ba tháng, mà bây giờ trôi qua mười hai ngày, nhưng Kỷ Linh cảm thấy, vẫn quý trọng quãng thời gian và nắm chắc lấy cơ hội.
Gần đây Tùy Xán Nùng thích đến thăm phòng học của Kỷ Linh.
Lớp của Tùy Xán Nùng thể là một cái chợ hoa, chim, cá và côn trùng cỡ nhỏ, còn phòng học của Kỷ Linh cũng mang phong cách cá nhân rõ, đơn giản sạch sẽ, nửa bên tường dán công thức Vật lý, nửa còn dán áp phích khoa học do các học sinh .
Hôm nay Tùy Xán Nùng đến thì phát hiện Kỷ Linh ở đấy, giữa phòng học chỉ hai quen cũ, Shirley và Cindy.
Tùy Xán Nùng hai cô gái nhỏ hí hoáy cả hồi, nhịn mà hỏi: "Công thức dán tường mà, bọn em tính vất vả thế?"
Cindy tức giận: "Tại cho công thức thì bọn em chắc chắn sẽ đề chứ?"
Shirley càng giận hơn: " đúng, bây giờ bọn em cho thầy công thức đó, thầy cho bọn em xem ."
Trước đó hai cô nhóc cứ mở miệng là gọi thầy Tùy, bây giờ quen hơn , giọng điệu chuyện với Tùy Xán Nùng cũng thiếu tôn trọng hơn.
Tùy Xán Nùng cũng so đo với bọn nhỏ, bởi vì thấy Kỷ Linh đang ôm một xấp đồ in phòng học.
Tùy Xán Nùng lên, vẫy tay với Kỷ Linh và : "Thầy Kỷ ơi, đến đây nào, mau tới cứu ba học sinh chăm chỉ bọn em đang mắc kẹt với lực hướng tâm ."
Tùy Xán Nùng thấy bên tai Kỷ Linh dường như đỏ lên.
Lúc giảng bài, Kỷ Linh sẽ cố gắng chậm , trông tập trung và dịu dàng lắm, dùng hai vòng tròn giấy nháp để tượng trưng cho hai hành tinh, kiên nhẫn giải thích mối quan hệ lực hút giữa các hành tinh cho bọn họ.
Nhìn chằm chằm hai vòng tròn đó, Tùy Xán Nùng cảm giác trong lòng nóng ran.
Lúc Kỷ Linh đóng cửa sổ, Tùy Xán Nùng cùng , khi lau bảng Tùy Xán Nùng cũng lẽo đẽo theo lau, cuối cùng đến khi Kỷ Linh lên xe, Tùy Xán Nùng cũng theo đến bên ghế phụ giúp mở cửa xe.
Kỷ Linh ngượng ngùng : "Còn đang ở trường đó, như ."
Tùy Xán Nùng vô tội : " thật sự cố ý mà, là do lực hướng tâm cứ kéo tới gần đó, cũng ."
Kỷ Linh do dự, nhưng vẫn nghiêm túc giải thích với Tùy Xán Nùng: "Thật , lực hướng tâm chỉ thể sinh với chuyển động tròn thôi, cho nên — "
Nửa câu còn kịp hết, bởi vì Tùy Xán Nùng đột nhiên cúi xuống, hôn một cái thật nhẹ thật nhanh lên mặt Kỷ Linh.
"Nếu thì," Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ , " sẽ tạm thời đặt tên cho nó là 'Lực hấp dẫn đến từ thầy Tiểu Kỷ' nhé."
Lúc lái xe, tâm trạng Tùy Xán Nùng vui tả nổi. khi dừng xe ở cửa nhà Kỷ Linh, xuống xe ngay.
Kỷ Linh hỏi Tùy Xán Nùng: "Lúc nghỉ lễ Giáng sinh , bận việc gì ?"
Kỳ nghỉ Giáng sinh của các trường quốc tế sẽ bắt đầu từ giữa tháng mười hai và kéo dài đến qua Tết Nguyên Đán, đây thể xem như là một kỳ nghỉ dài vô cùng thoải mái.
"Lễ Giáng sinh ... Chắc là chuyện gì ." Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ hỏi, "Có thể sẽ thăm bố , ?"
Kỷ Linh còn kịp gì thì Tùy Xán Nùng hỏi: "Muốn hẹn hò ? thể dành hai ngày cho đó."
Kỷ Linh cũng lộ vẻ mặt vui mừng, chợt yên tĩnh một lúc mới hỏi: "Chỉ thể để trống hai ngày thôi ?"
Tùy Xán Nùng sửng sốt hỏi: "Cậu gì?"
Kỷ Linh gì, chằm chằm mắt Tùy Xán Nùng một lúc, đó đột nhiên ngẩng mặt lên, mật mà dịu dàng ngoan ngoãn hôn lên môi Tùy Xán Nùng.
"Lễ Giáng sinh tổng cộng hai mươi ngày nghỉ mà." Giọng của Kỷ Linh khẽ, "Anh dành ba ngày thăm bố , để một tuần cho , mười ngày còn , thể dành hết cho ?"
Nụ hôn của Kỷ Linh quá bất ngờ, trực tiếp khiến cho hô hấp của Tùy Xán Nùng trở nên định, đại não cũng gần như ngừng hoạt động.
"...Được chứ." Một lúc Tùy Xán Nùng mới mỉm hỏi với cái giọng khàn khàn, "Chỉ là chiếm giữ suốt mười ngày là vì chuyện gì quan trọng ?"
Kỷ Linh : "Đến nước Anh."
Tùy Xán Nùng sửng sốt: "Sao đến Anh ?"
Tùy Xán Nùng mơ hồ đoán Kỷ Linh du lịch, nhưng nghĩ đang là mùa đông, bình thường du lịch thì nên đến nơi nào ấm áp một chút chứ.
Tùy Xán Nùng là, liên quan đến kế hoạch , Kỷ Linh len lén một lên kế hoạch lâu .
Kỷ Linh nhận rằng, theo đuổi một là cố gắng lấy lòng một cách mù quáng, hi vọng Tùy Xán Nùng cũng thể hiểu hơn một chút.
Nước Anh là nơi Kỷ Linh sống trong gần bảy năm trời, đầu tiên là thể đóng vai một dẫn đường , tiếp đó cũng thể cho Tùy Xán Nùng về thành phố mà từng sống, cuối cùng hai còn thể thuận tiện đón Giáng sinh cùng .
Không khí Giáng sinh ở nước ngoài sẽ cảm giác hơn nhiều trong nước, ngày đó thể nắm tay cùng dạo phố, nếu như tuyết rơi thì còn tuyệt hơn nữa, Kỷ Linh cảm thấy nhất định sẽ lãng mạn.
vì chiếm dụng nhiều ngày của Tùy Xán Nùng như , ngại với là "Chỉ vì để hiểu hơn một chút".
Kỷ Linh do dự: "Chỉ là đột nhiên ... về xem nơi từng sống thôi, trường học của , và cả con đường mà từng qua, xem một vài phong cảnh ."
Kỷ Linh cảm giác cái cớ của hảo, con thỉnh thoảng sẽ nhớ quá khứ, cảm thấy Tùy Xán Nùng sẽ hiểu hiểu tâm trạng .
Kỷ Linh ngước mắt lên, phát hiện nụ mặt Tùy Xán Nùng đột nhiên phai nhạt .