Nồng Độ Bão Hoà - Chương 32: Phòng tắm
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:42:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Nếu sắp dồn đường cùng, đời nào Tùy Xán Nùng cái câu "Cậu chịu trách nhiệm với " như gái tơ .
Tùy Xán Nùng vẫn luôn rõ lòng , lúc đầu chú ý đến Kỷ Linh, thật sự chủ yếu là vì những hành động và lời khiến hú tim .
càng về , sự lo lắng dần đổi bản chất, tình cảm vi diệu cũng nảy sinh, Tùy Xán Nùng cảm thấy Kỷ Linh đặc biệt, luôn đến gần nhưng tại .
Mãi đến khi Lương Quyên chỉ điều đó, Tùy Xán Nùng mới nhận , sở dĩ đến gần một như , chỉ vì bảo vệ , còn bởi vì hấp dẫn.
Tùy Xán Nùng là ngay thẳng, thế là đề xuất ý tưởng hẹn hò thử.
Lúc Tùy Xán Nùng ý đồ riêng, thật sự nút thắt trong lòng Kỷ Linh là gì, kéo Kỷ Linh .
lý do đề nghị hẹn hò, thật sự cũng vì thích. Mà khi ở bên một thời gian, Tùy Xán Nùng cảm giác chìm sâu hơn những gì tưởng tượng.
Tùy Xán Nùng sống chung là một yêu cầu đường đột, nhưng cảm thấy sẵn sàng nên là kiên nhẫn chờ đợi đáp án của Kỷ Linh.
Kỷ Linh nhướng mày, mặt lộ biểu cảm. Tùy Xán Nùng căng thẳng, cảm giác cổ họng nghẹn .
Rất lâu đó, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh cúi đầu, ôm c.h.ặ.t bó hoa trong n.g.ự.c.
Anh thấy Kỷ Linh : "Được."
Bọn họ dành nhiều ngày ở tại Luân Đôn.
Trong thời gian , Tùy Xán Nùng còn nhận lời chúc Giáng sinh từ Thomas. Ở một bên khác của cuộc gọi, tên bản địa Anh tức giận hỏi Tùy Xán Nùng tại đến Anh du lịch mà với .
Lúc đầu Tùy Xán Nùng áy náy thật, nhưng ngay đó Thomas hớn hở đang tắm nắng ở Tam Á.
Một ngày khi rời khỏi Luân Đôn, Tùy Xán Nùng và Kỷ Linh xa để mua bánh mì cuộn hương quế mới của một tiệm nọ.
Bọn họ ở ven đường chờ xe về khách sạn, bên cạnh hòm thư kiểu cũ ở ven đường đặt một cây thông Noel nho nhỏ, cây treo nhiều bóng trang trí nhiều màu.
Tùy Xán Nùng rảnh rỗi chuyện gì , thế là lấy tay khều hai quả bóng màu, đến khi giơ tay lên thì phát hiện tay dính đầy kim tuyến rẻ tiền sáng lấp lánh.
Tùy Xán Nùng tặc lưỡi, lắc lắc tay đầu , phát hiện Kỷ Linh đang cẩn thận xem tờ rơi trong tay.
Kỷ Linh từ chối, hai con đường đến hai mươi phút mà Kỷ Linh thu thập một xấp tờ rơi dày cộp.
Trông Kỷ Linh tập trung , thế là Tùy Xán Nùng quấy rầy .
Mãi đến khi ngẩng đầu lên, Tùy Xán Nùng mới hỏi: "Nó gì ?"
Kỷ Linh dừng , đem cất tờ rơi . Cậu : "Không gì, chỉ là vài quảng cáo thôi."
Tùy Xán Nùng chần chừ : "Quảng cáo gì thế?"
Kỷ Linh mím môi.
Cậu do dự, lấy tờ rơi nữa : "Nó bảo gần đây CLB nhảy t.h.o.á.t y, đêm nay đồ uống giảm nửa giá, ?"
Tùy Xán Nùng: "...Không cần cần cần."
Kỷ Linh khẽ 'ừm' một tiếng, gấp gọn tờ rơi , ngẩng đầu mặt Tùy Xán Nùng và : "Trên mặt dính kim tuyến kìa."
Tùy Xán Nùng 'a' một tiếng hỏi: "Có nhiều ?"
Kỷ Linh lắc đầu: "Không nhiều, cỡ chừng ba bốn miếng thôi."
Tùy Xán Nùng 'ồ' một tiếng.
Ngay đó, Tùy Xán Nùng đột nhiên nắm tay Kỷ Linh, trực tiếp vùi mặt lòng bàn tay quơ quào loạn xạ.
Sau đấy Tùy Xán Nùng ngẩng đầu, tùy tiện hỏi: "Chắc là cọ bớt một ít nhỉ, giờ thì ?"
Động tác và vẻ mặt của Tùy Xán Nùng đều tùy ý, nhưng nhịp tim của Kỷ Linh vẫn kiềm mà đập nhanh.
Kỷ Linh chợt yên tĩnh một lát mới nhỏ giọng : "Hết ."
Tùy Xán Nùng : "Được."
Tùy Xán Nùng dời mặt khỏi lòng bàn tay Kỷ Linh, nhưng bọn họ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y buông .
"Ngày mai trở về ." Tùy Xán Nùng thở dài , "Hai ngày , một năm thể hai kỳ nghỉ Giáng sinh chứ?"
Kỷ Linh cũng an ủi Tùy Xán Nùng thế nào, bởi vì chính cũng thích .
"Thật thời gian trôi qua nhanh." Kỷ Linh ngẫm nghĩ phân tích với Tùy Xán Nùng, "Sau kỳ nghỉ Giáng sinh, sẽ còn nghỉ Tết Nguyên Đán, nghỉ cuối kỳ, nữa lễ Phục sinh."
Tùy Xán Nùng khẽ .
"Cũng đúng." Tùy Xán Nùng , " mà khi trở về, thầy Tiểu Kỷ sẽ có thể ở bên mỗi ngày , nghĩ thì hình như cũng khó vượt qua đến ."
Thật Kỷ Linh định về một thời gian mới chuyển qua, nhưng Tùy Xán Nùng , vẻ như hi vọng lập tức chuyển ngay.
Sống chung trông vẻ chỉ là đổi chỗ ở cùng yêu, nhưng đối với Kỷ Linh mà , đây là một vấn đề quan trọng, điều nghĩa là đặt đối phương trong quỹ đạo cuộc sống của .
Đôi khi Kỷ Linh cảm thấy thứ dường như đều đạt quá dễ dàng. Dường như bỗng chốc, tất cả đều nước chảy thành sông, giống như đang mơ .
Sau đó Kỷ Linh cẩn thận phân tích , cảm thấy thể là đ.á.n.h giá quá cao độ khó của việc theo duổi khác .
Kỷ Linh thật sự hiểu hàm nghĩa của câu "Cậu chịu trách nhiệm với " mà hôm đó Tùy Xán Nùng , nhưng mà thể trở nên thiết với Tùy Xán Nùng hơn thì Kỷ Linh sẽ từ chối.
Kỷ Linh cũng định mang nhiều đồ. Cậu thu dọn một vài bộ quần áo và một sách thích, còn là chậu chanh mà mấy năm Tùy Xán Nùng tặng cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-32-phong-tam.html.]
Tùy Xán Nùng lái xe đến nhà đón Kỷ Linh.
Lúc Tùy Xán Nùng nhận lấy chậu chanh, Kỷ Linh ngước mắt quan sát nét mặt của .
Có thể là vì chậu chanh Tùy Xán Nùng tặng từ mấy năm , khi đó hai còn quen , cũng thể là vì Kỷ Linh đổi chậu khác, dường như Tùy Xán Nùng nhận chậu chanh .
Kỷ Linh đến nhà của Tùy Xán Nùng.
Lần khi nhà, Kỷ Linh ngỡ ngàng ở cửa, bởi vì trong nhà Tùy Xán Nùng đổi nhiều.
Màn cửa, khăn trải bàn và cả bọc sô pha cũng còn là kiểu dáng mà đến, bộ đều đổi thành kiểu màu sắc tươi sáng ấm áp.
Thực vật ở trong phòng dường như cũng đổi, vốn chỉ hai ba chậu trầu bà vàng và trầu bà lá xẻ, nhưng bây giờ bàn ăn và bàn thêm mấy chậu cây với những bông hoa xinh .
Thế là cả căn phòng đều mang đến cho một cảm giác cực kỳ nhẹ nhàng và tươi sáng.
"Hai ngày nay sửa sang trong nhà một chút." Tùy Xán Nùng hỏi, "Cảm giác thế nào?"
Kỷ Linh : "Rất , liền cảm giác thoải mái."
Tùy Xán Nùng dường như hài lòng với đáp án , mỉm, nhận lấy vali từ tay Kỷ Linh : "Đưa cho nào, nghỉ ngơi , cứ thoải mái dạo quanh các phòng nhé, dọn tủ quần áo để trống chỗ cho ."
Kỷ Linh khẽ gật đầu.
Mặc dù bây giờ quan hệ của hai thiết, nhưng Kỷ Linh vẫn đến tay , tối qua dạo ở siêu thị nhập khẩu, mua một túi hoa quả ngon.
Kỷ Linh đói, tới phòng bếp, quyết định cắt một quả cam ăn.
Kỷ Linh thấy nồi và thớt, cũng tìm một cái đĩa thể đựng cam và cái nĩa nhỏ để ăn trái cây.
mãi mà Kỷ Linh vẫn tìm thấy d.a.o trong nhà Tùy Xán Nùng.
Trong căn bếp của một gia đình bình thường đều sẽ một vị trí khá rõ ràng để đặt bộ dụng cụ d.a.o, nhưng dù là d.a.o bếp là d.a.o gọt trái cây nhỏ thì Kỷ Linh vẫn thấy cả.
Kỷ Linh cảm thấy trực tiếp lục xem ngăn kéo trong phòng bếp thì thật bất lịch sự, do dự một chút, vẫn đặt quả cam xuống, về phía căn phòng Tùy Xán Nùng đang ở.
Tùy Xán Nùng thấy ở cửa, ngạc nhiên hỏi: "Sao ?"
Kỷ Linh hỏi: "Trong nhà ... d.a.o ?"
Cơ thể Tùy Xán Nùng dường như chợt căng cứng trong giây lát.
Anh chậm rãi dậy, mắt Kỷ Linh hỏi: "Cậu cần d.a.o gì?"
Dường như chỉ trong một giây mà biểu cảm của Tùy Xán Nùng chợt trở nên căng thẳng, Kỷ Linh luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Kỷ Linh giải thích: " mang theo một túi trái cây, cắt ăn, nhưng chỗ đặt d.a.o ở nhà ."
Tùy Xán Nùng yên lặng một hồi mới gật đầu : "Để tìm giúp ."
Kỷ Linh theo Tùy Xán Nùng trở phòng bếp.
Sau đó thấy Tùy Xán Nùng mở một trong các ngăn kéo và lấy một con d.a.o nhựa.
— Nói một cách chính xác, là một con d.a.o nhựa in hình gấu nhỏ ở cán, và gần như hề sự sắc bén nào ở đây cả.
Tùy Xán Nùng đặt d.a.o tay Kỷ Linh, nhẹ nhàng : "Cắt ."
Kỷ Linh run lên.
Dao thật sự thể cắt đồ ? Kỷ Linh chần chừ cúi đầu.
Một con d.a.o bằng nhựa, thì nhẹ, lưỡi cùn, vạch lòng bàn tay vài cũng để dấu, chắc là kiểu dáng thiết kế riêng cho trẻ em.
Hoa quả thì còn thể miễn cưỡng cắt , nhưng Kỷ Linh nhớ Tùy Xán Nùng từng , bình thường sẽ tự nấu cơm ăn, lúc nấu cơm... chẳng lẽ cần cắt thịt xương ?
Kỷ Linh nghi ngờ, nhưng cảm thấy cuộc sống của mỗi đều sẽ sở thích khác , thêm Tùy Xán Nùng là một cẩn thận, hình như cũng quá vô lý.
Kỷ Linh cắt quả cam thành sáu phần đều thật mắt, ăn hai miếng, cảm giác cam ngọt và mọng nước.
Thế là Kỷ Linh rửa d.a.o sạch sẽ, đó bưng đĩa cam đến phòng ngủ tìm Tùy Xán Nùng.
Nghe thấy tiếng động, Tùy Xán Nùng đầu , đó thấy cam trong tay Kỷ Linh.
Kỷ Linh giơ đĩa đến mặt Tùy Xán Nùng, nhưng lắc đầu, trực tiếp há miệng .
Cho nên Tùy Xán Nùng sắp xếp quần áo trong tủ, Kỷ Linh ở bên cạnh, tự tay đút bộ bốn miếng cam còn cho .
Ăn cam xong tay dính, thêm bận rộn cả ngày, Kỷ Linh cũng đổ mồ hôi ít.
Kỷ Linh bưng đĩa lên : " tắm nhé."
Tùy Xán Nùng dừng tay một chút, : "Được."
Kỷ Linh rửa tay , đó tìm khăn tắm và quần áo để phòng tắm.
Lúc chuẩn đóng cửa, Kỷ Linh chằm chằm chỗ khóa chốt, ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa.
Vừa Tùy Xán Nùng cầm hai bộ quần áo ngang qua phòng khách, Kỷ Linh do dự, nhưng vẫn ngẩng đầu, nhịn hỏi Tùy Xán Nùng: "Cửa phòng tắm — "
"À đúng , khóa cửa phòng tắm hỏng." Tùy Xán Nùng thản nhiên , "Cho nên tháo luôn cả chốt cửa xuống , chắc tốn một thời gian mới thể lắp cái mới đấy."
Kỷ Linh chậm rãi chớp mắt.
"Cho nên tạm thời cửa phòng tắm chắc là đóng ." Tùy Xán Nùng ngước mắt hỏi, “Cậu thể chấp nhận nó một thời gian ?”