Nồng Độ Bão Hoà - Chương 35: Sinh nhật vui vẻ
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:42:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Lúc đầu Kỷ Linh còn nghĩ là do Tùy Xán Nùng đang say.
Bởi vì nội dung của những lời thể là vô cùng hoang đường và chẳng tí logic nào cả. Cái gì mà " biết cuộc sống đối với hề dễ dàng", gì mà "Tại sống" nữa chứ. Nếu như Tùy Xán Nùng gọi rõ tên , Kỷ Linh thật sự còn nghĩ là khác.
Kỷ Linh ngờ rằng Tùy Xán Nùng như đứa trẻ khi say rượu như , sảng cũng nhiều đến thế.
Kỷ Linh cảm thấy chút mới mẻ, nhưng lúc đầu nghĩ nhiều, chỉ kiên nhẫn dỗ dành: "Không ồn nhé, xuống ngủ một giấc , tỉnh dậy tiếp..."
khi Kỷ Linh ngước mắt lên thấy biểu cảm mặt Tùy Xán Nùng, cảm thấy gì đó đúng.
— Biểu hiện của Tùy Xán Nùng hề giống như đang đùa, mặt ý , ngược , Tùy Xán Nùng đang thẳng mặt với vẻ đầy lo nghĩ và khổ sở.
Cậu thấy Tùy Xán Nùng : " quấy mà."
Kỷ Linh chớp chớp mắt, Tùy Xán Nùng, nụ mặt dần nhạt .
Kỷ Linh rõ biểu cảm của Tùy Xán Nùng ý gì. Cậu vẻ mặt Tùy Xán Nùng thế nào khi đùa và khi đang chuyện nghiêm túc.
Về cơ bản thì say rượu sẽ chỉ hai loại, thật và mê sảng. Thế là Kỷ Linh nhận những lời Tùy Xán Nùng thể trò đùa mà là suy nghĩ thật trong lòng .
Dường như ... điều giấu kín trong lòng từ lâu.
Kỷ Linh nhớ những lời vô lý, thậm chí là thái quá mà Tùy Xán Nùng , cảm thấy bối rối cũng mờ mịt.
Kỷ Linh hé miệng , : " ..."
Tùy Xán Nùng yên tĩnh một hồi, đó Kỷ Linh hỏi ngược với tốc độ nhanh hơn nhiều: "Cậu ?"
Rất hiếm khi Tùy Xán Nùng dùng giọng điệu sắc bén và hung hăng như chuyện với Kỷ Linh.
Kỷ Linh ngạc nhiên , một lúc mới thấy Tùy Xán Nùng dường như chút uể oải dời mắt , l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng.
Tùy Xán Nùng tiếp tục mắt Kỷ Linh nữa, trông vẻ ủ rũ.
Sau đó Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng : "Kỷ Linh, ... suốt thời gian qua lo lắng cho thế nào ?"
Đầu óc Kỷ Linh bắt đầu trở nên rối loạn, hiểu Tùy Xán Nùng đang gì.
Kỷ Linh cảm thấy hoang đường và luống cuống khó tả, mở to hai mắt mặt Tùy Xán Nùng, một lúc mới lắc đầu và với vẻ khó khăn: "Có thể là nhầm , — "
"Mấy tháng nay, mỗi ngày khi ngủ, trong đầu sẽ nghĩ nghĩ những lời ." Tùy Xán Nùng ngắt lời , "Cái gì mà khoáng thạch cần nữa, gì mà ăn lẩu là đủ , còn cơ hội nữa..."
Kỷ Linh mờ mịt mặt Tùy Xán Nùng.
Cồn rõ ràng sẽ khiến phản ứng của trở nên chậm , nhưng Tùy Xán Nùng dường như chuyển sang một thái cực khác.
Tùy Xán Nùng giường, thẳng trần nhà, hồi ức như thác lũ ùa về, tốc độ cũng trở nên càng lúc càng nhanh.
Anh dường như dần quên mất rằng đang chuyện cùng khác.
Những ngày nay lo nghĩ chồng chất trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cuối cùng cũng chỗ phát tiết, thế là Tùy Xán Nùng đang chuyện trở nên giống như cho hơn.
"Còn nhớ buổi gặp mặt của chúng ở quán cà phê ? Sau khi ngoài, thấy bên cạnh cầu, đó nghiêng hơn nửa ngoài cầu..." Tùy Xán Nùng lẩm bẩm, "Rồi đến , cái chiếc cốc chịu nhiệt ở phòng thí nghiệm nổ, thấy lén với vết thương cổ tay..."
"Cậu đưa khoáng thạch cho , đó với rằng thể cần nữa." Anh , "Rồi đột nhiên giao chậu nguyệt quý chăm lâu như cho , gì mà đột nhiên chăm nữa nên tìm chủ mới cho nó."
Tùy Xán Nùng nở nụ buồn và : "Cậu thật sự cho rằng sẽ tin ?"
Tùy Xán Nùng xúc động, nhắm mắt , chút khó khăn dừng một chút.
"Trước đó ... thật cũng chỉ suy đoán thôi." Tùy Xán Nùng , " cho đến ngày Bảo vệ môi trường uống say, lúc đó với rằng một việc luôn mà dũng cảm để , nhưng chờ đợi thêm nữa..."
"Từ ngày đó trở , chẳng ngày nào ngủ ngon cả." Anh .
"Một đang sống." Giọng của Tùy Xán Nùng khẽ, đứt quãng, "Còn trẻ ưu tú như , thật sự ... thế nào nữa."
" nghĩ nguyên nhân nào hợp lý để thể giải thích cho những hành động của cả." Tùy Xán Nùng lẩm bẩm, "Nếu thì một luôn những lời như chứ, kế hoạch gì cho tương lai của , còn luôn tự tổn thương như thế? Rõ ràng bơi vẫn , thậm chí còn lén lút một đến khu nước sâu, hôm Halloween, còn với ... là cảm thấy quỷ cũng ..."
Tùy Xán Nùng thấy biểu cảm mặt Kỷ Linh, chỉ lo tiếp phần .
"Lúc đầu ... nghĩ đơn giản, cho rằng chỉ cần một thể ở bên , dẫn những chuyện lạc quan tích cực thì thể... thể sẽ theo." Tùy Xán Nùng nở nụ còn khó coi hơn , " mà vô dụng ... Gửi cho những video tích cực cũng vô dụng, dẫn xem phim và trồng nấm cũng vô dụng, dường như thế nào cũng đều tác dụng."
Anh : " mà ... thật sự giúp ."
"Sau còn , yêu đương, tìm một ... thể khiến mở rộng lòng ." Tùy Xán Nùng im lặng một hồi mới chậm rãi , " nghĩ rằng, đây là một cơ hội ."
Khi những lời Tùy Xán Nùng đó, vẻ mặt của Kỷ Linh vẫn luôn mờ mịt và trống rỗng. Cho đến khi đến đây, cơ thể chợt cứng đờ.
Kỷ Linh yên lặng về phía mặt Tùy Xán Nùng.
"... dù ở bên , rõ ràng bây giờ chúng mật như , vẫn giống như thể bước lòng ." Anh khổ sở .
"Cậu bằng lòng với những suy nghĩ trong lòng, thật cũng , bởi vì chỉ cần thể lên cũng đủ ." Giọng Tùy Xán Nùng nhỏ như đang mớ, " về phát hiện... bắt đầu đ.á.n.h dấu kế hoạch mà lập ."
"Cậu vẫn đang dự định... dự định đến bước đó." Anh , "Thì vẫn luôn vô dụng cả."
Tùy Xán Nùng buồn ngủ mở mắt nổi, yên tĩnh thật lâu mơ hồ : "Dù gì, thật cũng vô dụng cả..."
Thời gian tựa như dừng ngay lúc , Tùy Xán Nùng gì thêm, bầu khí trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh.
Kỷ Linh ngơ ngác bên mặt Tùy Xán Nùng.
Cậu cảm giác hiểu gì cả, l.ồ.ng n.g.ự.c ngột ngạt, rõ ràng thể hít thở nhưng dường như thở .
Tất cả những chi tiết nhỏ hợp lý từng Kỷ Linh bỏ qua nữa hiện lên trong đầu. Bọn chúng sắp xếp và tổ hợp ghép thành một sự thật vô cùng phi lý mà Kỷ Linh từng nghĩ tới.
Nếu nghĩ theo cái sự thật , những điểm hợp lý vẫn còn nghi ngờ đó dường như trở nên rõ ràng.
Đây thật là một hiểu lầm vô cùng buồn và ngớ ngẩn.
lúc hiểu rõ chuyện, Kỷ Linh cảm thấy lòng như đang ngâm trong dòng nước lạnh giá sâu thẳm.
Kỷ Linh chậm rãi dậy, đó nhẹ nhàng gọi tên Tùy Xán Nùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-35-sinh-nhat-vui-ve.html.]
Tùy Xán Nùng chìm trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mơ hồ 'ừm' một tiếng, giống như đang đáp nhưng âm thanh nhỏ đến mức gần như .
Thật lâu , Kỷ Linh nhỏ giọng hỏi: "...Tại yêu đương cùng chứ?"
Tùy Xán Nùng trả lời gì nữa, thở của trở nên yên tĩnh.
Thế là Kỷ Linh ôm đầu gối, giường ngây thật lâu.
Kỷ Linh xuống giường, đắp kín chăn cho Tùy Xán Nùng.
Sau đó xoay chậm rãi khỏi phòng —
Tùy Xán Nùng một giấc mơ cực kỳ đáng sợ.
Một giấc mơ chân thực đến nỗi thể phân biệt là mơ và là thực: Anh mơ thấy liều mạng, lấy hết can đảm trực tiếp lớn tiếng hỏi Kỷ Linh vì cứ từ bỏ bản như .
Sau đó tầm mắt trở nên tối tăm và hỗn loạn, Tùy Xán Nùng dường như thấy Kỷ Linh trong bóng tối và đưa lưng về phía .
Cuối cùng Kỷ Linh cũng xoay .
Cậu đưa đáp án gì cả, mặt cũng biểu cảm, nhưng ánh mắt lạnh lùng, dường như đang một xa lạ .
Sau đó Tùy Xán Nùng tỉnh .
Thật là một cơn ác mộng. Da đầu Tùy Xán Nùng chút tê dại, bởi vì những lời chất vấn của trong mơ... thật sự quá chân thật.
Tùy Xán Nùng khó thể miêu tả cảm xúc của hiện giờ, nếu thì lẽ chính là cảm giác ăn một giỏ nấm độc lớn.
Trần nhà trong mắt cứ vặn vẹo, mắt nổi lên những đốm đỏ đỏ xanh xanh dạng bông, đầu óc choáng váng, Tùy Xán Nùng , đây chính là cảm giác tỉnh dậy khi uống rượu.
Tùy Xán Nùng nhắm mắt một hồi mở nữa, cảm giác hồi phục một chút liền mở điện thoại xem giờ.
Thời gian là mười giờ sáng, đó Tùy Xán Nùng phát hiện bên cạnh trống .
Tùy Xán Nùng thở một . Anh rời khỏi phòng ngủ và phát hiện Kỷ Linh đang sách sô pha.
Kỷ Linh chỉ mặc một bộ đồ ngủ khá mỏng manh, cúi đầu, lộ phần gáy gầy gò. Nghe thấy tiếng động, Kỷ Linh ngước mắt lên.
Cậu về phía Tùy Xán Nùng, một lúc mới : "Anh dậy ."
Kỷ Linh cầm sách trong tay, sắc mặt bình thường, Tùy Xán Nùng ngơ ngác một lát mới lặng lẽ thở phào một . Bởi vì giấc mơ chân thực đến nỗi chút đáng sợ.
Song khi Tùy Xán Nùng đến gần một chút thì phát hiện vành mắt và đuôi mắt Kỷ Linh dường như đỏ.
Tùy Xán Nùng dừng một chút chần chừ hỏi: "Mắt thế?"
Kỷ Linh ngơ ngác một lát, Tùy Xán Nùng thấy dời mắt . "Hôm qua về nhà muộn." Kỷ Linh , "Thể chất của là đấy, việc và nghỉ ngơi theo quy luật hoặc là ngủ muộn thì sẽ thế ."
Kỷ Linh trả lời nhanh, logic rõ ràng, trong câu chút ngừng nghỉ nào, trôi chảy như một câu trả lời học thuộc lòng.
chính vì câu trả lời đưa quá hảo, Tùy Xán Nùng cảm thấy hình như đúng lắm.
Tùy Xán Nùng chút chần chừ gật đầu.
Hiện tại dày và đầu óc Tùy Xán Nùng đều trong trạng thái cuồng, khi rửa mặt vẫn cảm giác cơ thể chỗ nào cũng vững.
Cảm giác chếch choáng do say rượu tệ, đầu óc hỗn loạn như bát cháo đặc mà ký ức cũng trở nên lộn xộn theo, nhưng Tùy Xán Nùng lựa chọn tin tưởng phẩm cách khi uống rượu của . Hơn nữa cảm thấy tối qua còn Kỷ Linh cùng, chắc cũng gì quá mất mặt .
"Hôm qua chúng ... về nhà thế nào ?" Tùy Xán Nùng xuống bên cạnh Kỷ Linh, chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, " thanh toán đúng ? À đúng , còn cầm quà về nữa..."
Đầu tiên Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh lật sang trang khác.
Sau đó thấy Kỷ Linh trầm tĩnh : "Là đưa đón xe về, hóa đơn thanh toán ."
"Quà cũng đều đặt bàn ăn, cờ thưởng giúp cuộn ," Kỷ Linh , "Đặt tủ nhỏ bên cạnh giá sách, thể xem."
Tùy Xán Nùng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thể mãi mãi tin tưởng Kỷ Linh, bởi vì việc thật sự luôn đáng tin cậy.
Kỷ Linh ở bên cạnh yên tĩnh gì, nhưng đến khi Tùy Xán Nùng ngẩng đầu lên thì phát hiện đang sách mà đang mặt chằm chằm.
Kỷ Linh yên lặng chăm chú Tùy Xán Nùng, khi ánh của lọt tầm mắt của thì cứng nhắc dời và nữa về quyển sách trong tay.
Tùy Xán Nùng đột nhiên cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Anh hỏi: "Cậu ?"
Hàng mi của Kỷ Linh run run, gì.
Tùy Xán Nùng càng chắc chắn ý nghĩ trong lòng, chằm chằm khóe mắt ửng đỏ của Kỷ Linh một hồi và nhạy bén hỏi: "Rốt cuộc là thế?"
Cơ thể Kỷ Linh cứng đờ, Tùy Xán Nùng thấy chậm rãi khép sách .
Một lát , Tùy Xán Nùng thấy : " xin ."
"...Trước đó hứa sẽ tặng quà cho ." Kỷ Linh ngước mắt lên, Tùy Xán Nùng và , " bây giờ món quà sinh nhật mà chuẩn cho , đột nhiên xảy một vài vấn đề ."
"Cho thêm một chút thời gian nhé, sẽ từ từ bổ sung cho , ?" Cậu hỏi.
Tùy Xán Nùng sửng sốt.
Mặc dù Tùy Xán Nùng âm thầm mong chờ món quà của Kỷ Linh từ lâu , nhận thì cũng chút tiếc nuối nhưng Tùy Xán Nùng cảm thấy thể hiểu .
Dù thì quà cũng thể hư hỏng do vấn đề vận chuyện mà, đây là một trường hợp bất khả kháng khó lường .
Tùy Xán Nùng quan tâm đến cảm xúc của Kỷ Linh hơn, bởi vì với tính cách của , nếu chuyện xảy thì chắc sẽ lén tự trách một thời gian dài.
"Ui ui, , đừng đặt nặng trong lòng quá nhé." Tùy Xán Nùng bật , "Trước đó mà, quà chỉ là hình thức thôi, thật sự quan trọng ."
"Thật bầu bạn mới là món quà sinh nhật nhất." Sợ nặng lòng, thế là Tùy Xán Nùng bổ sung, "Quan trọng nhất là tấm lòng mà, một câu chúc mừng sinh nhật thật sự đủ ."
Kỷ Linh mặt Tùy Xán Nùng, một lúc mới 'ừm' một tiếng im lặng dời mắt và chuyển lên trang bìa của quyển sách trong tay.
Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh dùng ngón trỏ vuốt nhẹ góc nhọn của quyển sách.
Sau đó thấy Kỷ Linh nhẹ nhàng : “...Sinh nhật vui vẻ.”