Nồng Độ Bão Hoà - Chương 37: Ba năm

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:42:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Vào một thoáng chốc trong đầu Tùy Xán Nùng đột nhiên nảy một ý nghĩ vô lý.

Anh vô thức cảm thấy suy đoán quá lạ đời, nhưng suy nghĩ nữa thì trong lòng vẫn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

Chậu chanh thể đại biểu cho thứ gì hết, bởi vì bình thường Kỷ Linh đều tỉ mỉ như thế, đúng là loại sẽ tỉ mỉ chăm sóc một chậu thực vật nhiều năm như thế.

cuống vé trong tay Tùy Xán Nùng cứ cảm thấy cực kỳ vi diệu, dù thì vé xem xong thì sẽ tiện tay vứt luôn, nhưng nó cố ý cất giữ trong sách...

Trong lòng Tùy Xán Nùng luôn cảm thấy là lạ, nghĩ vẫn tìm một cơ hội bóng gió hỏi Kỷ Linh thôi.

đồng thời, gần đây Tùy Xán Nùng còn phát hiện một sự kiện đáng mừng, đó là Kỷ Linh hình như còn dùng ứng dụng "Như kế hoạch" để đ.á.n.h dấu nữa.

Đương nhiên Tùy Xán Nùng sẽ lén điện thoại của Kỷ Linh , chỉ là vì lúc , mỗi ngày cái ứng dụng đều sẽ phát âm thanh nhắc nhở đúng bảy giờ cả sáng lẫn tối.

Mà hai ngày nay Tùy Xán Nùng còn thấy âm thanh như ác mộng vang lên nữa.

Tùy Xán Nùng cảm thấy thư thái hơn nhiều, cảm giác dường như thứ đều đang dần dần chuyển biến .

Sáng thứ bảy, giá sách khổng lồ mà Tùy Xán Nùng đặt mạng cho Kỷ Linh giao hàng đến.

Kỷ Linh giữa phòng khách, nét mặt hoang mang, rõ ràng là độ cao của giá sách hù cho hết hồn. Tùy Xán Nùng ở bên cạnh mỉm với : "Xem mua lớn ."

"Mấy ngày mau lên mạng mua thêm vài quyển sách thích ." Tùy Xán Nùng , "Cứ để trống như , mau mau giúp lấp đầy giá sách nhé."

Kỷ Linh còn kịp phản ứng, mặt Tùy Xán Nùng một hồi lâu mới chậm rãi gật đầu.

Kỷ Linh sắp xếp sách theo kích cỡ, cẩn thận xếp từng quyển lên giá sách. Tùy Xán Nùng ở bên cạnh giả bộ tỏ bình thường mà tưới nước cho cây nhưng trong lòng mừng thầm.

Sau khi cất hết sách, Kỷ Linh đến mặt Tùy Xán Nùng hỏi: "Chúng thể ngoài dạo một chút ?"

Thật lúc đang giữa đông, còn là một ngày cuối tuần hiếm hoi nên Tùy Xán Nùng càng xu hướng thoải mái ở nhà xem phim với Kỷ Linh hơn.

nghĩ , mấy ngày nay hai đều bận rộn máy tính thư đề cử cho học sinh, m.ô.n.g sắp tê luôn , lẽ Kỷ Linh ngoài đổi gió.

Cho nên Tùy Xán Nùng vẫn đồng ý.

Kỷ Linh đề nghị Tùy Xán Nùng dạo ở một công viên gần đó.

Mùa công viên là một màu vàng xám cằn cỗi, cũng may là trong công viên một cái hồ, mặt hồ kết lớp băng mỏng, hồ còn một cây cầu nhỏ bắc qua.

Bọn họ bên cầu, Kỷ Linh yên tĩnh chằm chằm lớp băng mặt hồ.

Tùy Xán Nùng xoa hai tay vì cóng.

Anh đưa mắt Kỷ Linh ở bên cạnh và phà từng luồng khí, cuối cùng vẫn do dự mở lời: "À đúng , hôm đó lúc giúp thu dọn sách, trong một quyển sách rơi tấm vé xem phim, thoáng qua một chút, hình như là bộ phim mà hai chúng xem đó."

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh chợt cứng đờ .

Kỷ Linh gì, thế là Tùy Xán Nùng cũng chút hổ, chỉ thể kiên trì tiếp: "Thật ... nếu thích xem phim, hai ngày chúng thể xem một bộ khác. Với thèm cái món bỏng ngô sặc sỡ ..."

Một lúc Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh nhẹ nhàng 'ừm' một tiếng.

Kỷ Linh mặt qua, nhưng khi Tùy Xán Nùng thì đột ngột : "Anh còn nhớ đề tài mà Shirley và Cindy chọn trong buổi triển lãm khoa học là gì ?"

Tùy Xán Nùng sững sờ, bởi vì nghĩ Kỷ Linh sẽ chuyển chủ đề một cách cứng nhắc như .

Trong lòng Tùy Xán Nùng càng nổi lên nghi ngờ nhưng vẫn ngẫm nghĩ với Kỷ Linh: " ấn tượng gì lắm, hình như là liên quan đến cầu thì , lúc hai cô nhóc còn ép xem, nhưng cụ thể là đề tài gì thì thật sự nhớ rõ lắm..."

Kỷ Linh : "Là sự cộng hưởng của những cây cầu."

Tùy Xán Nùng trầm ngâm một lát mới chợt nhớ : "À đúng đúng đúng, nhớ , nhớ là cả hai còn tự tay vẽ nhiều hình ảnh cây cầu nữa."

Kỷ Linh khẽ gật đầu, xoay chăm chú mặt hồ.

Sau đó Tùy Xán Nùng thấy hỏi : "Nhìn thấy cầu, sẽ nghĩ tới thứ gì?"

Tùy Xán Nùng rõ ý nghĩa của những câu hỏi , giọng điệu của Kỷ Linh bình tĩnh, nhưng trong lòng Tùy Xán Nùng luôn cảm giác gì đó .

Tùy Xán Nùng do dự nhưng vẫn trả lời: "Xe cộ cầu, đường... và dòng sông?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-37-ba-nam.html.]

Kỷ Linh chợt yên tĩnh trong giây lát, gật đầu cái nữa.

"Hai em nhiệt tình với đề tài ." Kỷ Linh , " thật chọn đề tài phần khó khăn đối với nền tảng của các em , cho nên lúc giúp đỡ hai em nhiều hơn."

Tùy Xán Nùng chút hoang mang, bởi vì nghĩ trong thời gian hẹn hò của hai , Kỷ Linh đột nhiên bất ngờ về chuyện học sinh.

Tùy Xán Nùng vẫn 'ừm' một tiếng : "Hai cô nhóc mặc dù lì một chút, nhưng học hành cũng nghiêm túc, nhớ tác phẩm cuối cùng của bọn nhóc thành khá ."

Kỷ Linh im lặng thật lâu, một lúc hỏi: "Anh còn nhớ chúng gặp mặt ở quán cà phê ?"

Còn đợi Tùy Xán Nùng trả lời, Kỷ Linh tự tiếp: "Thật hôm đó khi chúng tách , rời đến cây cầu ở gần quán cà phê, còn hút một điếu t.h.u.ố.c ở bên cầu nữa."

Tùy Xán Nùng giật .

Anh ngờ Kỷ Linh chủ động nhắc đến ngày hôm đó, cũng bây giờ nên biểu cảm thế nào.

Bởi vì lúc trong xe, chỉ thấy Kỷ Linh ở bên cầu, mà còn...

câu tiếp theo của Kỷ Linh trực tiếp khiến Tùy Xán Nùng sốc.

"Không ." Ngay đó, Kỷ Linh trực tiếp mắt Tùy Xán Nùng và bình tĩnh, " biết, hôm đó thấy ."

Đôi con ngươi của Tùy Xán Nùng co rụt .

Trong lúc ngơ ngác rõ chuyện gì xảy thì Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh xoay , đối mặt với Tùy Xán Nùng và nhẹ nhàng dựa lan can cạnh cầu.

"Lúc Shirley với tìm vài cây cầu ở thành phố C để ví dụ." Kỷ Linh , "Các loại cầu tương đối phức tạp, cho nên đó đề xuất hai em dùng cầu treo khá cổ điển ví dụ, chỉ là hai em tìm ví dụ thực tế nào cả."

"Hôm đó tình cờ bên cầu mới phát hiện cây cầu là cầu treo." Kỷ Linh , "Cho nên lúc giúp hai em xác nhận độ cao ước chừng của cây cầu là bao nhiêu và kết cấu tổng thể của nó như thế nào."

"Chỉ là lúc đang cầu, cho nên cúi xuống." Kỷ Linh , " nhoài khỏi cầu, ước lượng độ cao, đồng thời thoáng qua vị trí trụ cầu."

"Sau đó phát hiện cây cầu sẽ là một ví dụ thực tế cực kỳ phù hợp với hai em ." Kỷ Linh .

Kỷ Linh tiếp: "Tác phẩm cuối cùng của hai em còn đang đặt ở phòng học của , thể xem, bức tranh ở ngay giữa bảng triển lãm chính là cây cầu treo đó."

Biểu cảm của Tùy Xán Nùng trở nên trống rỗng, Kỷ Linh qua mặt , hàng lông mi khẽ run run.

"Sau suy nghĩ lâu mới nhận sai từ bước nào." Kỷ Linh nghiêng mặt , "Là vì vẻ mặt của lúc , đúng ?"

Tùy Xán Nùng ngạc nhiên mặt Kỷ Linh.

"Đó là vấn đề của , là vì tâm trạng của lúc đó thật sự ." Kỷ Linh nhẹ nhàng , "Biểu cảm của như , còn tình cờ hành động như thế nữa, ai thấy cũng sẽ ý nghĩ giống thôi."

"...Chỉ là lúc đó dáng vẻ như thế, là vì khi lên cầu, mới hành xử tệ thích." Kỷ Linh , " cảm thấy hỏng cuộc gặp mặt với , nghĩ rằng sẽ khó thể gặp nữa."

Kỷ Linh bước từng bước đến mặt Tùy Xán Nùng ngẩng đầu lên.

"Hôm đó khi uống say, với nhiều thứ, lúc mới nhận rằng ba tháng đối với , lẽ mỗi ngày đều trôi qua vất vả và đầy lo nghĩ." Kỷ Linh .

" xin , đây thật sự là ý của ." Giọng của Kỷ Linh nhẹ, " từng nghĩ sẽ từ bỏ bản hoặc sẽ tổn thương tới , nhưng đúng là một kế hoạch định từ lâu ."

"Chỉ là pha dứt điểm của ... khá tệ mà thôi." Cậu .

Cổ họng Tùy Xán Nùng trở nên khô khốc, phát hiện đột nhiên thể phát bất kỳ âm thanh nào cả.

" cần khoáng thạch, là vì giờ thứ quan tâm là cách nâng cao thực lực của nhân vật mà là thế nào mới thể giúp xây căn nhà hơn một chút." Kỷ Linh .

Cậu dừng tiếp tục : "Sở dĩ với vết thương cổ tay, cũng chỉ vì băng bó vết thương cho ."

"Thật vẫn luôn bơi, với rằng mới học, cũng chỉ là tiếp xúc cơ thể với nhiều hơn thôi." Kỷ Linh bình tĩnh thuật từng câu từng chữ một, "Còn mục đích tặng chậu hoa , cũng chỉ là thể dùng cái cớ xem hoa để đến phòng học của , để tăng thêm chút tiếp xúc với mà thôi."

Kỷ Linh về phía Tùy Xán Nùng, ánh mắt của tràn đầy ánh sáng sạch sẽ và sự kiên định.

Thật nếu kỹ sẽ phát hiện giọng của Kỷ Linh run, nhưng biểu cảm của trông như nhẹ nhàng.

Kỷ Linh nở nụ yếu ớt với Tùy Xán Nùng.

"Bởi vì Tùy Xán Nùng ," Cậu , “Em thích ba năm đấy.”

 

Loading...