Nồng Độ Bão Hoà - Chương 4: Thầy có chuyện gì phiền lòng sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Làm đây?
Tùy Xán Nùng dành cả một cái cuối tuần để suy nghĩ xem nên thế nào.
Anh cứ nhớ cảnh tượng lúc ở bên cầu trong đầu, nhưng vẫn thể phân tích tâm lý và động cơ của Kỷ Linh cho hành vi đó.
Anh lặp lặp từng chi tiết trong thời gian đó — điếu t.h.u.ố.c tay Kỷ Linh, biểu cảm ngơ ngẩn khuôn mặt, nửa thò ngoài cầu, thậm chí ngay cả góc độ mà sợi tóc đầu gió thổi bay lên, Tùy Xán Nùng vẫn còn nhớ rõ như in trong đầu.
Cuối cùng chỉ cảm thấy càng nghĩ kỹ càng thấy kinh khủng và khiếp sợ. Bởi vì dù nghĩ thế nào thì hành động lúc đó của Kỷ Linh đều thật sự như là… từ cầu nhảy xuống .
Tùy Xán Nùng cũng cố gắng nghĩ đến một khả năng tiềm tàng khác.
mà một ở cạnh cầu, đột nhiên đưa hơn nửa ngoài cầu, vẻ mặt còn vi diệu như . Nếu như mang tâm tư nhảy cầu, thì gì đây?
vì ?
Áp lực công việc? Nguyên nhân gia đình? Hay là do cuộc gặp mặt đen đủi hôm nay với mà trở thành cọng rơm đè c.h.ế.t lúc ?
Tùy Xán Nùng cũng suy nghĩ của phần vớ vẩn. Lấy sinh mệnh của khác mà giỡn cũng là việc nhỏ, bây giờ nghĩ như thành c.h.ử.i rủa Kỷ Linh, giống như chúc cho sống dở c.h.ế.t dở.
mà lỡ thiệt thì ? Dù là xác suất một phần nghìn, lỡ như điều suy nghĩ là thật thì thế nào?
Như Tùy Xán Nùng sẽ trở thành trong cuộc và ngoài cuộc duy nhất. Dù Kỷ Linh lấy lý trí ở giây phút cuối cùng, nhưng nếu cứ như tiếp tục khoanh tay , lỡ một ngày nào đó trong tương lai thật sự xảy chuyện liên quan đến tính mạng con …
(Hy: Bổ não dữ dị , cứ lỡ làng miết mà em sắp tin là bé Kỷ chếch thiệt đó :>)
Tùy Xán Nùng cảm giác nửa quãng đời còn , khả năng sẽ thể nào hòa giải với .
Anh nhận một điều, dù như thế nào, cũng tìm một cơ hội khác để tâm sự với Kỷ Linh.
mà lịch dạy của Tùy Xán Nùng sáng thứ hai thật sự kín mít .
Phòng học của hai cũng ở cùng một tầng lầu, cho nên nếu một trong hai chủ động tạo cơ hội “Tình cờ gặp gỡ”, thì xác suất thể gặp đối phương ở sân trường gần như bằng .
Sau tiết cuối của buổi sáng, Thomas và hai giáo viên khác xuất hiện ở cửa phòng học, hỏi Tùy Xán Nùng cùng ăn trưa .
Giữa các giáo viên thật sự chia các nhóm đặc biệt cố định nào cả, cơ bản là phòng học nào ở gần thì sẽ quen hơn một chút, buổi trưa sẽ cùng kết bạn ăn cơm.
Nhà ăn của trường quốc tế chia khu đồ Trung cũng tàm tạm, khu đồ Tây gây nghiệp và khu Salad “đoán xem hôm nay bạn tiêu chảy nè”.
Hôm nay Tùy Xán Nùng lơ đễnh, còn là món gì trực tiếp xếp hàng ăn đồ Tây với Thomas.
Sau đó lấy một phần bắp với măng tây.
Một đống màu vàng đặc dinh dính một cục mâm, heo ngửi thấy còn thở dài ch.ó ngửi thấy cũng lắc đầu, Tùy Xán Nùng cũng phân tích là đầu bếp nhà ăn là nôn .
Anh đặt mâm thức ăn bàn cơm, lúc xuống thuận tiện liếc mắt sang bàn phía , nhưng thấy bóng dáng Kỷ Linh trong đám .
Thomas học cách dùng đũa một năm , Tùy Xán Nùng giúp sửa động tác nhiều , nhưng cách cầm đũa vẫn giống con vượn đang ăn.
Tùy Xán Nùng vẫn nhịn mà hỏi Thomas một câu: “Hôm nay… ông thấy Kỷ Linh ?”
Vẻ mặt Thomas trở nên hoang mang, tựa như rõ vì Tùy Xán Nùng đột nhiên nhắc đến : “Tui , bình thường thầy ăn với Lâm và Louis ? Sao á?”
Tùy Xán Nùng khảy cháo bột bắp mâm, một lúc lâu mới mơ hồ : “Không gì.”
Lúc lên lầu, Tùy Xán Nùng cố tình bước chậm và còn lên dãy cầu thang mà , nhưng gần phòng học của Kỷ Linh.
mà gặp gặp , Tùy Xán Nùng xuống lầu, mới rẽ qua góc hành lang thì thấy hai quen ở cửa phòng học của .
Hôm nay cặp chị em Nhật, một buộc hai chùm một buộc đuôi ngựa, trong tay cầm túi hạt giống mà thứ sáu Tùy Xán Nùng cho bọn họ, ở thật xa thở hồng hộc vẫy tay với , xem là mới chạy tới.
Cô bé buộc hai chùm chút ngượng ngùng lên tiếng: “Xin thầy Tùy, tụi em đến muộn ạ.”
“Không , đợi hai đứa nên thầy xuống lầu ăn cơm .”
Tùy Xán Nùng mở cửa phòng học : “Thầy dọn sẵn chậu và đất cho hai đứa , .”
“Còn nửa tháng nữa là diễn hội chợ khoa học ạ.” Cô bé buộc đuôi ngựa tiếp tục giải thích, “Tụi em thuộc nhóm của thầy Kỷ, chủ đề chọn chút khó khăn nên mỗi buổi trưa đều sẽ họp thêm nửa giờ, cố ý đến trễ ạ.”
Tùy Xán Nùng dừng động tác mở cửa một chút.
“Không .” Anh kéo cửa , “Đến đây trồng cây .”
Tùy Xán Nùng lấy chậu và đất cho bọn họ, hai cô bé vui vẻ xổm đất, nhỏ giọng vài câu tiếng Nhật, đó vụng về bắt đầu dùng tay nắm đất lên.
Tùy Xán Nùng do dự một chút hỏi: “Thầy Kỷ… bây giờ vẫn còn ở phòng học chứ?”
Hai chị em mờ mịt một cái, đó cô bé buộc hai chùm ngẩng đầu Tùy Xán Nùng lắc đầu: “Lúc tụi em thấy thầy cũng xuống lầu.”
“Thầy xuống lầu một.” Tóc đuôi ngựa bổ sung, “Chắc là ăn cơm ạ.”
Còn hai mươi phút nữa là tiết đầu buổi chiều, cho nên khi Tùy Xán Nùng trở nhà ăn, bên trong gần như còn bao nhiêu .
Anh ở xa xa thấy Kỷ Linh đang một .
Hôm nay Kỷ Linh mặc một chiếc áo sơmi nhạt màu, đầu cúi xuống, góc nghiêng điềm tĩnh, đang phồng quai hàm lên, chút máy móc mà ăn mâm bắp nhão.
Từ biểu cảm mặt Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng trạng thái của gì bất thường, càng khó mà liên hệ với cái lúc ở bên cầu.
Thật khi gặp ở quán cà phê ngày hôm đó, bình thường hai gần như bất kỳ sự giao thoa nào, càng từng dùng cơm chung một bàn.
Để cho cuộc trò chuyện tiếp theo của vẻ ít mang theo mục đích hơn, Tùy Xán Nùng cẩn thận cân nhắc một lát, đến khu đồ Tây gần đó gọi một phần ăn, quyết định diễn một vở tình cờ gặp gỡ.
Anh cúi đầu mâm thức ăn trong tay, hít một thật sâu về phía Kỷ Linh.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-4-thay-co-chuyen-gi-phien-long-sao.html.]
Kỷ Linh quyết định ngừng nuốt món cháo bột bắp ở mặt.
Cậu gọi hành vi hiện tại của là ăn, bởi vì “ăn” ở trong lòng Kỷ Linh là một động từ .
Thứ mắt chỉ thể gọi là đường bột, Kỷ Linh cảm thấy nó thể xếp phạm trù thức ăn.
Thật thường ngày Kỷ Linh vẫn một chút khả năng chịu đựng với thức ăn khó nuốt, nhưng bây giờ thấy tức n.g.ự.c, chỉ cảm thấy ăn nữa.
Nhìn cái mâm chỉ mới vơi một ít, Kỷ Linh nhận lượng thức ăn nuốt còn thiếu, thể sẽ đủ năng lượng cung cấp cho buổi chiều dạy học sẽ tiêu hao.
Cho nên do dự một chút, quyết định ăn thêm ba cọng măng tây.
Măng tây xào với tiêu đen, dầu cho nhiều. Lúc nhét ba cọng măng miệng, Kỷ Linh thấy giọng ai đó vang lên bên cạnh —
“Thầy cũng kết thúc tiết học , thầy Kỷ?” Giọng điệu của nhẹ nhàng, “ thể đây ?”
Đôi đồng t.ử của Kỷ Linh co rụt .
Cậu biểu cảm hiện tại mặt trông thế nào, chỉ gốc của ba cọng măng tây thật sự đắng, đắng đến nỗi đầu lưỡi cũng chút tê dại.
Đồng thời cũng , lúc ở trong mắt Tùy Xán Nùng, biểu cảm của nhất định là cứng đờ.
Hầu kết của Kỷ Linh di chuyển lên xuống, ngẩng đầu, cố hết sức để tự nhiên đối diện cùng Tùy Xán Nùng.
“Được.” Cậu thấy bình tĩnh, “Mời , thầy Tùy.”
Vì thế Tùy Xán Nùng bưng mâm thức ăn xuống vị trí đối diện.
Kỷ Linh hướng ánh mắt xuống, Tùy Xán Nùng đang , vì thế liền cố gắng thể hiện cho một thái độ tự tại, giống như chuyện gì.
thật như thật sự khó, bởi vì lúc con tim Kỷ Linh đập nhanh.
Cậu ngờ Tùy Xán Nùng sẽ lựa chọn cùng .
nhanh Kỷ Linh liền nhận nhà ăn chỉ còn mỗi một giáo viên đang dùng cơm là . Tùy Xán Nùng cũng là đây, chỉ vì là lựa chọn duy nhất mắt thôi.
Lần nhất định thể tẻ nhạt nữa.
Kỷ Linh tự nhủ từ tận đáy lòng . Nếu Tùy Xán Nùng hỏi thì gật đầu chỉ trả lời “ừm” một cái thôi, nhất định nhiều hơn một chút.
lúc trả lời cũng giải thích quá nhiều, sẽ vẻ kỳ lạ và ân cần quá mức, tóm là tuyệt đối tuyệt đối, thể bầu khí hổ giống như ngày hôm đó.
Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng ăn hai ngụm cháo bột bắp, đó đặt cái muỗng xuống với : “À, cái món cháo bắp thật sự là…”
Tùy Xán Nùng còn hết câu, Kỷ Linh cảnh giác ngẩng đầu lên, nhận rằng đối phương thể đ.á.n.h giá của .
Vì thế Kỷ Linh tạm dừng một chút : “ cảm thấy phần cháo bắp ăn ngon, miệng, mùi thơm của bắp cũng đậm.”
Kỷ Linh cẩn thận mô tả nhiều, hơn nữa vì để cho cuộc đối thoại lâm hổ, tạm dừng một chút, đó cứng nhắc ném về một câu hỏi: “ thầy?”
Tùy Xán Nùng dường như sửng sốt đôi chút.
Sau một lúc lâu mới gật đầu và : “ , đúng là ăn ngon.”
Kỷ Linh cho rằng câu trả lời của chất lượng, thả lỏng một chút.
Hai cúi đầu, mặt đối mặt an tĩnh ăn một lúc, một phút , Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng gọi .
Anh hỏi: “Thầy Kỷ, gần đây thầy… chuyện gì phiền lòng ?”
Một câu đột ngột, hề bất kỳ tiền đề dạm hỏi gì, Kỷ Linh rõ vì hỏi như , cũng nên trả lời thế nào.
Vì thế Kỷ Linh do dự một chút, lựa chọn ăn ngay thật: “Không .”
Ngay đó Kỷ Linh liền cảm thấy chút ảo não, bởi vì phát hiện hình như đưa chủ đề ngõ cụt .
mà vẻ mặt của Tùy Xán Nùng do dự thôi, như là sớm đoán đáp án .
Anh : “ mà .”
Kỷ Linh còn kịp phản ứng thì thấy Tùy Xán Nùng cúi đầu múc một muỗng cháo bắp, tiếp chuyện của : “Thầy , tối nay phó bản mới sẽ hoạt động đó?”
Vẻ mặt Kỷ Linh ngơ , mặt Tùy Xán Nùng, chậm rãi chớp mắt một cái.
Bởi vì cho rằng Tùy Xán Nùng sẽ nhắc đến chuyện trò chơi nữa.
Kỷ Linh miệng ngốc, cũng , thật sự phá hỏng ngày hôm đó.
Những lời lúc đó Tùy Xán Nùng Kỷ Linh đều hiểu hết, hôm đó vẻ Tùy Xán Nùng cảm thấy hổ và khó chịu, cũng khó xử thêm.
Cho nên Kỷ Linh online cuối tuần, dù cho , nấm trong vườn của chắc là c.h.ế.t hết .
Ngay khi Tùy Xán Nùng xuống đối diện , Kỷ Linh cho rằng sẽ như chuyện hai gặp mặt ở quán cà phê hôm thứ sáu từng xảy .
mà Tùy Xán Nùng đặt muỗng xuống, tiếp tục như chuyện gì mà : “ xem phần spoiler weibo , là một phó bản độ khó cao luôn đó, dù thì một hạ cũng sẽ khổ lắm.”
Những lời của Tùy Xán Nùng hình như là ám chỉ điều gì đó, nhưng Kỷ Linh dám chắc suy nghĩ trong lòng , vì thế chỉ ngơ ngác chằm chằm mặt .
“Cho nên tối nay thầy thời gian , thầy Kỷ?”
Cậu thấy Tùy Xán Nùng hỏi : “Hai chúng thêm WeChat nhé?”
---
Tác giả lời :
Tùy Xán Nùng (sốt ruột): Mạng quan trọng, nhanh ch.óng thêm WeChat để khai thông tâm lý thôi.
Tiểu Kỷ rõ xảy chuyện gì nhưng mà cực kỳ vui vẻ.