Nồng Độ Bão Hoà - Chương 42: Tùy Tiêu Sái
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:44:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Thật đầu tiên bọn họ hẹn hò, hình như Tùy Xán Nùng cũng dùng từ " phiền" để hỏi xem thể hôn .
Lần là bên bờ sông, là một cái hôn má ngập ngừng và chút ngây ngô.
Còn nụ hôn lúc dường như mang theo nhiều thứ, bọn họ đang hôn nhưng như đang thì thầm với điều gì đó qua chiếc hôn.
Tay bọn họ vô thức đan , lúc Tùy Xán Nùng ngước mắt lên thì phát hiện thở của Kỷ Linh hỗn loạn, trong mắt tràn ngập sự m.ô.n.g lung.
Mãi Tùy Xán Nùng mới hỏi: "Cho nên bây giờ em cảm thấy theo đuổi thành công ?"
Kỷ Linh ngước mặt lên Tùy Xán Nùng, nét mặt thả lỏng hơn lúc đầu nhiều.
Tùy Xán Nùng chỉ nở nụ hỏi một vấn đề khác: "Anh còn kịp hỏi em nữa, khăn quàng cổ em thích màu gì?"
Kỷ Linh ưa thích rõ màu nào, quần áo thường mặc chủ yếu cũng là hai màu đen trắng dễ phối đồ.
Kỷ Linh suy nghĩ với Tùy Xán Nùng: "Màu cam ."
Sau đó Kỷ Linh đan cho Tùy Xán Nùng một chiếc khăn quàng cổ siêu thiện, mỗi ngày khi Tùy Xán Nùng đều sẽ quấn nó ngoài áo khoác của .
Còn về phần cái khăn mà Tùy Xán Nùng đan cho Kỷ Linh, chỉ thể là cố gắng hết sức.
Cuối cùng Tùy Xán Nùng đan một cái hình lập phương xiêu xiêu vẹo vẹo, đừng là quàng lên cổ, đặt ở trong phòng bếp để lau mặt bàn còn thấy miễn cưỡng chứ.
Tết Nguyên Đán chẳng mấy chốc sẽ đến.
Những ngày giáo viên ở trường quốc tế chỉ thể là trôi qua đầy hi vọng, bởi vì cơ bản đang nghỉ thì cũng là sắp nghỉ.
Tuy là trường quốc tế nhưng vì học sinh Trung Quốc chiếm năm mươi phần trăm cho nên Tết Nguyên Đán cũng coi như là một ngày lễ lớn, khi nghỉ nhà trường đều sẽ tổ chức biểu diễn văn nghệ trong phòng hòa nhạc.
Shirley và Cindy hát song ca sân khấu, còn Thomas thì năm nay dùng kèn Saxophone biểu diễn bài 《Vận may đến》.
Mặc dù Thomas đủ cho màn trình diễn ngắt đoạn giữa chừng nhiều , nhưng suốt quá trình đều phơi phới niềm vui nên đến khi kết thúc thì cả trường dậy sóng trong tiếng vỗ tay.
Tháng hai dường như là một tháng kỳ diệu, dù là nơi thì bầu khí cũng đều nhộn nhịp cả.
thật Kỷ Linh thích Tết Nguyên Đán cho lắm.
Tết mang ý nghĩa đoàn viên. Không giống những khác, gia đình đóng vai trò to lớn trong cuộc sống của Kỷ Linh, bố li dị từ lâu và cũng riêng cho mình một cuộc sống mới .
Những dịp Tết Nguyên Đán đó, thỉnh thoảng Kỷ Linh cũng sẽ gọi điện cho bọn họ, nhưng ở đầu bên điện thoại Kỷ Linh chỉ thể cảm nhận sự lạnh nhạt và hổ.
Chỉ là mùa xuân năm nay dường như trở nên khác, thật Kỷ Linh hỏi Tùy Xán Nùng liệu bằng lòng đón Tết cùng .
suy nghĩ và cảm thấy Tùy Xán Nùng cũng cần trở về với nhà của nên mãi mở lời, bởi vì thấy nên khiến Tùy Xán Nùng khó xử.
Tết Nguyên Đán cũng chỉ một ngày, nó là một thời gian mà, Kỷ Linh cảm thấy chỉ cần Tùy Xán Nùng thể dành hai ngày nghỉ cuối cùng cho , hai cùng ăn sủi cảo và xem TV cũng đủ .
khi hai cùng xem TV buổi tối, Tùy Xán Nùng chủ động mở lời hỏi: "Kỳ nghỉ Tết em sắp xếp gì ? Hay là bọn du lịch ?"
Kỷ Linh bỗng nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên Tùy Xán Nùng.
"Anh cần ở cùng bố ?" Cậu hỏi.
Tùy Xán Nùng nở nụ : "Lễ Giáng sinh đó về thăm bố , bọn họ Tết năm nay sắp xếp của . Sao , em ngoài - "
Tùy Xán Nùng còn kịp nửa câu thì thấy Kỷ Linh trả lời cực nhanh: "Em ."
Chuyến do Tùy Xán Nùng sắp xếp.
Hai ngày giao thừa, bọn họ đến một thành phố phía Nam khí hậu ấm áp và mưa nhiều.
Sau khi máy bay hạ cánh, Tùy Xán Nùng báo tên địa điểm cho tài xế taxi, Kỷ Linh nhận nơi bọn họ sắp đến hình như khách sạn.
Kỷ Linh hỏi: "Bọn ở khách sạn ?"
Tùy Xán Nùng khẽ : "Ở khách sạn thì chán lắm, chỗ khá quen, bọn ở homestay , ?"
Kỷ Linh cũng ý kiến gì với chuyện , khẽ gật đầu : "Được."
Kỷ Linh đang ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ thì thấy Tùy Xán Nùng : "Cho nên em Luân Đôn, là vì thật sự đến thăm trường học, nhớ cuộc sống du học sinh, là vì..."
Kỷ Linh đầu về phía Tùy Xán Nùng.
Một lúc mới : "Nhớ cuộc sống du học sinh là thật, nhưng lẽ chỉ chiếm một phần trăm thôi."
Kỷ Linh dừng một chút tiếp: "Mục đích chính yếu nhất thật là lúc em cùng du lịch, đồng thời để hiểu rõ hơn về em một chút."
Tùy Xán Nùng mắt , mãi mới "ừm" một tiếng.
Cuối cùng xe taxi dừng ở một khu biệt thự ngoại ô, khi xuống xe, Kỷ Linh quanh một vòng, đó cảm thấy sai sai.
Bởi vì vị trí của homestay thường trong khu đô thị tương đối náo nhiệt và di chuyển thuận tiện, chỗ rõ ràng hẻo lánh, mà homestay thật sự sẽ đặt ở... một khu biệt thự thế ?
Kỷ Linh theo Tùy Xán Nùng đến bấm chuông một căn biệt thự trong khu, lúc chờ mở cửa, Kỷ Linh vẫn nhịn mà hỏi Tùy Xán Nùng.
Tùy Xán Nùng trả lời tự nhiên: "Thật cũng là homestay theo nghĩa truyền thống, chủ sở hữu của căn nhà là một đôi vợ chồng, bọn họ là... quen của ."
"Vừa bọn họ sắp du lịch nước ngoài cho nên trong nhà sẽ trống một thời gian." Tùy Xán Nùng , "Bọn quen dữ lắm, em cần lo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-42-tuy-tieu-sai.html.]
Kỷ Linh khẽ gật đầu.
Thật Kỷ Linh luôn cảm thấy sống ở nhà của khác kỳ lạ, nhưng nghĩ Tùy Xán Nùng như hẳn là lý do của .
Cửa nhà mở .
Chủ nhà là một đôi vợ chồng trung niên, bà chủ bảo dưỡng , bà đang tủm tỉm . Còn ông chủ là một đàn ông trung niên cái bụng tròn tròn, ông cũng đang tủm tỉm.
Hai vợ chồng còn nuôi một con ch.ó lớn, là giống Samoyed cực kỳ đáng yêu, nó ngoẹo đầu Kỷ Linh chằm chằm, cái miệng toe toét nụ ngốc nghếch.
Gia đình cho Kỷ Linh một cảm giác... vẫn luôn hạnh phúc.
Sau đó bọn họ cùng ăn trưa.
Không là ảo giác của Kỷ Linh mà cứ cảm giác đôi vợ chồng nhiệt tình quá mức, mà ánh mắt bọn họ hình như cũng gì đó đúng.
Nhất là bà chủ nhà, thậm chí bà còn mặt chỗ khác hít một như thể đang kìm nén cảm xúc nào đó khó kiểm soát .
Kỳ lạ hơn chính là Tùy Xán Nùng thấy đang bên ngoài, hề giống như đang ăn cơm ở nhà khác, thịt cá đều nhét trong chén của Kỷ Linh.
Cuối cùng Tùy Xán Nùng vùi đầu bận rộn một hồi lâu đặt một đĩa hạt dẻ bóc vỏ tay Kỷ Linh: "Anh bóc cho em đó, mau ăn lúc còn nóng ."
Đó là đĩa hạt dẻ lớn bàn ăn của nhà khác nhưng Tùy Xán Nùng tự tay bóc hết , Kỷ Linh cảm thấy Tùy Xán Nùng như ... hình như lễ phép.
Vả trong mắt ngoài thì bọn họ giống một đôi bạn cùng du lịch hơn, nhưng hành động bóc hạt dẻ quá mật. Kỷ Linh cảm thấy Tùy Xán Nùng lỗ mãng như .
Kỷ Linh đang nghĩ ngợi xem dùng cách nào để ám chỉ với Tùy Xán Nùng thì ngay đó thấy Tùy Xán Nùng với đôi vợ chồng : "Nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ của con ?"
Bà chủ nhà : "Màu ."
Tùy Xán Nùng "ừm" một tiếng, chỉ Kỷ Linh ở bên cạnh: "Là đan cho con đó."
Bà chủ nhà mỉm khen tay nghề của Kỷ Linh, cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng lên.
Thậm chí Kỷ Linh bắt đầu rõ trong cái chuyện xã giao , rốt cuộc là quá thận trọng là Tùy Xán Nùng quá thoải mái nữa.
Từ đầu đến cuối Kỷ Linh vẫn hai vợ chồng và Tùy Xán Nùng quen thế nào, cũng cơ hội hỏi.
điều kỳ lạ là trông Tùy Xán Nùng rõ ràng sẽ giống kiểu dễ chuyện hơn, mà cũng là quen của hai vợ chồng nữa, nhưng tâm điểm cuộc trò chuyện của đôi vợ chồng... vẫn luôn đặt Kỷ Linh.
Giống như Tùy Xán Nùng ở bên cạnh Kỷ Linh là một trong suốt, mà Tùy Xán Nùng dường như cũng để ý đến chuyện chút nào.
Tính tình của hai vợ chồng , bọn họ hỏi công việc và sở thích của Kỷ Linh, cách hỏi chuyện dễ chịu nhiều với bọn họ mà chẳng hề .
Sau khi cơm nước xong, Kỷ Linh vệ sinh một chuyến, lúc mở cửa , phát hiện con Samoyed ngốc nghếch đang xổm ở cửa và lè lưỡi tò mò .
Kỷ Linh vẫn luôn thích ch.ó, do dự một chút thử đưa tay .
Kỷ Linh cẩn thận từng li từng tí sờ lên mặt và tai Samoyed, cảm thấy xúc cảm dễ chịu, thế là len lén sờ đuôi nó một tí.
Kỷ Linh quyết định hỏi tên con ch.ó.
đến khi trở phòng ăn thì phát hiện đôi vợ chồng còn ở đây.
Tùy Xán Nùng : "Bọn họ bắt máy bay ."
Kỷ Linh ngạc nhiên, với Tùy Xán Nùng: "Bọn họ còn dẫn ch.ó mà."
"Dù cũng là du lịch mà, mang theo ch.ó thì tiện lắm." Tùy Xán Nùng thản nhiên, "Anh thấy em cũng thích ch.ó nữa, bọn trông nó giúp mấy ngày ."
Kỷ Linh sửng sốt, mơ hồ cảm thấy chỗ nào đúng nhưng vẫn đáp một tiếng.
Tùy Xán Nùng thấy vẻ mặt của Kỷ Linh liền hỏi: "Sao em?"
Kỷ Linh do dự : " mà bọn ... còn hỏi tên con ch.ó mà."
Tùy Xán Nùng mỉm gì, Kỷ Linh thấy đột nhiên dậy từ ghế salon.
Tùy Xán Nùng vẫy tay với con Samoyed và : "Tùy Tiêu Sái, nào."
Sau đó Kỷ Linh thấy hai cái tai con Samoyed chợt vểnh lên.
Samoyed vẫy đuôi đến bên cạnh Tùy Xán Nùng, Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng xoay mở ngăn tủ lấy một túi thức ăn cho ch.ó nhuần nhuyễn.
Kỷ Linh lập tức thấy mờ mịt, bởi vì căn nhà là của Tùy Xán Nùng nhưng có thể trực tiếp tìm tới ngăn tủ đựng thức ăn cho ch.ó như thể thuộc lòng vị trí của mỗi ngăn và cả trong đang đựng gì.
Mà tên của con ch.ó ...
Tùy Xán Nùng đổ thức ăn cho ch.ó trong lòng bàn tay, Samoyed vẫy đuôi, vô cùng vui vẻ c.ắ.n một cái bắt đầu nhai chọp chẹp.
Rốt cuộc Kỷ Linh cũng nhận , hít sâu một : "Chỗ là..."
Tùy Xán Nùng , thẳng dậy : "Cuối cùng em cũng phát hiện ."
Vẻ mặt Kỷ Linh trống rỗng, ngơ ngác Tùy Xán Nùng vì cứ cảm giác dường như bỏ sót điều gì đó quan trọng hơn.
Một lúc Kỷ Linh mới gian nan mở lời: "Cho nên, đôi vợ chồng - "
Tùy Xán Nùng cong cong đôi mắt.
"Ừm." Anh , “Là bố đó.”