Nồng Độ Bão Hoà - Chương 6: Bị thương

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Con tim Tùy Xán Nùng chệch một nhịp.

Không, chờ , cái gì gọi là "Sau chắc là cũng cần " hả? Thật sự như ? Tùy Xán Nùng cảm giác tay chân đang bắt đầu giảm nhiệt độ xuống một cách đột ngột, nhất thời phân tích logic trong câu .

Sao thể " cũng cần" chứ, là vì thật sự cần, là bởi vì... cảm thấy bản ?

Có thể là vì Tùy Xán Nùng im lặng quá lâu, Kỷ Linh ở bên màn hình chút mờ mịt, ngập ngừng gọi: "Thầy Tùy?"

Tùy Xán Nùng hoảng loạn trả lời.

Anh lúc thể từ chối nữa nên nhấp nút xác nhận nhận khoáng thạch, đó khàn khàn một tiếng "Cảm ơn".

Kỷ Linh chỉ đáp : "Không cần khách sáo."

Sau khi thấy Tùy Xán Nùng nhận khoáng thạch, Kỷ Linh dường như an tâm hơn nhiều.

Cậu gì thêm mà chỉ điều khiển Bướm Nhỏ tiếp tục lặng lẽ c.h.ặ.t cây ở gia viên của Tùy Xán Nùng, như thể hề ý định giải thích gì về những lời .

Khoáng thạch trong ba lô giống như một núi t.h.u.ố.c nổ sắp châm ngòi, Tùy Xán Nùng như đống lửa, như đống than.

"Thầy Kỷ, t-thầy ngại quá." Tùy Xán Nùng cân nhắc tìm từ hỏi, "Trong hiện thực thầy chuyện gì phiền lòng ? Hoặc là... việc gì mà thể giúp thầy ?"

Tùy Xán Nùng thấy nhân vật của Kỷ Linh dừng động tác c.h.ặ.t cây một chút.

mà Kỷ Linh vẫn trả lời giống như : "Không gì hết."

Lần Tùy Xán Nùng thể tin .

cũng rằng nếu tiếp tục tra hỏi thì ý định của sẽ lộ hết.

Vì thế Tùy Xán Nùng suy nghĩ một chút : "Thật ... ít nhiều gì mỗi cũng chút phiền não, chẳng hạn như , thời gian gần đây ít chuyện phiền lòng ."

Tùy Xán Nùng thấy động tác c.h.ặ.t cây của nhân vật bên đối phương vẻ chậm , hỏi: "Chuyện gì ?"

"Chẳng hạn như... ba lớp nghiên cứu khoa học vẫn quyết định xong đề tài." Tùy Xán Nùng thở dài, "Bọn nhỏ lớp mười là khó giải quyết nhất, chỉ chủ đề liên quan đến ấp trứng, mà còn đòi đẻ trứng nữa cơ, bọn nhỏ ôm Tùy tuấn nghiên cứu cả một tiết, cân nhắc xem thế nào để nó thể đẻ trứng."

"Vấn đề là Tùy tuấn là con đực, hơn nữa chỉ nuôi , nhưng thể với bọn nhỏ rằng thể đề tài ." Tùy Xán Nùng dừng một chút, đó bổ sung, "À đúng , Tùy tuấn mà nuôi là —"

"Rùa đen." Giọng của Kỷ Linh phát từ điện thoại, "Thầy với ."

Tùy Xán Nùng chợt sửng sốt, lúc mới nhớ lúc ở quán cà phê hình như nhắc đến một , nhưng ngờ Kỷ Linh thật sự vẫn còn nhớ.

" hiểu ." Anh thấy Kỷ Linh , "Bọn nhỏ nghĩ đến tính khả thi của đề tài , nhưng mà chúng cũng thể trực tiếp phủ nhận ý tưởng của bọn nhỏ."

Lời thật sự trúng suy nghĩ trong lòng Tùy Xán Nùng.

Có thể là hiếm khi gặp như , thế nào, Tùy Xán Nùng một hồi theo cảm xúc thật mà thấy buồn bã.

"Và còn ngày mai nữa, lớp với lớp Robert gộp để một buổi thí nghiệm." Tùy Xán Nùng , "Thế mà Robert đột nhiên kiểm tra sức khoẻ, một trông chừng hơn bốn mươi đứa, bên lớp đó vài đứa còn nhớ tên."

"Không sợ phiền phức gì, là sợ vài đứa thể chú ý ." Tùy Xán Nùng .

Anh cũng bắt đầu c.h.é.m điên cuồng cây sồi ở mắt và : "Bình thường hướng dẫn một lớp thí nghiệm thôi mà chú ý hết bọn nhỏ , lỡ như ngày mai đứa thí nghiệm một cách qua loa thì chẳng lãng phí cơ hội như ..."

Kỷ Linh an tĩnh một lát hỏi: "Không thể hoãn ?"

"Có thể chứ, nhưng mà hoãn thì dời đến tuần ." Tùy Xán Nùng thở dài, "Một tuần bọn nhỏ bắt đầu hỏi khi nào thể thí nghiệm, ánh mắt trông mong đợi chờ vài ngày , mỗi ngày đều vô cùng ân cần tới phòng học giúp tưới hoa, cho cá ăn."

Tùy Xán Nùng xong liền cảm thấy ngượng.

Vốn dĩ mục đích của là lấy một ví dụ đơn giản để đào những điều trong lòng Kỷ Linh, ai ngờ một hồi thành tự dội nước đắng .

"Hầy, thật đều là chuyện nhỏ cả, cũng ." Tùy Xán Nùng chút hổ, "Vậy còn thầy thì , thầy —"

"Thầy Tùy." Kỷ Linh đột nhiên ngắt lời .

Tùy Xán Nùng sửng sốt, đó đáp một tiếng.

Anh thấy nhân vật của Kỷ Linh đột nhiên dừng động tác c.h.ặ.t cây, đó tại chỗ nhúc nhích.

"Thật , tiết một sáng mai lớp." Kỷ linh .

Tùy Xán Nùng: "Ừm hứm."

Kỷ Linh: "... Tiết hai cũng ."

Tùy Xán Nùng: "Ừ-ừm."

Kỷ Linh thêm gì nữa, chỉ là tạm dừng một chút, cũng “ừm” một tiếng nhẹ.

Tùy Xán Nùng đột nhiên phản ứng : "... Hửm?"

...

lộn đầu lộn đuôi . Tùy Xán Nùng thầm nghĩ.

Nhìn thấy Kỷ Linh ở cửa phòng Sinh, Tùy Xán Nùng chợt cảm thấy hoảng hốt. Anh suy nghĩ xem hôm qua rốt cuộc gì mà đến bước đường , mà một suy nghĩ trong lòng Kỷ Linh còn đào kéo qua đây phụ giúp .

Kỷ Linh đang ngơ ngác đống thực vật bệ cửa sổ.

Ấn tượng mà tạo cho là cảm giác điềm tĩnh mà trầm mặc, Tùy Xán Nùng cảm thấy Kỷ Linh giống như một chậu cây xanh chậm phát triển, như thể nó chỉ thể hấp thụ ánh sáng bước sóng ngắn riêng biệt quang phổ.

Tùy Xán Nùng gọi một tiếng: "Thầy Kỷ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-6-bi-thuong.html.]

"Chào buổi sáng." Anh , "Làm phiền thầy quá."

Kỷ Linh , lắc lắc đầu : "Không ."

Tiết thí nghiệm là thiên đường trò chơi với học sinh nhưng thể xem như là luyện ngục trần gian đối với giáo viên.

Tùy Xán Nùng sắp xếp học sinh hai lớp phòng thí nghiệm bên cạnh lớp học phân tổ cho bọn nhỏ. Trong phòng thí nghiệm ầm ĩ, đầu , thấy Kỷ Linh đang cúi đầu sửa sang áo thí nghiệm .

Sợi tóc của mềm mại, vì vải màu trắng là ánh đèn trong phòng, Tùy Xán Nùng cảm giác làn da cổ của trông trắng.

Tùy Xán Nùng lấy tinh thần, tạm dừng một chút bắt đầu kêu các học sinh trong lớp giữ yên lặng.

Buổi thí nghiệm đơn giản, chỉ là một thí nghiệm nhỏ phổ cập khoa học nhằm quan sát hiện tượng đổi màu do dùng bắp cải tím chất chỉ thị axit - bazơ.

Mặc dù các bước gì khó khăn, nhưng ở giữa một bước yêu cầu luộc bắp cải tím bằng nước sôi, mồi lửa nước sôi nên Tùy Xán Nùng dám thiếu cảnh giác.

Tùy Xán Nùng chỉ một vài nam sinh cho Kỷ Linh.

"Đây là những đối tượng quan sát trọng điểm, là tiêu chuẩn của cấp bậc ác mộng đấy." Tùy Xán Nùng , "Phạm vi hoạt động tương đối rộng, thích dạo quanh các nữ sinh, cụ thể gì thì , nhưng mỗi gặp rắc rối đều mấy đứa bọn chúng, phiền thầy hỗ trợ theo dõi thêm nhé."

Kỷ Linh gật đầu và : "Không phiền."

Hai chia mỗi phụ trách nửa lớp, hiệu suất tổng thể cao lên ít.

Mười phút , bắp cải tím luộc chín tản mùi hương thanh ngọt đặc trưng của rau dưa, hầu hết các nhóm thí nghiệm nhỏ đều quỹ đạo.

Tùy Xán Nùng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh với Kỷ Linh: "Mùi còn khá dễ ngửi đấy."

Kỷ Linh mặt Tùy Xán Nùng, thật lâu vẫn gì.

Một lúc Tùy Xán Nùng thấy vẻ cứng đờ mặt , yên tĩnh một lát mới : "Ừm, nó mùi như lẩu ."

Một hình dung thú vị, Tùy Xán Nùng ngửi thử, đúng thật.

mà dự đoán của Tùy Xán Nùng đúng là sai bao giờ.

Năm phút , ba con trai hùng hổ cầm một nắm lá bắp cải tím, mặt Tùy Xán Nùng bắt đầu hiệp đàm phán thứ nhất: "Thầy Tùy, lá , với phía còn một vết rách lớn nữa."

Cậu bé tóc vàng dẫn đầu phẫn uất : "Hơn nữa, tại nhóm của bọn Lisa chia cho ba cái lá lớn, còn tụi em chỉ nhận mấy cái lá nhỏ xíu, héo queo ?"

Ham chiến thắng và lòng ganh đua của thanh thiếu niên luôn thể hiện ở những chỗ chẳng thể hiểu . Tùy Xán Nùng đau đầu nỗ não.

Tuy rằng vết rách rau sẽ ảnh hưởng gì đến kết quả thí nghiệm, nhưng thoáng qua những cái lá trong lòng bàn tay thì thấy chúng tươi thật.

Tùy Xán Nùng nhớ bắp cải tím hình như còn dư nửa bắp, nó đặt ở trong phòng học bên cạnh, lát nữa cũng sẽ nhóm khác cần dùng.

"Tạm dừng một chút nhé." Tùy Xán Nùng , "Các em để ý thí nghiệm, cứ đun nóng nước , thầy lấy thêm ít bắp cải tím qua đây."

Trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh đến bàn thí nghiệm của một nhóm nữ sinh. Cậu chỉ mái tóc xõa dài của cô bé, ý bảo cô bé nên dùng chun buộc tóc lên.

Có Kỷ Linh hỗ trợ trông coi, lúc Tùy Xán Nùng mới yên tâm đến phòng bên cạnh tìm nửa còn của bắp cải tím.

Tùy Xán Nùng cân nhắc một chút, quyết định cắt thành nhiều phần bằng để lát nữa loạn lên vì vấn đề lớn nhỏ.

Hai phút , đột nhiên thấy một âm thanh như thứ gì đó rơi vỡ vô cùng rõ ràng từ phòng bên truyền qua.

Tâm Tùy Xán Nùng như nước lặng.

Anh quá quen với cái cảnh nên chỉ nhanh ch.óng phòng thí nghiệm, cảm giác như một đóa sen yên lặng nở rộ mặt hồ.

Mỗi tiết thí nghiệm đều ít nhất một hai cái cốc thăng thiên, chuyện bình thường thôi, là mệnh trốn . Bình thường trong tình huống , những học sinh gặp rắc rối đều sẽ cợt nhả mà lừa cho qua.

khi Tùy Xán Nùng cầm bắp cải tím cắt xong trở phòng thí nghiệm, phát hiện khí yên tĩnh đến chút đáng sợ.

Tùy Xán Nùng đột nhiên cảm thấy điềm .

Đầu tiên là thấy một cái cốc chịu nóng vỡ ở giữa phòng thí nghiệm, nước chảy đầy sàn nhà, và những học sinh thành một vòng tròn, hiển nhiên là dọa cho c.h.ế.t lặng.

Tùy Xán Nùng cảm giác sai sai, hỏi bên cạnh: "Có chuyện gì ?"

"Vừa cái cốc đó đột nhiên phát nổ." Nữ sinh nơm nớp lo sợ , "Là nhóm của Martin, bọn họ quên lót lưới amiăng ạ."

Tùy Xán Nùng ngước mắt lên và thấy Kỷ Linh đang gần cái cốc nổ.

Kỷ Linh đang giữ tư thế bảo vệ chặn phía mấy nữ sinh, lẽ là khi cái cốc phát nổ trực tiếp chắn cho bọn nhỏ.

"Thầy Kỷ, tay thầy..." Một nữ sinh khác giọng mỏng như tơ lên tiếng.

Lúc Tùy Xán Nùng mới chú ý đến, lẽ là vì đó đang trợ giúp cho học sinh nên Kỷ Linh vén ống tay áo lên.

Cổ tay của mảnh khảnh mà thon gầy, chẳng qua lúc sắc m.á.u đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay và nhỏ giọt xuống bàn thí nghiệm màu trắng.

Kỷ Linh vẻ ngẩn một chút, nhưng cũng gì, chỉ chậm rãi xoay ngược cổ tay , ngay đó liền tìm một vết xước cánh tay .

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh rũ mắt xuống, chút thẫn thờ m.á.u chảy từ miệng vết thương.

Sau đó ngẩng đầu, thấy Tùy Xán Nùng ở cửa.

Không là ảo giác , ngay khi ánh mắt hai chạm , Tùy Xán Nùng cảm giác ở đáy mắt Kỷ Linh xẹt qua một chút hoảng loạn khó phát hiện.

Sau đó Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh lùi về phía một bước nhỏ, vô thức rụt cánh tay thương lưng.

 

Loading...