Nồng Độ Bão Hoà - Chương 8: Lẩu

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Mãi đến khi hết giờ học, bọn học sinh rải rác rời khỏi phòng thí nghiệm, bộ ba gây rối ủ rũ cụp đuôi xin Tùy Xán Nùng nữa, vẫn ở trong một trạng thái cực kỳ hoảng hốt.

Đó là một loại cảm giác ớn lạnh hết sống lưng, con tim chìm thẳng xuống đáy biển.

Kỷ Linh luôn cho cảm giác trầm tĩnh ít , đây là đầu tiên Tùy Xán Nùng phát hiện, thì thể lộ một nụ xinh như khuôn mặt.

Đó là một nụ đẽ như tan chảy cả băng tuyết, như thể cả khuôn mặt đều trở nên tươi sáng sống động, Tùy Xán Nùng cảm thấy chấn động lòng .

Tại ? Có gì buồn ?

Đó là một vết thương mãi cầm m.á.u, thể nghĩ đến thứ gì từ nó chứ? Có gì đáng để vui ?

Nụ như … giống như đạt cảm giác sung sướng từ cơn đau .

Tùy Xán Nùng tại Kỷ Linh như , cũng trải qua chuyện gì, chỉ , hiện tại Kỷ Linh chắc chắn đang một thái độ vô cùng tiêu cực đối với cuộc sống .

Trong lòng Tùy Xán Nùng một ý nghĩ cực kỳ hoang đường.

Cho đến khi cặp chị em Nhật ôm quyển sổ ở cửa phòng Sinh thò đầu , Tùy Xán Nùng chợt ngước mắt lên thời gian, mới phát hiện sắp đến giờ tan học.

Tùy Xán Nùng với bọn họ: “Hai đứa .”

Phòng học Sinh của Tùy Xán Nùng như là một khu vườn sinh thái thu nhỏ, lúc đầu là tùy tiện trồng mấy loại hoa cỏ, nghĩ rằng phòng Sinh nên xanh một chút, thí nghiệm phân tích sắc phổ cũng tiện hơn.

Sau đó, theo đề nghị của các học sinh, Tùy Xán Nùng bắt đầu trồng rau.

Hai năm , phụ đến thăm trường hoặc tới tham quan đều chạy tới phòng học của Tùy Xán Nùng, bởi vì thật sự quá chấn động, nó là một nhà kính trong phòng.

Nếu vì trong phòng sắp chật ních còn chỗ cho thì đặt thêm ít thực vật Tùy Xán Nùng cũng ý kiến gì.

phòng học là nơi dùng để học, đó Tùy Xán Nùng cũng chịu nữa nên tặng một hai chậu hoa cỏ đến các phòng học khác, cuối cùng cũng chút gian để thở.

Có thể là đó ớt ngũ sắc qua đời quá đột ngột, hai cô bé dám thiếu cảnh giác, mấy ngày nay mỗi ngày tan học đều tới tưới nước cho cây cà chua nhỏ mà gieo trồng.

Cuối cùng Tùy Xán Nùng cũng phân biệt hai cô bé , cô bé buộc hai chùm tên là Shirley, còn cô bé buộc tóc đuôi ngựa là Cindy.

Anh liếc mắt cuốn sổ tay của bọn họ, phát hiện là tiếng Nhật còn những hình vẽ minh họa nữa.

“Hai đứa vẽ lắm đó.” Tùy Xán Nùng trêu ghẹo bọn họ, “Có bình thường hai đứa bài tập cũng nghiêm túc đến ?”

Hai cô bé hì hì .

“Thật , tụi em chủ yếu là học nghệ thuật.” Shirley , “ bố tụi em cảm thấy hiểu thêm toán và khoa học cũng chẳng , cho nên tụi em học Toán và Lý, nên vẽ chắc chắn là hơn học ạ.”

Tùy Xán Nùng lắc đầu : “Nè, hai đứa vẽ củ cải vẽ ớt trong phòng học của thầy, chọn môn Sinh của thầy, thầy đúng là quá thất bại mà…”

Shirley : “Bởi vì thuật ngữ Sinh học khó nhớ lắm ạ.”

Cindy bổ sung: “Hơn nữa nếu học Sinh thì học Hóa, chẳng là khó càng thêm khó ạ.”

Tùy Xán Nùng sắp nổ banh cái đầu: “Thôi thôi, hai đứa dừng cho thầy.”

Cô bé che miệng trộm, Shirley : “Thật khoa học đơn giản lắm, Lý cũng khó ạ, nhưng cũng may mà tụi em gặp thầy Kỷ.”

Tùy Xán Nùng sửng sốt.

“Thế nào?” Anh hỏi một cách thản nhiên, “Là vì thầy Kỷ giảng bài ?”

Hai cô bé ôm sổ tay một cái.

là thầy giảng ạ.” Cindy khúc khích, “ mà cái gì nên hiểu thì tụi em đều hiểu cả, bởi vì đầu óc tụi em chút theo kịp ạ.”

“Lúc đầu tụi em đều sợ thầy Kỷ, bởi vì lúc học thầy ít lắm luôn, còn thích nữa ạ.” Shirley , “Tuy thầy trai, giọng cũng êm tai, hơn nữa —”

Thấy chủ đề của Shirley đang phát triển đúng hướng, Cindy nhanh ch.óng ngăn cơn sóng dữ : “ mà thầy thật sự là một giáo viên trách nhiệm ạ.”

Thật , nếu lúc hai cô bé đang đến một giáo viên khác trong trường, Tùy Xán Nùng chắc chắn sẽ dừng chủ đề tại đây.

Tùy Xán Nùng tới nỗi ngây , cũng lên tiếng ngăn , vì thế hai chị em mỗi một câu, cứ như ríu rít tiếp.

“Thật sang năm , chắc là hai tụi em sẽ tập trung xin trường nghệ thuật, cuối cùng cũng sẽ tham gia thi Toán và Lý.” Shirley , “Cho nên bình thường lúc học, chẳng hạn như tiết Toán ạ, giáo viên sẽ trong trạng thái nuôi thả tụi em.”

mà thầy Kỷ thì khác, thầy thấy tụi em chuyện nhiều trong lớp nên hỏi tụi em chỗ nào hiểu .” Cindy , “Vì lúc em thuận miệng đặt một câu hỏi, thầy Kỷ cực kỳ nghiêm túc trả lời tụi em, chi tiết đến nỗi em cũng thấy hổ luôn ạ.”

“Hơn nữa, khi tan học, thầy vẫn còn nhớ rõ chuyện .” Cindy tiếp tục , “Thầy tìm thật nhiều video liên quan đến kiến thức gửi cho tụi em, còn là những video thú vị nữa, là loại thật sự thể xem hiểu ạ, chọn lọc kỹ càng !”

“Thầy Kỷ em một loại cảm giác, kiểu như coi trọng ạ.” Cindy chút ngượng ngùng , “Thầy bụng và cũng trách nhiệm, cho nên em thích…”

Shirley xen : “Chủ yếu là vì thầy thật sự trai quá —”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-8-lau.html.]

Cindy đỏ mặt vươn tay che miệng Shirley, hai cô bé hi hi ha ha bắt đầu đùa giỡn.

Tùy Xán Nùng mất cả hồi lâu mới lấy tinh thần.

“Được , hai đứa cứ vẽ tiếp .” Tùy Xán Nùng thở một , lên , “Thầy in vài thứ cái nha.”

Tùy Xán Nùng nhận còn nhiều về Kỷ Linh bằng hai cô bé .

Một thể chu đáo và trách nhiệm với học sinh như thế, tại đối xử với chính như … Tùy Xán Nùng cảm giác thể hiểu nổi.

Cả ngày nay Tùy Xán Nùng đều thấy hoảng loạn trong lòng, cái suy đoán hoang đường , mãi vẫn dám chứng thực.

Máy in ở lầu hai giấy A3, chỉ thể leo cầu thang lên dùng máy in của lầu ba. Đứng ở cửa thang lầu với đống đồ in xong, ma xui quỷ khiến thế nào mà Tùy Xán Nùng dừng chân, xoay , lựa chọn đường vòng xa hơn một chút.

Tùy Xán Nùng cảm thấy cần xác định trạng thái vết thương cánh tay Kỷ Linh vấn đề gì.

Anh tới cửa phòng học Lý thì thấy Kỷ Linh áo khoác, đang thong thả xóa công thức bảng trắng, chắc là chuẩn tan .

Nghe thấy tiếng bước chân ở cửa, Kỷ Linh nghiêng mặt sang và bắt gặp ánh mắt của Tùy Xán Nùng.

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh khẽ chớp mắt.

Anh hỏi: “Tay thầy hơn ?”

Kỷ Linh gật đầu.

Tùy Xán Nùng : “Thầy cho xem chút .”

Kỷ Linh vẻ do dự một chút, nhưng vẫn vén cổ tay áo lên, để lộ cánh tay quấn băng gạc.

phát hiện băng dán dùng hết mất ,” Kỷ Linh nghiêm túc giải thích với Tùy Xán Nùng, “Cho nên đến phòng y tế xử lý một chút, diện tích băng gạc trông sẽ khá lớn, nhưng mà thật sự chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”

mà ngay lúc , Kỷ Linh càng biểu hiện thái độ bình tĩnh, càng nhẹ nhàng bâng quơ chỉ là vết thương nhỏ, trong lòng Tùy Xán Nùng càng cảm thấy .

Mãi thấy Tùy Xán Nùng gì, Kỷ Linh chút mờ mịt, chần chừ hỏi: “Sao thầy Tùy?”

“Không gì, chỉ đến xem tay thầy thôi.” Tùy Xán Nùng hít sâu một , cảm giác miệng lưỡi trở nên vụng về, bắt đầu tìm lời để , “Đêm nay… mấy giờ thầy thể online ?”

“Có lẽ hôm nay sẽ trễ một chút đó.” Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, chút do dự mà , “Bởi vì lát nữa ăn lẩu, tám giờ rưỡi sẽ về đến nhà, thầy?”

Tùy Xán Nùng sửng sốt.

“Thầy ăn của nhà nào ?” Tùy Xán Nùng am hiểu chuyện ăn uống, ngẫm nghĩ một chút suy đoán, “Có là tiệm Haidilao mở bên cạnh thành phố vui chơi ?”

Kỷ Linh sửng sốt, giống như ngờ Tùy Xán Nùng đoán , gật đầu: “ , chính là tiệm đó đó.”

“Thầy tinh mắt đấy, quán bọn họ mới món tôm nhồi lòng đỏ trứng muối.” Tùy Xán Nùng , “Nếu thầy thích lòng đỏ trứng muối thì thể thử xem, lúc ăn một , cảm giác cũng lắm.”

Kỷ Linh gật đầu.

mà lẩu thì…” Tùy Xán Nùng chằm chằm cổ tay Kỷ Linh, cân nhắc một chút mới , “Dù thì thầy vẫn nên chú ý đến tay một chút, thì kêu bạn thầy gắp thức ăn giúp cho, nhất đừng để nóng phà đó nhé.”

Kỷ Linh tạm dừng một chút mới ừm nhẹ một tiếng.

Không khí đột nhiên an tĩnh, một lúc Tùy Xán Nùng mới phản ứng , Kỷ Linh vốn dĩ đang định rời , hình như ở trong phòng học của lâu .

“Vậy… nhé.” Tùy Xán Nùng ho khan một tiếng lùi mấy bước, đó xoay tới cửa phòng học và , “Thầy — ”

“Thầy Tùy.” Kỷ Linh đột nhiên gọi Tùy Xán Nùng.

Tùy Xán Nùng chợt sửng sốt, đầu thì thấy Kỷ Linh cũng tiến lên hai bước, đó mặt .

Áo khoác mà Kỷ Linh mặc to, tay áo cũng tương đối dài, Tùy Xán Nùng chú ý tới ngón tay rúc trong cổ tay áo, giống như một con vật nhỏ sợ lạnh nào đó.

Kỷ Linh do dự một chút : “Không ăn với bạn .”

Tùy Xán Nùng phản ứng : “Hả?”

Kỷ Linh mím môi.

là,” ngẩng mặt Tùy Xán Nùng, , “Thật định ăn lẩu một .”

...

Tác giả điều :

Tiểu Kỷ (khát khao): Thầy sẽ hiểu ý mà nhỉ.

Tùy mỹ lệ (cảnh giác): Sao thể ăn lẩu một chứ! Thầy đúng là —

 

Loading...