Nồng Độ Bão Hoà - Chương 9: Sau này không còn cơ hội
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Kỷ Linh thật sự định ăn lẩu một .
Trước khi tan , Louis và Lâm còn đặc biệt đến cửa phòng học hỏi cùng ăn tối . Kỷ Linh suy nghĩ một tí, cuối cùng vẫn từ chối lời mời của bọn họ.
Một là vì Kỷ Linh cảm thấy Louis thích Lâm, tuy Lâm hình như ý gì với Louis, nhưng Kỷ Linh kẹp giữa hai bọn họ, xã giao như cảm thấy khó xử.
Hai là vì Kỷ Linh ăn lẩu, nhưng khả năng cao Lâm sẽ chọn ăn thịt nướng, bởi vì lúc trưa ăn cơm cô ăn đồ Hàn .
Mùi bắp cải tím luộc trong phòng thí nghiệm lúc sáng thật sự thơm, hôm nay Kỷ Linh chỉ ăn lẩu thôi, nhưng khác thỏa hiệp với sở thích của .
Cho nên quyết định ăn lẩu một coi như là phần thưởng cho hôm nay.
Trước khi Tùy Xán Nùng đến phòng học của , Kỷ Linh nghĩ xong về những gì ăn đêm nay.
Kỷ Linh thích ăn nấm hương nên sẽ gọi một phần nấm hương. Cậu còn gọi một suất mì sợi, vì như thể xem màn biểu diễn mì sợi xem từ lâu .
Lại gọi thêm một đĩa thịt và một đĩa rau nữa, nếu lúc vẫn còn thèm ăn thì cuối cùng gọi thêm một phần mochi tuyết.
Một phần mochi sẽ bốn cái, ăn hai cái tại chỗ, mang hai cái về nhà, thể ăn như bữa khuya. Lúc Kỷ Linh nghĩ như .
mà bây giờ tình hình đổi, Kỷ Linh về phía Tùy Xán Nùng đang ở đối diện —
Mì sợi thì thôi khỏi gọi , nấm hương cũng gọi một nửa là . Cậu suy nghĩ kỹ càng, tóm thể để Tùy Xán Nùng nghĩ ăn nhiều là thích lãng phí .
(Hy: Bẽn lẽn dữ hen bé Kỷ :>)
Kỷ Linh cứng nhắc đưa thực đơn trong tay tới mặt Tùy Xán Nùng.
“Thầy Tùy chọn .” Kỷ Linh lựa chọn phương pháp ít sai sót nhất và , “ thật sự chọn gì cho lắm.”
Tùy Xán Nùng đang vùi đầu gặm dưa hấu liền sửng sốt một thoáng “Được”.
Vừa Tùy Xán Nùng là dân chuyên lẩu, mở thực đơn , đầu tiên là xem xét những món Kỷ Linh chọn.
Nửa phần nấm hương, một đĩa rau, một đĩa mochi tuyết, Tùy Xán Nùng lập tức thấy nghẹn lời, nghĩ cơm chay ở chùa miếu lẽ cũng dám thuần tịnh như .
Ăn tối một là chuyện bình thường, nhưng ở cửa phòng học của Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng đột nhiên nhớ cũng ăn trưa một ở nhà ăn của trường.
Mặc dù Tùy Xán Nùng nhớ Shirley và Cindy với rằng đó là vì buổi họp triển khai khoa học nên tan học trễ một chút, nhưng bây giờ hành động của Kỷ Linh đều Tùy Xán Nùng cực kỳ cảnh giác.
Trong lòng cảm thấy bất an, cũng nghĩ thế nào, chỉ là khi đối diện với đôi mắt của Kỷ Linh, liền vô thức cảm thấy nhất định ăn chầu lẩu với .
Đồng nghiệp với thỉnh thoảng cùng cũng là bình thường, với Kỷ Linh là vì giúp coi lớp thí nghiệm nên mới thương, chầu Tùy Xán Nùng nhất định mời.
Vì thế Tùy Xán Nùng trực tiếp gọi hết các món ngon, mấy món mới cũng chọn vài cái, cảm thấy cần Kỷ Linh cảm nhận khói lửa nhân gian thế nào.
“Thầy xem thử mấy món chọn thế nào?” Tùy Xán Nùng kiểm tra một đưa thực đơn qua cho và hỏi, “Nếu thầy còn món gì ăn thì hãy thêm , và xóa mấy món thầy thích là .”
Kỷ Linh nhận lấy thoáng qua và vấn đề gì cả, vì thế Tùy Xán Nùng liền trực tiếp chốt món.
Dịch vụ của Haidilao là nhất, mỗi Tùy Xán Nùng tới ăn đều cảm thấy nhận một sự đối đãi mà chẳng thể cảm nhận ở ruột.
Sau khi chốt món, nhân viên phục vụ lập tức đưa lên một mâm dưa hấu cắt miếng, mỗi cầm một bên.
Tùy Xán Nùng thuộc loại hà mã ăn dưa, c.ắ.n một cái là hết một góc, trực tiếp nốc hết hai miếng như gió bão, ngẩng đầu lên phát hiện Kỷ Linh đang cúi đầu thong thả nhai nuốt, mà miếng dưa trong tay chỉ mới c.ắ.n cái phần đầu nhòn nhọn.
Bàn tay tội đang vươn đến miếng thứ ba của Tùy Xán Nùng cuối cùng vẫn thu về.
“ lấy nước chấm nhé.” Tùy Xán Nùng do dự một chút lên và , “Để lấy luôn giúp thầy, bình thường thầy thích ăn loại nào?”
Kỷ Linh đang c.ắ.n dưa hấu, liền ngơ ngác ngẩng đầu.
Cậu còn nuốt trong miệng xuống, nhưng sốt ruột trả lời câu hỏi của Tùy Xán Nùng nên năng mơ hồ: “Ều ượt cở, nhống tầy nà ượt…” (Đều cả, giống thầy là .)
Tùy Xán Nùng thấy , : “Không vội, thầy cứ từ từ .”
Kỷ Linh gian nan nuốt dưa hấu xuống, một lúc mới : “…Giống thầy là .”
Lúc Tùy Xán Nùng bưng nước chấm trở về thì thấy Kỷ Linh cũng ăn xong miếng dưa nhỏ trong tay.
Cậu đang nghiêng mặt, hai mắt chằm chằm màn biểu diễn mì sợi ở bên cạnh.
Màn biễu diễn mì sợi như tiết mục tạo khí trong tiệm lẩu. Tùy Xán Nùng thấy ánh mắt Kỷ Linh di chuyển đồng bộ theo hướng múa của sợi mì, cứ như mà tập trung thật lâu.
Một lúc mới chớp chớp mắt và về phía Tùy Xán Nùng.
Tùy Xán Nùng cũng chỗ, đặt nước chấm chuẩn lên bàn hỏi: “Thầy ăn mì sợi ?”
Kỷ Linh lắc đầu: “Đã gọi nhiều lắm .”
Tùy Xán Nùng cũng nghĩ nhiều, “ừm” một tiếng.
Hiệu suất lên món của Haidilao kinh , bọn họ chỉ mới dùng đũa khuấy đều nước chấm, nồi lẩu và thức ăn nhanh ch.óng đem lên.
“Thầy ăn gì? Để nhúng giúp thầy.” Tùy Xán Nùng cầm đũa chung và , “Vẫn nên tránh để nóng phà vết thương tay thầy.”
Anh thấy ánh mắt Kỷ Linh quét qua các món ăn bàn, do dự thật lâu, cuối cùng ngước mắt lên : “Nấm hương.”
Tùy Xán Nùng sửng sốt, đáp một tiếng cho giúp mấy cục nấm hương.
Nấm hương tròn vo vòng vòng trong nồi lẩu, Tùy Xán Nùng cho thêm ít thịt và tôm viên, cảm giác đủ thời gian liền vớt một cục nấm hương cho trong đĩa Kỷ Linh.
Kỷ Linh “Cảm ơn”.
Mỗi Tùy Xán Nùng vớt một cục nấm, Kỷ Linh gắp ăn luôn, ăn yên tĩnh tập trung, hai má vẫn luôn ở trạng thái phồng lên.
Cuối cùng Tùy Xán Nùng cầm lấy một cái muỗng to, trực tiếp múc một muỗng lớn nấm hương cho trong chén , nhịn mà hỏi: “Thầy thích ăn nấm hương lắm nhỉ?”
Kỷ Linh ngẩn , đặt đôi đũa xuống.
“Bởi vì nấm hương trông đáng yêu.” Cậu suy nghĩ một chút chậm rãi với Tùy Xán Nùng, “Chúng trông tròn tròn như ô che mưa , với ăn còn thể kháng u.n.g t.h.ư nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-9-sau-nay-khong-con-co-hoi.html.]
Tùy Xán Nùng phát hiện, dù là một câu hỏi nhỏ nhặt bình thường thế nào, Kỷ Linh cũng sẽ suy nghĩ nghiêm túc, đó sẽ đưa một câu trả lời cực kỳ chi tiết.
Có lẽ ở trong mắt khác, trả lời như sẽ kỳ lạ, thậm chí còn cảm thấy hình như mắt , nhưng Tùy Xán Nùng cảm thấy tính cách như thật sự hiếm gặp.
“ .” Vì thế Tùy Xán Nùng lập tức phụ họa, “Bên trong nấm hương Letinan [1] , đúng là thể kháng virus chống khối u, cho nên ăn nhiều một chút cũng .”
[1] Lentinan: một loại polisaccarit phân lập từ quả, nó tác dụng nâng cao hệ miễn dịch, phòng và hỗ trợ điều trị u.n.g t.h.ư hiệu quả.
Kỷ Linh “ừm” một tiếng.
Bọn họ nhanh ch.óng ăn sạch nấm hương đĩa, nhưng mà khi dọn thịt bò lên, Tùy Xán Nùng phát hiện một chi tiết nhỏ.
Mỗi khi gần bàn biểu diễn mì sợi, bàn tay cầm đũa của Kỷ Linh đều sẽ tạm dừng . Cậu sẽ bộ lơ đãng nghiêng đầu về hướng và liếc nhanh qua một cái.
Sau đó sẽ lập tức thu tầm mắt, tiếp tục rũ mắt xuống, chậm rãi ăn đồ ăn trong đĩa của .
Trong lòng Tùy Xán Nùng mơ hồ một suy đoán.
chọn cách hỏi trực tiếp mà cầm chén nước chấm lên và : “ lấy thêm chút nước chấm, thầy ?”
Kỷ Linh lắc đầu.
Vì thế Tùy Xán Nùng cầm cái chén đến bàn múc nước chấm, nhưng vì trực tiếp múc, xoay và về phía cái bàn hai .
y ch.óc, cách đó vài chỗ , thấy Kỷ Linh hề giấu giếm gì mà trực tiếp đặt đũa xuống, đôi mắt chằm chằm màn biểu diễn mì sợi ở xa xa.
Trong lòng Tùy Xán Nùng nhảy .
Sau khi trở chỗ , Tùy Xán Nùng trực tiếp cầm lấy thực đơn, ăn no, gọi thêm vài món nữa.
Năm phút , trai kéo mì vui tươi hớn hở cầm cục bột bàn hai , lúc Kỷ Linh mới chợt nhận , về phía Tùy Xán Nùng.
“Cảm giác ăn món chính cứ thiếu thiếu gì đó,” Tùy Xán Nùng thản nhiên, “Vậy nên gọi một suất mì sợi, thầy đừng để ý, con ăn uống nhiều một chút.”
Kỷ Linh khựng : “Không .”
Kỹ thuật của trai kéo mì cực kỳ thành thạo, sợi mì mềm mại bay múa trong trung như những dải băng, Kỷ Linh xem vô cùng nhập tâm.
Mãi đến khi mì sợi kéo xong cho nồi, dường như Kỷ Linh vẫn còn hồn. Tùy Xán Nùng hỏi : “Thế nào, thầy cũng theo học ?”
Kỷ Linh lắc đầu, : “ đang suy nghĩ về khả năng chịu lực của sợi mì.”
Tùy Xán Nùng suýt chút nữa kìm : “…Vậy thầy nghĩ tới cái gì?”
“ cảm thấy đây là một nghề phức tạp, bởi vì trong quá trình chịu lực, mì sợi sẽ đổi hình dạng nên khó thể chủ lực.”
Kỷ Linh về phía Tùy Xán Nùng : “Có thể cho mì sợi bay lên mà rơi xuống đất, cảm thấy giỏi, chắc chắn là luyện tập nhiều .”
Kỷ Linh một nhiều, đôi mắt của cũng sáng.
Thật hương vị của mì sợi cũng gì đặc biệt, vị nước chấm cũng như vị mì, nhưng Tùy Xán Nùng gọi đúng món .
Tùy Xán Nùng cầm đũa công cộng, đang chuẩn cho những món cuối cùng thì thấy Kỷ Linh giơ điện thoại chụp ảnh nồi lẩu.
Tùy Xán Nùng sửng sốt, định thu tay về để tiện cho chụp ảnh thì thấy Kỷ Linh : “Không , thầy Tùy cứ tiếp tục cho đồ ăn là .”
“Trong nồi cũng còn gì.” Vì thế Tùy Xán Nùng tiếp tục cho đồ ăn , “Thầy nên chụp sớm hơn đó.”
Kỷ Linh ngước mắt lên, Tùy Xán Nùng phát hiện khuôn mặt hình như nóng hun cho ửng hồng.
“Không .” Cậu , “Chỉ là lưu kỷ niệm thôi.”
Tiệm lẩu ồn ào, giọng của Kỷ Linh nhỏ, suýt chút nữa Tùy Xán Nùng rõ.
Tùy Xán Nùng bắt kịp suy nghĩ của : “Kỷ niệm gì?”
Kỷ Linh dường như ngờ Tùy Xán Nùng hỏi tiếp như , rõ ràng là ngẩn một chút.
“ chỉ kỷ niệm chầu lẩu thôi .” Kỷ Linh sang chỗ khác và năng chút lập lờ, “Bởi vì … lẽ sẽ cơ hội như nữa.”
Suýt chút nữa Tùy Xán Nùng dốc luôn đĩa thức ăn nồi.
“Sao thầy nghĩ ?” Tùy Xán Nùng trở nên năng lộn xộn, “Trường học cách đây cũng xa, tiệm mới khai trương bao lâu, tại cơ hội chứ…”
mà Kỷ Linh gì tiếp, im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ ừm nhẹ một tiếng.
Kỷ Linh thể giải thích với Tùy Xán Nùng là “cơ hội như ” trong lời của , thật là chỉ cơ hội cùng ăn lẩu với Tùy Xán Nùng và cùng xem biểu diễn mì sợi.
Kỷ Linh , nếu tay thương, dù vẫn thể ăn nấm hương và mì sợi mà ăn, nhưng đêm nay sẽ là một câu chuyện khác.
Cậu cúi đầu, tấm ảnh chụp trong album điện thoại.
Nồi lẩu cà chua còn đang bốc khói, hai chén nước chấm vừng trộn sa tế và đậu phộng giã nhỏ, còn cánh tay của Tùy Xán Nùng đang gắp thức ăn khéo lọt khung ảnh.
Đầu tiên là cẩn thận lưu bức ảnh, đó Kỷ Linh di chuyển ngón tay xuống cuối màn hình điện thoại, nhẹ nhàng chạm nút “Lưu trữ”.
“Mặc dù nhiều xếp hàng một chút,” Tùy Xán Nùng ở phía đối diện còn đang , “ mà những tiệm mới mở đều như cả, nếu thầy ăn thì tan thầy đến sớm xếp hàng, mỗi ngày tới ăn cũng …”
Kỷ Linh đặt điện thoại xuống và ngẩng đầu lên.
Cậu cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c nóng ran, thể là do ăn mì nhiều.
“ , thầy Tùy.” Cậu với Tùy Xán Nùng, “ mà bữa ăn đối với là quá đủ .”
...
Tác giả lời :
Tiểu Kỷ: thỏa mãn .
Tùy Xán Nùng: Éc ô éc… Cíu…