Mộc Lan rút tờ ngân phiếu năm mươi lượng, còn nhét túi giao cho Lý Giang mang trả cho nhóc tên Trịnh Trí Đức .
Đưa một lúc nhiều tiền thế , xót của nhỉ?
Mà ở một nơi khác, Trịnh Trí Đức – kẻ đang đau đứt ruột vì lỡ vung tay ném sạch tiền tiêu vặt ba tháng của trong lúc kích động – đang mang vẻ mặt cầu khẩn hì hục thư cầu cứu đại ca, hy vọng đại ca sẽ tiếp tế cho một ít.
Lý Thạch đổi tờ ngân phiếu năm mươi lượng thành bạc nén. Tuy ngân phiếu tiện lợi, nhưng Lý Thạch và Mộc Lan đều yên tâm. Bởi vì mấy năm nay thiên hạ thái bình, lỡ khi loạn lạc nổ , ai mà mấy tờ ngân phiếu còn hiệu lực . Phải rằng, những ngân hiệu của triều đình, mà thẳng , ở thời đại , dẫu là của triều đình cũng chắc an .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thế nên bạc nén vẫn là thứ an nhất.
Mộc Lan dẫu vẫn canh cánh trong lòng về Tô Định, nhưng đúng như Lý Thạch , họ chẳng thể gì cho ngoài việc cầu phúc.
Mộc Lan quyết định đến chùa thắp cho Tô Định một ngọn đèn trường minh.
Lý Thạch hiểu rõ nỗi bất an trong lòng nàng. Suy cho cùng, Tô Định là cùng huyết thống duy nhất từng bày tỏ sự quan tâm đến nàng, nên đích dẫn nàng chạy qua vài ngôi chùa, lúc lòng Mộc Lan mới an tâm đôi chút.
Lý Thạch thông qua nhà họ Nguyên ngóng tình hình của Tô Định, nhưng tin tức nhận luôn là điềm gở.
Nguyên Hồ thở dài: "Tô Định nay đang hôn mê bất tỉnh, chỉ một một nơi kinh thành, lúc Chu thị và Tô Khả mới lên kinh thì e là cũng muộn ."
Lý Thạch im lặng trầm ngâm một hồi, lúc bước ngoài bèn rẽ sang tìm Chung đại phu.
Từ khi bái Nguyên Hồ sư phụ, càng nhiều hơn về mối túc oán giữa nhà họ Nguyên và nhà họ Chung. Cũng nhờ , nhận y thuật của Chung đại phu – nhỏ hơn Nguyên Hồ đến hai vòng giáp – hề kém cạnh Nguyên Hồ, thậm chí ở vài phương diện còn vượt xa Nguyên Hồ.
Người tay kê t.h.u.ố.c xưa nay luôn chuẩn và mạnh, lẽ ông sẽ là một cơ hội sống cho Tô Định.
Tô Định là duy nhất ở nhà họ Tô sẵn lòng chân tâm phó thác với Mộc Lan. Dù là vì tình nghĩa đó đơn thuần là vì Mộc Lan, đều hy vọng Tô Định thể bình an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-175.html.]
Sau khi từ nhà Chung đại phu trở về lâu thì đến tết Trùng Cửu. Lý Thạch sực nhớ hiện tại bản đỗ công danh, Giang nhi và A Văn cũng mục tiêu và tiền đồ, đến lúc về quê một chuyến. Hơn nữa, thi cốt của những vẫn di dời về quê nhà.
Bốn năm , cũng đến lúc về.
Lý Thạch đem suy nghĩ của với Mộc Lan, nàng lẳng lặng gật đầu. Khoảng thời gian sống ở Tô gia trang, nếu Lý Thạch nhắc tới, nàng gần như phong kín nó trong ký ức. Đó là những năm tháng nàng hưởng trọn vẹn tình nhất, phía hạnh phúc bao nhiêu, thì lúc hạnh phúc tan vỡ phía oán hận bấy nhiêu.
Lý Thạch đích đến thư viện Tùng Sơn xin nghỉ dài hạn cho Lý Giang và Tô Văn.
Từ đây về quê, nếu giục ngựa phi nước đại mất ba ngày đường, xe ngựa cũng ngốn mất năm sáu ngày. Mà dọc đường bọn họ còn thu liễm thi cốt của , cứ như , mất mười ngày nửa tháng là xong. Hơn nữa khi về quê họ cũng nán một thời gian, nên Lý Thạch trực tiếp xin nghỉ phép tròn một tháng.
Lý Thạch trình bày rõ nguyên cớ, việc xin nghỉ ở thư viện thì khó, nhưng ải của Nguyên Hồ gay go.
Nguyên Hồ vốn sốt ruột, Lý Thạch rời một tháng, lập tức sầm mặt . Chuyện của Tô Định lão cũng , lão luôn cảm thấy cuộc giao dịch năm xưa một vụ lỗ vốn. May mà Lý Thạch thông minh, nếu thực sự thể kế thừa y bát của lão thì cũng , nhưng bây giờ mới theo học mấy tháng đòi xin nghỉ dài ngày?
Dù Lý Thạch giải thích lý do, Nguyên Hồ vẫn chấp nhận, lão cho rằng đây chỉ là lời xảo biện của Lý Thạch.
Nếu là chuyện khác, Lý Thạch sẵn lòng nhượng bộ, nhưng việc thì tuyệt đối thể.
Hắn chờ đợi ròng rã bốn năm, nay rốt cuộc cũng thi đỗ công danh để danh chính ngôn thuận về làng thu liễm cốt nhục , lúc lẽ nào vì mấy ngày y thư mà đành lòng từ bỏ?
Đừng hòng.
Lý Thạch một trở , nhưng dẫu cũng nể nang đến danh tiếng và đường hoạn lộ của Giang nhi và A Văn. Hắn bèn cam đoan với Nguyên Hồ rằng trong một tháng rời sẽ học thuộc lòng một bộ y thư, lúc bấy giờ Nguyên Hồ mới chịu đồng ý thả .
Mộc Lan lo lắng: "Như quá gấp gáp ? Một tháng trời, còn tất bật chạy đường dài, thời gian mà học thuộc cả một quyển sách chứ."