Nông gia tiểu địa chủ - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:23:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộc Lan nheo mắt, sang Lý Thạch, Lý Thạch khẽ nhếch khóe môi, chuyện đó chẳng càng đơn giản ?

 

Mộc Lan cũng yên tâm, kéo tay Hắc Nữu : "Muội nhiều năm về , tỷ đưa tìm Bát thúc công , về mang cho ông nội ít đồ."

 

Hắc Nữu gật đầu, hỏi: "Lần về nữa ?"

 

Mộc Lan dặn Lý Giang, Viên Viên và Đào T.ử ở trông chừng việc dọn đồ, tránh để họ hỏng hóc đồ đạc, bản thì cùng Lý Thạch và Tô Văn xách đồ theo Hắc Nữu. Nàng đáp: "Lần về là để đưa gia gia nội nội và cha về quê an nghỉ. , nhà thôn trưởng bây giờ thế nào ?"

 

Hắc Nữu thở dài: "Nhà thôn trưởng cũng trở về, nhưng Tam t.ử thúc thúc mất . Nghe là vì cứu thôn trưởng, đỡ ông một nhát cuốc đập trúng đầu, ngay đêm đó thì qua đời. Thôn trưởng trở về tóc bạc trắng cả đầu, liền nhường chức thôn trưởng cho Đạt t.ử thúc thúc, còn bản thì thường xuyên ôm quần áo của Tam t.ử thúc thúc đầu làng , chẳng thèm chuyện với ai. Thôn trưởng thương Tam t.ử thúc thúc nhất mà."

 

Mộc Lan trầm ngâm .

 

Trong những năm thiên tai, những cảnh sinh ly t.ử biệt như thế trở thành chuyện thường tình.

 

Hắc Nữu cũng im lặng một lúc, tiếp: "Trong thôn nhiều thể trở về, nhân khẩu vắng nhiều. Năm đầu tiên Đông gia miễn tiền tô đất, nên khá nhiều tá điền nơi khác đến thuê. Giờ họ định cư luôn trong thôn , lẽ đều nhận . Lúc đó thấy về, tỷ còn tưởng cũng mất , hại tỷ hết một trận. Cũng may nương tỷ bảo là phúc tinh, giống hạng cỏ rác như chúng , chắc chắn sẽ . Quả nhiên, sang xuân tỷ liền tin vẫn còn sống."

 

"Muội huyện thành vẫn là tên họ Ngô đó huyện lệnh?"

 

Hắc Nữu thở dài một : "Muội đừng nhắc nữa. Mấy năm nay ngày tháng khổ cực lắm, khoan tới đủ thứ thuế má quyên góp nọ, Ngô huyện lệnh cứ như phát điên , ngày nào cũng sai lùng sục những kẻ từng đắc tội với con trai , còn treo thưởng cho ai tố giác. Hễ bắt là bất chấp đúng sai tống hết đại lao, chẳng mấy ai thể sống sót bước ."

 

"Chẳng lẽ triều đình và các quan cấp quản ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-186.html.]

 

"Quản cái gì chứ, huyện thành bây giờ là một tay che trời. Cho nên các nếu thể về thì đừng về. Năm xưa cũng tố giác nhà , Ngô huyện lệnh sai tới đây, nhưng vì nhà ai nên mới chịu thôi. Mấy năm nay còn ai bén mảng tới bên nữa."

 

Mộc Lan và Lý Thạch liếc , đều cảm thấy thể nán nơi lâu .

 

Bát thúc công là bậc trưởng bối duy nhất của nhà họ Tô hiện tại còn sống. Nghe tin Mộc Lan và Tô Văn đưa gia gia nội nội về, ông lập tức tuôn trào nước mắt, gục xuống bàn nức nở: "Tam ca, thông minh một đời, cả ?" Rồi ông : "Cho cái tội ngày xưa dám bảo sống thọ." ngay đó tiếp tục : "Các đều cả , chỉ còn mỗi thôi!"

 

Mộc Lan ông đang thực sự bi thương, vành mắt cũng bất giác ửng đỏ. Bát thúc bà cũng gạt nước mắt, gượng với Mộc Lan: "Gia gia cháu lớn hơn Bát thúc công cháu mấy tuổi, từ nhỏ thích bắt nạt ông . Đó chỉ là những lời giận dỗi của trẻ con, mà ông cứ ghim trong lòng mãi, đúng là càng già càng hóa trẻ con."

 

Mộc Lan gật đầu tỏ vẻ hiểu.

 

Bát thúc công xong liền kéo Tô Văn ngắm tỉ mỉ, hồi lâu mới gật gù: "Nhìn cái là ngay nòi giống của gia gia cháu, mang một khuôn mặt thông minh lanh lợi." Lại dặn dò: "Sau cháu cố gắng sách nhé. Năm xưa gia gia cháu là tiền đồ nhất trong đám bọn , tự nhặt một cuốn sách rách mài mò học mặt chữ, còn tính toán sổ sách. Nếu vì trong nhà quá nghèo, thái gia gia của cháu cũng cho gia gia cháu học đấy."

 

Tô Văn đầu tiên kể những chuyện , đến mức ngây .

 

"Sau cũng nhờ gia gia cháu tài giỏi, c.ắ.n răng thuê đất mà mở mang vài mẫu ruộng, còn cho cha cháu học mấy năm. Đáng tiếc , trong tộc nghèo, nhà cháu cũng nghèo, cha cháu dẫu thông minh đến mấy cũng về nhà ruộng. Ngày cháu mới sinh , gia gia cháu với mấy lão già sắp c.h.ế.t , nhất định sẽ cho cháu học, dù khó khăn đến mấy cũng cho . Nhà họ Tô chúng thể đời đời kiếp kiếp nô tài cho nhà , mang họ của !"

 

Tô Văn mím môi, ánh mắt kiên định vị lão nhân tóc bạc trắng đang nắm lấy tay .

 

 

 

 

Loading...