Nông gia tiểu địa chủ - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:23:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Thạch hỏi Mộc Lan: "Bà gì với thế?"

 

"Chẳng gì, chỉ là mấy lời đồn đại linh tinh trong thôn thôi."

 

Lý Thạch gặng hỏi thêm.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nấu cơm xong, trời cũng sập tối, Lý Thạch gọi bọn trẻ dậy ăn cơm. Mộc Lan dùng bữa xong định vườn rau phía xem thử thì chợt thấy tiếng sột soạt. Nàng bất giác khựng , toan nhà lấy đồ phòng thì chợt thấy một tiếng gọi yếu ớt: "Mộc Lan?"

 

Tim Mộc Lan đập liên hồi, lập tức lao nhanh vườn. Trong đống chăn mền bọc kín giữa luống rau chính là Phương thị với khuôn mặt trắng bệch.

 

Mộc Lan nhanh ch.óng đảo mắt quanh một lượt, cúi xuống bà: "Sao thẩm ở đây?"

 

Phương thị chua chát: "Là sư phụ cháu đưa tới đây, ông lấy đồ cho ."

 

Mộc Lan ngạc nhiên, nhưng lúc là lúc để hỏi nhiều. Thấy xung quanh ai, hơn nữa những luống rau mọc khá cao khéo che khuất Phương thị đang , thêm chỗ sát góc tường, bình thường sẽ chẳng ai chú ý tới.

 

Mộc Lan nhấc bổng cả Phương thị lẫn chiếc chăn lên. Trọng lượng ập tay khiến nàng sững , tiếp đó là một nỗi xót xa dâng trào. Hai hôm nàng mới bế thử Tô Văn chín tuổi, định ném nó từ xe xuống để dọa một vố, mà Phương thị tay nàng lúc chỉ nặng hơn Tô Văn một chút xíu.

 

Mộc Lan bế Phương thị về phòng của . Lý Thạch ở góc cua thấy cảnh thì khẽ nheo mắt, thở dài một tiếng, về phòng lấy lọ t.h.u.ố.c trị thương mà dạo theo bí phương. Vốn định để Mộc Lan mang theo phòng vì nàng rừng, nay dùng đến.

 

Mộc Lan lật chăn , thấy những vết m.á.u dính đó liền mím c.h.ặ.t môi: "Lần vì chuyện gì? Sao đ.á.n.h nông nỗi ?"

 

Phương thị sõng soài trong chăn, thều thào như mất hồn: "Hắn sinh con trai, chồng sốt ruột, nhà tiền cưới vợ cho nhị thúc. Không là chủ ý của ai, bọn họ bắt hầu hạ nhị thúc, , sẽ là vợ chung của hai bọn họ."

 

Phương thị run lên bần bật: "Sao thể cái chuyện súc sinh bằng như chứ?"

 

Tay Mộc Lan cũng khẽ run lên: "Dùng chung vợ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-194.html.]

 

"Không ," Phương thị t.h.ả.m thiết, "Là thông dâm. Ta lén bọn họ chuyện, nếu phát hiện, cả đời sẽ sống như . nếu bại lộ, bọn họ sẽ đổ tội là do lẳng lơ quyến rũ, sẽ thả trôi sông, bắt cưỡi mộc mã. Con cái của cũng sẽ đóng dấu chữ 'nô' lưng, đời đời kiếp kiếp thể chuộc ." Phương thị kích động nắm c.h.ặ.t lấy tay Mộc Lan, "Vậy sinh con để gì, sinh chúng để gì chứ? Bản chịu khổ đành, thể để chúng chịu khổ thêm nữa?"

 

Mộc Lan cũng ngờ nhà họ Tôn thể nghĩ cái kế độc ác đến thế, vội vàng vuốt ve lưng trấn an bà: "Bây giờ thẩm an , sư phụ cứu thẩm . Phương đại thẩm, thẩm đừng trách cháu lắm lời, chịu khổ nhục ở đây, chi bằng thẩm cứ rời , ngoài kiểu gì cũng tìm con đường sống."

 

Phương thị lẩm bẩm: "Hộ tịch."

 

Mộc Lan liền bảo: "Nếu là thì lẽ , nhưng bây giờ thiên hạ đang chiến tranh khắp nơi, mất hộ tịch nhiều vô kể. Thẩm cứ tùy tiện đến một nơi nào đó, khai bừa một cái tên và gốc gác, quan bây giờ cũng chẳng rảnh xác minh. Rồi thẩm sống ở đó một thời gian, đó mang cái hộ tịch đó đến một nơi khác để định cư, chỉ cần báo một nơi gốc gác là . Cũng là đạo tặc giang hồ gì, ai rảnh điều tra chứ?"

 

Hai mắt Phương thị sáng lên.

 

Mộc Lan nắm c.h.ặ.t lấy tay bà: "Nếu là , thể sống ở thôn Minh Phượng thì dĩ nhiên nên ngoài. Bên ngoài loạn lạc, đặc biệt bất lợi đối với nữ t.ử chúng . đôi khi loạn lạc cũng mở một con đường sống."

 

Phương thị nuốt một ngụm nước bọt, lên trần màn lẩm bẩm: "Cháu đúng, loạn lạc cũng mở một con đường sống."

 

Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, hình Phương thị lập tức cứng đờ. Mộc Lan vội vàng vỗ về bà, cất giọng hỏi khẽ: "Ai đó?"

 

"Là ," Lý Thạch trầm giọng , "Đưa đồ qua cho đây."

 

Trong lòng Mộc Lan thoáng chút ngờ vực, nàng nhớ nhờ Lý Thạch lấy món đồ gì. Vội vàng mở cửa, Lý Thạch liền đưa mấy lọ t.h.u.ố.c cho nàng: "Bây giờ thể bắt mạch , nhưng vẫn tìm cách mời đại phu đến khám cho bà . Mấy loại t.h.u.ố.c đều là dùng ngoài da."

 

Mộc Lan hạ giọng: "Muội mặt thẩm cảm tạ ."

 

Lý Thạch gật đầu tỏ vẻ gì.

 

 

 

 

Loading...