Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 863: Đến muộn
Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay từ sáng sớm tinh mơ, Đường huyện lệnh chọn vài tên sai nha tháp tùng ngài vi hành xuống các làng xã. Minh Lý lệnh ở dinh thự chờ đợi Tri Án. Vừa tống tiễn Tri Án lên đường, Minh Lý liền giắt bức thư từ trong chiếc hộp còn , hối hả tìm Mãn Bảo.
Trùng hợp , đụng độ Bạch Thiện và Bạch Nhị lang đang cuống cuồng chạy thục mạng khỏi ngõ để đến lớp.
Minh Lý há hốc mồm ngạc nhiên: "Thiện thiếu gia, hôm nay ngài học trễ thế?"
Sự sốt sắng gương mặt Bạch Thiện lập tức bốc tì vết. Cậu khẽ hắng giọng, bộ bình chân như vại, gật gù đáp: "Ừm, nhà cũng gần phủ học mà, chẳng gì cuống cuồng cả."
Trái ngược với sự ung dung của Bạch Thiện, Bạch Nhị lang trong xe ngựa sốt ruột như kiến bò chảo nóng. Hắn vén rèm xe, gào lên: "Đệ gấp nhưng gấp c.h.ế.t đây ! Hôm nay là hạn ch.ót nộp bài tập, còn định chuồn sớm nữa chứ. Tiên sinh hăm he , nếu hôm nay ngoan ngoãn, buổi trưa đừng hòng mơ tưởng chuyện về sớm."
Bạch Thiện ném cho một cái lườm sắc lẹm, trong khi Minh Lý xe cố nhịn nội thương.
Bạch Thiện xua tay bảo Đại Cát nán , sang Minh Lý hỏi han: "Mới sáng bảnh mắt mà ngươi mò tới đây gì?"
Minh Lý bèn lôi từ trong n.g.ự.c một chiếc hộp nhỏ xíu: "Lão gia sai tiểu nhân mang bức thư đến cho Mãn tiểu thư, nhờ tiểu thư chuyển giùm cho Dương thiếu gia. Nếu các ngài phái về thành Ích Châu, xin tiện tay cầm theo phong thư ."
Nghe đến đây, Bạch Thiện mới thở phào nhẹ nhõm, xua tay bảo: "Được , Mãn Bảo vẫn còn ở nhà đấy, ngươi cứ đó tìm nàng ."
Nói xong, thả rèm xe xuống, hiệu cho Đại Cát xuất phát.
Bạch Nhị lang trong xe cứ nhấp nhổm yên, lầm bầm trách móc: "Tất cả là tại ngủ nướng, bằng giờ chúng yên vị trong lớp ."
Bạch Thiện cũng , độp ngay: "Đệ ngủ nướng thì , nhưng cũng dậy sớm . Nếu chịu khó lết xác dậy sớm, còn ngủ nướng chắc?"
Cậu bồi thêm một cú chí mạng: "Huynh thì ngày nào cũng nướng khét lẹt, mới trễ nải một hôm mà nhặng xị cả lên là ?"
Bạch Nhị lang chặn họng, tức tối ngoảnh mặt chỗ khác thèm đoái hoài tới nữa.
Sáng sớm tinh mơ, đường phố thưa thớt qua , xe cộ cũng lác đác. Đại Cát hai vị thiếu gia đấu khẩu, bất giác vung roi thúc ngựa chạy nhanh hơn. Trận cãi vã phân định thắng thua thì Đại Cát cũng kịp ghìm cương xe ngựa . Hắn nhảy phóc xuống xe, vén rèm thông báo: "Đường thiếu gia, tới thư viện ."
Bạch Nhị lang chẳng buồn đợi Đại Cát đỡ, cũng chẳng chờ đặt bục bước xuống xe. Hắn nhảy tót xuống đất, giật lấy lẵng sách từ tay Bạch Thiện cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng thư viện.
Dõi theo bóng lưng khuất cánh cổng thư viện, Bạch Thiện mới hạ rèm xe xuống, buông một câu lạnh lảnh: "Đi thôi."
Đại Cát canh me đúng khoảnh khắc tiếng chuông báo giờ học vang lên để đưa Bạch Thiện đến cổng phủ học. Lúc , cổng lớn phủ học vắng tanh vắng ngắt, học trò lẫn cần mặt đều yên vị cả .
Bạch Thiện dẫm lên bục bước xuống xe, xách lẵng sách lên chìa thẻ bài bước cổng.
Lão gác cổng chằm chằm một hồi lâu, vẻ mặt đầy lo âu: "Bạch lang quân sắc mặt kém thế, trong khỏe ? Nếu mệt thì xin nghỉ vài hôm ."
Bạch Thiện mỉm lịch sự, đáp lời: "Cháu ông ạ, bỏ lỡ bài giảng mới là chuyện đáng lo."
Nói đoạn, xách lẵng sách rảo bước tiến về phía lớp học. Tiên sinh lúc bắt đầu giảng bài, thấy Bạch Thiện cúi gằm mặt thù lù ngoài cửa liền vẫy tay gọi: "Đến thì mau ."
Tiên sinh cũng ân cần hỏi thăm: "Nhìn sắc mặt con kém quá, là do chuyện gia đình bề thu xếp thỏa, là trong khỏe? Có xin nghỉ vài hôm về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức ?"
Bạch Thiện khéo léo từ chối, bày tỏ rằng vẫn thể kham nổi, việc cúp cua trốn học mới là điều cấm kỵ.
Tiên sinh hài lòng gật gù tán thưởng, giục mau ch.óng chỗ .
Bạch Thiện điềm nhiên như chuyện gì xảy , thong dong bước về chỗ . Ngụy Đình chếch phía cứ chốc chốc đưa mắt lén , tan học là sấn sổ chạy ngay đến bên bàn, gặng hỏi: "Đệ thế? Hôm qua thì xin nghỉ phép, hôm nay vác mặt đến lớp sắc mặt nhợt nhạt thế ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện đáp gọn lỏn: "Đêm qua khó ngủ."
Ngụy Đình bày vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Sướng nhất đấy, trễ mà chẳng những phạt, còn hào phóng ban cho kỳ nghỉ phép hai ngày. Chứ đổi là mà trễ xem..."
Quý Hạo cạnh bĩu môi châm chọc: "Huynh mà đòi so với ?"
"Người học ròng rã suốt một năm trời cấm trễ buổi nào. Sáng nào cũng đến lớp sớm nhất, chiều nào cũng về muộn nhất. Bài tập về nhà thì giải quyết êm ru, nhanh gọn lẹ. Tần suất mài đũng quần ở Tàng Thư Lâu còn nhiều hơn lê la ở t.ửu lâu quán ăn đấy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-863-den-muon.html.]
Ngụy Đình nổi quạu: "Đệ tâng bốc thì cứ tâng bốc cho t.ử tế, hà cớ gì cứ dùng những lời lẽ ch.ói tai đ.â.m thọc như thế?"
Quý Hạo mặt đỏ tía tai, lớn tiếng cãi : "Ta thèm mà tâng bốc !"
Nói xong, ngoắt gót bỏ .
Ngụy Đình theo bóng lưng Quý Hạo khuất dần sang với Bạch Thiện: "Tên cái khẩu xà tâm phật, lo lắng cho đấy, nếu chẳng lặn lội tới tận đây."
Bạch Thiện gật đầu chiếu lệ.
Ngụy Đình thở dài thườn thượt, vò đầu bứt tai não nề.
Hắn thực lòng mến mộ Bạch Thiện, từ lâu coi là tri kỷ tâm giao. Còn Quý Hạo thì khỏi , hai đứa là bạn nối khố, từng đội chung quần ném bùn , cùng trốn học chơi, tình keo sơn gắn bó.
Khổ nỗi, một kẻ thì một hai đòi kết bạn nhưng cái miệng cứ thích châm chọc, kẻ thì kiên quyết cự tuyệt dây dưa. Tình cảnh éo le khiến Ngụy Đình nhức đầu thôi.
Hắn gãi gãi đầu, sực nhớ một chuyện quan trọng: "Hôm nay sinh nhật Kỳ Giác, gửi thiệp mời ?"
Bạch Thiện "ừ" một tiếng, sang hỏi Ngụy Đình: "Huynh cũng mời ?"
"Đương nhiên, xin phép . Chiều nay tan học xong là vác mặt ngay, tối ngủ nhờ nhà , sáng mai vác xác về học." Ngụy Đình hồ hởi rủ rê: "Quý Hạo cũng đấy, tới lúc đó chúng cùng chung nhé?"
Bạch Thiện lắc đầu từ chối thẳng thừng: "Ta còn ghé đón Bạch Nhị lang cùng nữa, các cứ ."
"Đón luôn cùng cũng mà," Ngụy Đình tươi bảo: "Dẫu chúng cũng là chỗ thiết cả ."
"Ta còn vòng về đón Mãn Bảo nữa, mất thời gian lắm, các cho tiện."
Ngụy Đình càng mừng mặt: "Thế thì tuyệt cú mèo, cùng luôn cho xôm tụ. À mà , nàng hố , còn hứa bồi thường cho một hộp bánh ngọt, nàng còn nhớ ?"
Bạch Thiện: ... Cậu cũng mù tịt chẳng nàng nhớ , nhưng bản thì quên béng từ thuở nào .
Thế là Ngụy Đình và Quý Hạo lóc cóc theo chân Bạch Thiện về tận ngõ nhà . Suốt dọc đường, Ngụy Đình cứ thao thao bất tuyệt phàn nàn: "Đệ dám lừa là đón Bạch Nhị, hóa tan học chuồn mất tăm từ đời nào . Khai mau, nhập hội với ?"
So với Quý Hạo, Bạch Thiện tỏ khá hợp cạ với Ngụy Đình. Cậu lắc đầu phủ nhận: "Đâu , chỉ là quên béng mất chuyện đó thôi."
"Đừng hòng qua mặt , cái bộ não siêu phàm của mà quên chứ." Tuy miệng oán trách nhưng Ngụy Đình cũng chỉ lèm bèm một câu thôi. Vừa tới đầu ngõ, co giò chạy biến trong, mục tiêu là hù dọa Mãn Bảo.
Mãn Bảo đang chắp tay lưng, lẩm nhẩm học thuộc lòng gốc cây. Thình lình một tiếng rống kinh thiên động địa vang lên, cộng thêm việc Khoa Khoa hề động tĩnh cảnh báo , nàng giật nảy . Ngoái đầu thấy bản mặt Ngụy Đình, nàng bực bội quát: "Làm cái trò trống gì thế?"
Bạch Thiện xách lẵng sách bước cổng, phóng ánh mắt hình viên đạn cảnh cáo Ngụy Đình: "Huynh mà hù dọa nàng đêm gặp ác mộng, coi chừng Chu Tứ ca vác bao tải trùm đầu tẩn một trận nhừ t.ử đấy."
Ngụy Đình rụt cổ e dè: "Làm gì đến mức đó, chỉ là kêu một tiếng cho vui thôi mà, lá gan bé thế cơ ?"
"Lá gan bé như hột mít ."
Mãn Bảo giở sách xem đoạn cần học thuộc, thấy nhớ tăm tắp mười phần, lúc mới gập sách : "Đợi một chốc, lấy chút quà cáp."
Ngụy Đình ngạc nhiên "ủa" một tiếng: "Các còn cất công chuẩn quà riêng nữa ? À ừ, mời riêng các mà, trưởng bối nhà các ở đây."
Bạch Thiện giữa sân trò chuyện với : "Quà của là kèm với quà gia đình gửi tặng ?"
" , dự từ sớm , chỉ ghé qua góp vui, gửi lời chúc mừng đ.á.n.h chén một bữa no nê thôi." Ngụy Đình bảo: "Tuổi chúng còn nhỏ, gia đình cũng chẳng vội vàng chuyện mừng sinh nhật. Quý Hạo năm ngoái trải qua một phen thập t.ử nhất sinh, chắc năm nay sẽ tổ chức linh đình đấy, tới lúc đó nhớ đến chung vui nhé."
Nói đoạn, hất cằm hiệu cho Quý Hạo đang lù lù ngoài cổng cách đó xa.
(Lần cập nhật tiếp theo 8 giờ tối)