Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 864: Nghe lỏm
Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa vặn lúc đó Mãn Bảo khệ nệ bưng ba chiếc hộp quà từ trong bước . Quý Hạo liền khẽ húng hắng ho một tiếng, khuôn mặt ửng đỏ, dõng dạc : "Ừm, đến lúc đó nhớ sắp xếp thời gian đến chung vui cùng nhé."
Trong thâm tâm Bạch Thiện chẳng mặn mà gì với lời mời , nhưng mặt Quý Hạo khó bề từ chối thẳng thừng, đành phóng ánh mắt cầu cứu sang Mãn Bảo.
Mãn Bảo chẳng mảy may suy nghĩ nhiều, gật đầu cái rụp đồng ý tắp lự. Dẫu cũng "lỡ" dự tiệc sinh nhật của Kỳ Giác , thêm một bữa tiệc của Quý Hạo nữa cũng chẳng sứt mẻ gì.
Tặng một phần quà hai phần quà thì cũng rứa, cùng lắm thì nàng lội bộ phố tậu thêm vài bức tượng Thiên Tôn bằng ngọc về quà tặng thôi. Dù thì nàng cũng quyết tâm sẽ "cày" cho bằng sạch đống quà cáp .
Mãn Bảo hứ một tiếng trong bụng, sang với Bạch Thiện: "Lên đường thôi."
Bạch Thiện đưa mắt về phía thư phòng tĩnh mịch, thắc mắc: "Tiên sinh ?"
Mãn Bảo đáp tỉnh bơ: "Tiên sinh bảo cứ thấy mấy suốt ngày rong chơi lêu lổng, chẳng lo đèn sách là ngài lộn ruột, nên khuất mắt trông coi, chuồn mất ."
Đầu bếp nương t.ử ló đầu từ nhà bếp tiếp lời: "Tiên sinh sang nhà Lan đối ẩm , tối nay sẽ dùng bữa bên đó luôn. Các vị thiếu gia, tối nay về dùng bữa ?"
Trước ánh mắt long lanh đầy mong đợi của Dung di, Bạch Thiện thẳng thừng đáp: "Không về ạ."
Dung di lập tức rạng rỡ như hoa nở mùa xuân, phấn khởi : "Thiếu gia tan học về chắc bụng cồn cào nhỉ, lót chút bánh ngọt khi ?"
Bạch Thiện kéo tay Mãn Bảo rời , phẩy tay: "Không cần , cứ cất bánh đó để sáng mai điểm tâm."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Khách khứa đến dự tiệc nhà họ Kỳ đông như trẩy hội. Đa đều lục rục tới từ lúc giờ Ngọ. Những lóc cóc tới muộn như nhóm Mãn Bảo phần lớn là các quan viên tan sở, hoặc là đám thiếu niên tan học.
Quản gia nhà họ Kỳ thấy Bạch Thiện nhận ngay đây là khách quý do thiếu gia đích mời, vội vàng đon đả mời trong, phân phó gia nhân dẫn họ khu vườn phía .
Bạch Thiện trao quà cho quản gia. Trên mỗi hộp quà đều dán mời ghi tên gửi. Sáng nay Bạch Nhị lang học vội vàng nên quên béng mất mang theo quà của .
Buổi trưa tan học, tháp tùng Kỳ Giác về thẳng nhà họ Kỳ. Món quà cũng là do Mãn Bảo xách tay mang đến giùm.
Giao đồ cho quản gia xong xuôi, cả nhóm lẽo đẽo theo gia nhân nhà họ Kỳ tiến về khu vườn phía . Một đám thiếu niên thiếu nữ đang bày trò chọc ghẹo lũ trẻ con ầm ĩ cả một góc vườn.
Khu vườn nhà họ Kỳ diện tích khá khiêm tốn, nên cách đó xa còn một nhóm thanh niên trạc tuổi hai mươi lăm, hai mươi sáu đang quây quần.
Bọn họ chụm đầu rầm rì to nhỏ, đối lập với sự ồn ào náo nhiệt của đám thiếu niên bên .
Được dẫn tới nơi, Mãn Bảo tò mò liếc nhóm thanh niên , nhận những gương mặt lạ hoắc.
Bạch Thiện cũng nương theo ánh mắt nàng sang. Quý Hạo thấy hai tò mò bèn lên tiếng giải thích: "Đó là mấy bạn của đại ca Kỳ Giác đấy."
Mãn Bảo và Bạch Thiện gật gù chiều hiểu, sang tìm Kỳ Giác.
Kỳ Giác thấy bọn họ thì mừng rỡ mặt, túm cổ Bạch Nhị lang lôi xềnh xệch tới, khoác vai Bạch Thiện hề hề: "Ta cứ đoán chắc là hai sắp vác mặt tới , đang tính tận cổng đón cơ đấy."
Do Trang thỉnh thoảng thỉnh giảng ở Đại Trí Thư Viện, lớp cho Kỳ Giác, những dịp nghỉ lễ ngài dắt theo bộ ba Mãn Bảo chơi. Hoàng cũng thường dẫn đám Kỳ Giác cùng, đôi bên giao lưu qua riết quen nhẵn mặt .
Vì thế Bạch Thiện chút kiêng dè lườm một cái, vặn vẹo: "Thế thấy vác xác đón?"
Kỳ Giác hềnh hệch huých vai một cái. Bạch Nhị lang xớ rớ hỏi: "Mang quà của tới ?"
Mãn Bảo gật đầu cái rụp: "Mang tới , gửi hết ở phía ."
Kỳ Giác giấu nổi sự tò mò, gặng hỏi: "Rốt cuộc các tặng cái của nợ gì cho ?"
Bạch Thiện đáp tỉnh bơ: "Đêm khuya thanh vắng tháo gỡ là liền."
Kỳ Giác ngớ : "... Sao cứ đợi đến lúc đêm khuya thanh vắng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-864-nghe-lom.html.]
Bạch Thiện nhớ hai món quà "bá đạo" của Mãn Bảo và Bạch Nhị lang, nhịn tít mắt: "Bởi vì sợ thần tiên đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán kinh động đến bà con lối xóm, nên cứ đợi lúc vắng vẻ hẵng mở ."
Kỳ Giác c.h.ế.t trân tại chỗ, ngơ ngác hỏi : "Rốt cuộc các tặng cái quái quỷ gì ? Lại còn gây trận chiến giữa các vị thần tiên nữa cơ ?"
Mãi đến tận tối mịt, tiễn bước vị khách cuối cùng về, Kỳ Giác mới lôi ba hộp quà mở. Đập mắt bên trái là pho tượng Phật kèm danh Bạch Thành, ngó sang bên thấy bức tượng Lão T.ử đính danh Chu Mãn, câm nín nửa ngày trời thốt nên lời.
là chuyện lạ thật, đời ai tặng quà sinh nhật theo cái phong cách "trời ơi đất hỡi" cơ chứ?
Tượng Phật gia và tượng Đạo gia xếp chung một mâm, thảo nào mà chẳng xảy trận thư hùng giữa các vị thần thánh.
lúc Kỳ Giác vẫn còn mù mịt gì. Cậu lôi xềnh xệch Bạch Thiện và Mãn Bảo mâm tiệc, còn nồng nhiệt mời gọi Quý Hạo và Ngụy Đình nhập bọn cho vui.
Mãn Bảo thấy xung quanh là bọn con trai loi choi, ồn ào đến nhức cả óc. Quan trọng nhất là mấy chủ đề bọn chúng đang thao thao bất tuyệt nàng chẳng mảy may chút hứng thú nào. Nàng bèn tiện tay vớ lấy một đĩa bánh ngọt bàn, lủi tìm một tảng đá lớn nhâm nhi cho thư thả.
Bạch Thiện hàn huyên với bọn họ một chốc cũng rút lui, đến phịch xuống bên cạnh Mãn Bảo. Cậu thò tay nhón một miếng bánh trong đĩa của nàng, nhai bỏm bẻm hỏi: "Chán lắm ?"
Mãn Bảo lắc đầu nguầy nguậy: "Chỗ đó ồn ào quá, chỉ tìm góc khuất tĩnh tâm một lát."
Bạch Thiện gật gù, chỉ tay về phía đám đông cách đó xa: "Chỗ nhiều cô nương lắm, Kỳ Giác dẫn qua đó giao lưu kết bạn ? Hình như nãy còn lờ mờ thấy mặt bà chị họ hàng xóm nhà chúng nữa kìa."
Mãn Bảo lắc đầu từ chối: "Thôi bỏ , với họ cũng thiết gì ."
Bạch Thiện cảm nhận dạo nàng vẻ trầm lắng hơn hẳn, bèn chống cằm nghiêng đầu ngắm nghía nàng.
Đám thanh niên chỉ cách bọn họ một bụi hoa rậm rạp thấy cảnh khỏi bật khúc khích. Một thẳng thừng trêu chọc Kỳ đại lang đang ghế chủ tọa: "Kỳ đại lang, nhà định mai mối cho , thế quái nào động tĩnh gì mà đám khách khứa "chấm" kìa."
"Chà chà, hai đứa trông vẻ hỉ mũi sạch nhỉ, chắc tầm mười bốn tuổi đổ thôi?"
"Gia thế nhà chúng thì chí ít cũng đợi qua lễ nhược quán (hai mươi tuổi) mới nên tính chuyện trăm năm. Có c.ầ.n s.ang răn dạy hai đứa nhóc vắt mũi sạch đó một bài học đạo lý ?"
"Huynh bớt lo chuyện bao đồng . Ở Ích Châu chuộng tảo hôn lắm, mười bảy mười tám tuổi lập gia đình thì đếm xuể."
"Thế vẫn là quá sớm, hại sức khỏe lắm."
"Từ bao giờ trở nên cổ hủ giáo điều thế hả?"
"Ấy, Quan đừng để bụng nhé. Huynh mới từ nơi xa về, còn lơ ngơ tường tận sự tình ."
Kẻ lớn tiếng dạy đời khựng một nhịp, vội vàng hỏi han: "Sao thế, Quan bá phụ lâm bệnh nữa ?"
Người giữa đám đông thở dài não nuột: "Chuyến lật đật mò về cũng vì phụ bệnh tình trở nặng. Chẳng hiểu cơ sự gì, bắt đầu từ mười năm , sức khỏe của phụ cứ ngày một tuột dốc phanh. Căn bệnh đau đầu kinh niên, mời bao danh y tài giỏi bốc t.h.u.ố.c cũng vô phương cứu chữa. Đợt gia đình gửi thư hỏa tốc, bảo Kỷ đại phu từ năm ngoái chẩn đoán , dặn dò phụ thèm ăn gì thì cứ cho ăn nấy, thế nên..."
Kỳ đại lang đưa tay vỗ vỗ vai an ủi: "Đệ cũng đừng quá bi quan, chỉ là một phen lo bóng lo gió thì ?"
Căn bệnh trầm kha của Quan lão gia chuyện ngày một ngày hai. Mấy năm dạo đồn ầm lên là sắp chầu trời đến nơi, thế mà cuối cùng vẫn cầm cự thoi thóp cho tới tận bây giờ.
"À , nhà chẳng một biệt viện ngoài vùng ngoại ô phía Tây . Nghe phong thanh trong đó suối nước nóng, là đưa bá phụ đến ngâm trị liệu xem ?"
"Ta cũng từng đề xuất như thế. Mấy năm cũng định đưa phụ sang biệt viện phía Tây tĩnh dưỡng, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, phụ đ.â.m ác cảm với cái biệt viện đó. Bình thường thì , cứ hễ nhắc đến chuyện chuyển sang đó là phụ nổi trận lôi đình, cứ đổ vấy cho và đại ca rắp tâm vứt bỏ ông ." Quan nhị lang khổ não: "Các phân xử xem, cái lý lẽ kỳ quái đó ở ? Ta và đại ca hạng bất hiếu như ?"
Mọi nhao nhao lên tiếng an ủi: "Người ốm đau thì tâm trí sinh ảo giác, nghĩ quẩn lắm."
Mãn Bảo khuất lùm hoa, rõ mồn một từng chữ, kiềm ngoái đầu Bạch Thiện. Bốn mắt chạm , đều ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc.
(Hẹn gặp ngày mai)