Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 876: Tạm lánh
Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường huyện lệnh mời họ phòng an tọa, căn dặn Minh Lý: "Đến bẩm với phu nhân là trưa nay về dùng bữa, ngươi xách hộp cơm mang tới đây."
Ông sang hỏi Mãn Bảo và Bạch Thiện: "Hai đứa ăn uống gì ?"
Hai đứa đồng loạt lắc đầu.
Đường huyện lệnh dặn dò thêm: "Lấy phần nhiều một chút nhé."
Minh Lý cúi nhận lệnh, lui ngoài quên khép hờ cửa.
Đường huyện lệnh đảo mắt quanh phòng, thấy bóng dáng ấm , đành rót hai chén nước đun sôi để nguội: "Uống tạm ."
Bạch Thiện và Mãn Bảo chẳng màng đến nước nôi, thẳng vấn đề: "Quan lão gia chắc hẳn nhận phận của cháu ."
Đường huyện lệnh thở dài sườn sượt: "Ta lục lọi trí nhớ mãi mà mường tượng khuôn mặt của cha cháu, cháu thể nhớ chứ?"
Bạch Thiện im lặng.
Ký ức về cha trống rỗng, thể nhớ ?
Nói nhiều cũng vô ích, ba đối diện , mang vẻ mặt rầu rĩ, bắt đầu bàn bạc tìm phương án giải quyết.
Đường huyện lệnh hỏi: "Các cháu nghĩ Quan lão gia thể phán đoán đến ?"
Mãn Bảo và Bạch Thiện , bắt đầu hình dung viễn cảnh tồi tệ nhất. Bạch Thiện suy tư: "Nếu ông cháu là con trai của phụ , chắc chắn ông sẽ sinh nghi cháu đang âm thầm điều tra chuyện năm xưa."
Mãn Bảo tiếp lời: "Và cũng sẽ chính cháu là dẫn Bạch Thiện đến đó. Kế tiếp, ông sẽ nhận chúng việc ông chuyện."
Đường huyện lệnh thắc mắc: "Tại ông các cháu phát hiện việc ông chuyện?"
Mãn Bảo hắng giọng, ngượng ngùng: "Lúc ông chuyện với Bạch Thiện, cháu đang bắt mạch cho ông mà. Chắc chắn ông sẽ lờ mờ đoán cháu nhận sự bất thường qua nhịp đập của mạch."
Đường huyện lệnh tỏ vẻ tò mò: "Bắt mạch mà kỳ diệu đến ? Lại đây, bắt mạch cho thử xem, lát nữa xem dối gì nhé."
Bạch Thiện gắt lên: "Đường đại nhân, lúc lúc để đùa giỡn ."
"Sao gọi là đùa giỡn? Cái hữu dụng lắm trong lúc thẩm vấn đấy. thôi, giờ cũng chẳng lúc bàn chuyện đó." Đường huyện lệnh chuyển hướng: "Thế hai đứa đoán xem, ông nắm thông tin ?"
Bạch Thiện và Mãn Bảo nghiêm túc suy nghĩ một hồi lắc đầu: "Chắc là , chúng từng để lộ bất cứ sơ hở nào mặt ông ."
"Tuy lộ liễu, nhưng nếu ông chịu khó đào bới, ba chúng giao lưu thiết thế , từng thời gian cắm chốt ở huyện La Giang, các cháu thử nghĩ xem ông sinh nghi , thậm chí đang nhúng tay vụ ?"
Mãn Bảo và Bạch Thiện há hốc mồm kinh ngạc.
Thế thì to chuyện . Nếu chỉ hai đứa nhãi ranh bọn họ, Quan lão gia cùng lắm cũng chỉ coi là lũ trẻ con bồng bột, tò mò phá án. một khi Đường huyện lệnh - một viên quan của triều đình - cũng xắn tay áo cuộc...
Mãn Bảo run rẩy hỏi: "Thế giờ đây?"
Đường huyện lệnh dậy loanh quanh, thở dài: "Vấn đề cốt lõi là lão già đó là thù bạn."
Ông tỳ một tay xuống bàn, giọng thì thầm: "Cũng chẳng rõ năm xưa Bạch Huyện lệnh đến biệt viện để gặp gỡ nhân vật nào. Cớ chọn đúng biệt viện của ông cơ chứ? Nếu đó chính là ông thì còn may, còn nếu , ắt hẳn là một kẻ cực kỳ tín với ông , nếu chẳng mượn tạm biệt viện nơi mật đàm."
Đường huyện lệnh đầu óc cuồng với hàng ngàn giả thiết: "Cũng rõ thất bại năm xưa của Bạch Huyện lệnh là do trực diện đối đầu với Ích Châu Vương mà bại trận, là do sơ hở để lộ tung tích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-876-tam-lanh.html.]
Nếu là trường hợp đầu thì còn đỡ, nhưng nếu là trường hợp , e rằng kẻ điềm báo. Nếu , một kế hoạch tuyệt mật như thế, Ích Châu Vương nắm bắt thông tin nhanh ch.óng đến ?
Bạch Thiện và Mãn Bảo cũng bắt đầu lo sốt vó: "Thế bây giờ? Thế lực của Ích Châu Vương phủ bao trùm, Ích Châu Vương tàn độc đến , liệu ông phái sát thủ đến diệt khẩu cả nhà chúng ?"
"Chuyện đó thì đến nỗi, cháu tưởng đây là lãnh địa của ông cách đây hơn chục năm ?" Đường huyện lệnh ngập ngừng một lát, vuốt cằm đăm chiêu: "Tru diệt cả nhà thì quá tay, nhưng thủ tiêu hai đứa cháu thì..."
Ông quét mắt đ.á.n.h giá hai đứa từ đầu đến chân, nhíu mày: "Hai đứa..."
Ông ngập ngừng một lát đề nghị: "Hay là về quê tạm lánh một thời gian ?"
Mãn Bảo tròn mắt: "Đây là thành Ích Châu, dân cư đông đúc, hàng vạn con mắt dòm ngó, ông dám cả gan g.i.ế.c ?"
Đường huyện lệnh giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Cháu vụ t.h.ả.m án ở huyện Thục mười hai năm , tổng cộng bao nhiêu mạng vong mạng ?"
Mãn Bảo sững , lắc đầu.
"Tròn trĩnh hai mươi tám mạng, bao gồm cả Bạch Huyện lệnh và đám hộ vệ," Đường huyện lệnh giọng đều đều: "Hai mươi tám cái xác, tất cả đều ngụy tạo là do sơn tặc gây . Ngay đó, Diêm Thứ sử thời bấy giờ điều động binh lính lên núi càn quét thổ phỉ, mang về ba mươi hai cái thủ cấp. cất công lục lọi bộ hồ sơ vụ án từ mười lăm năm đến mười hai năm , tuyệt nhiên hề bất kỳ báo cáo nào về việc xuất hiện sơn tặc ở khu vực lân cận Ích Châu."
Hai cô thiếu niên ngây thơ trải sự đời xong liền há hốc mồm kinh hãi.
Đường huyện lệnh tiếp tục phân tích: "Đương nhiên, thời điểm đó cả trong lẫn ngoài thành Ích Châu đều quyền kiểm soát của Ích Châu Vương, từ Tiết độ sứ cao cao tại thượng đến cả huyện, hương trực thuộc. hiện tại thì thế cục khác. Trương Tiết độ sứ mới nhậm chức đầy bốn năm, Thứ sử và cũng đều là ma mới. Cho dù mối quan hệ với Ích Châu Vương phủ, chúng cũng sẽ ngoan ngoãn răm rắp tuân lệnh ông . Vì thế, việc ông ngang nhiên tiến hành một cuộc tàn sát quy mô lớn giữa lòng thành Ích Châu như mười hai năm là điều bất khả thi. mà, việc 'tiễn' một hai mạng chầu Diêm Vương thì dễ như trở bàn tay."
Đường huyện lệnh đưa vài ví dụ minh họa sống động: "Chẳng hạn như, các cháu xích mích với đồng môn ở phủ học, đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, lỡ tay gây án mạng, thế là tong. Hoặc là, nhà bệnh nhân mà cháu đang điều trị bỗng dưng hóa điên, nghi ngờ cháu kê đơn sai t.h.u.ố.c, cố tình kê đơn t.h.u.ố.c đắt c.ắ.t c.ổ, cầm d.a.o bổ thẳng đầu cháu. Hay một kịch bản khác, cỗ xe ngựa chở các cháu đang chạy bon bon bỗng con ngựa dở chứng l.ồ.ng lên, xe lật nhào, thế là cả ba đứa đều 'hưởng dương'."
Mãn Bảo và Bạch Thiện nuốt nước bọt cái ực, trố mắt Đường huyện lệnh với vẻ đầy hoảng sợ.
Đường huyện lệnh khẽ thở dài, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Các cháu cứ tạm thời lánh về quê một thời gian . Việc xin nghỉ phép suôn sẻ ? Nếu khó khăn, sẽ thư nhờ Trường Bác (tự của Dương Hòa Thư) ban hành một công văn chính thức triệu hồi các cháu về."
Bạch Thiện sực tỉnh: "Còn trò nữa ?"
"Tất nhiên . Mặc dù hộ khẩu của cháu vẫn ở Lũng Châu, nhưng cháu đang cư trú tại Ích Châu, hơn nữa Trường Bác tiến cử phủ học. Nếu huyện việc cần nhân tài, quyền triệu hồi học t.ử của huyện từ phủ học về. Đương nhiên, việc chấp thuận là tùy thuộc quyết định của cháu."
Bạch Thiện suy nghĩ một lát Mãn Bảo. Cuối cùng, c.ắ.n răng gật đầu: "Được, chúng cháu sẽ về."
Đường huyện lệnh gật gù tán thành: "Thế mới chứ. Lưu rừng xanh lo gì thiếu củi đốt. Các cháu tuổi đời còn trẻ, việc gì nóng vội."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Thiện vẫn còn chút lo lắng: " nếu , chẳng họ sẽ dễ dàng đoán Đường đại nhân và Dương đại nhân cũng đang nhúng tay vụ ?"
Đường huyện lệnh bật : "Chuyện dễ đoán . Mà dù đoán thì cũng chẳng . Đến nước , những chuyện cần , cần đều nắm rõ ngọn ngành, chỉ còn thiếu mỗi chứng cứ xác thực nữa thôi."
Mãn Bảo lo xa: "Đường đại nhân sợ ông giở trò gì với ngài ? Kiểu như đang cưỡi ngựa thì ngã ngựa, đang xe thì lật xe, đang ăn cơm thì nghẹn họng..."
Đường huyện lệnh bực gắt: "Cháu thể nghĩ cái c.h.ế.t nào t.ử tế hơn cho ? Hai đứa cứ yên tâm, dạng tép riu như các cháu, ông dám tùy tiện tay thủ tiêu ."
Bạch Thiện tò mò hỏi: "Vì gia thế của ngài ạ?"
" mà cũng đúng," Đường huyện lệnh giải thích: "Phụ dạng . Nếu lăn c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở đây, ngài chắc chắn sẽ để yên. Hơn nữa, tình hình hiện tại khác xa mười hai năm . Trương Tiết độ sứ và Minh Thứ sử tuy quan hệ mật thiết với Ích Châu Vương, nhưng là gia thần của Vương phủ. Muốn qua mặt họ để g.i.ế.c , e là khó như hái trời."
Đường huyện lệnh còn giữ một quân bài tẩy tung : nương t.ử của ngài cũng dạng dễ xơi, và nhà vợ ngài càng loại dễ chọc .
Ngài : "Ngay tại thành Ích Châu ông còn chẳng dám động thủ với , huống hồ là Trường Bác. Việc các cháu trở về huyện La Giang là phương án an tuyệt đối. Có Trường Bác che chở, dẫu ông chinh đến tận nơi cũng chẳng thể nào tùy tiện lấy mạng các cháu."
(Lần cập nhật tiếp theo 8 giờ tối)