Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 886: Rất quen thuộc
Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tín sứ từ huyện La Giang lặn lội tới tận thành Ích Châu. Đường huyện lệnh bèn dở giọng ủ rũ với phu nhân: "Phu nhân , dạo tiết trời giao mùa ẩm ương quá, e là cảm lạnh ."
Đường phu nhân lo sốt vó: "Chàng ốm ?"
Đường huyện lệnh gật đầu cái rụp, vẻ mặt nghiêm trọng: "Cho nên hai ngày tới sẽ đóng cửa tịnh dưỡng, chuyện bên ngoài đành trăm sự nhờ phu nhân lo liệu giúp."
Đường phu nhân , ánh mắt dò xét quét từ đầu đến chân phu quân. Thấy sắc mặt ngài hồng hào rạng rỡ, giọng oang oang chẳng dấu hiệu gì của bệnh, bà tức tối lườm ngài một cái: "Chàng bia đỡ đạn cho thì cứ huỵch toẹt , việc gì đem sức khỏe hù dọa ? Rốt cuộc định ?"
Đường huyện lệnh xòa: "Đi một chuyến xuống huyện La Giang."
Đường phu nhân nhíu mày khó hiểu.
Đường huyện lệnh vội vàng xoa dịu: "Không chuyện gì tày đình , chỉ là vụ án cần đích xuống đó giải quyết thôi."
"Vụ án gì mà lén la lén lút giấu giếm cả Minh Thứ sử và dân tình bên ngoài ?"
Đường huyện lệnh trưng nụ lấy lòng. Đường phu nhân thở dài não nuột, truy vấn thêm nữa.
Chung sống ngần năm, Đường phu nhân quá rành rẽ cái tính khí ẩm ương của phu quân. Mấy cái vụ án lặt vặt mấy chuyện bi hài kịch, ngài khoái mang về nhà kể lể cho vui cửa vui nhà. hễ dính dáng đến án mạng nghiêm trọng, phá xong thì cạy miệng ngài cũng chẳng nặn nửa chữ.
Đường phu nhân phẩy tay: "Đi , . Lần dự tính bao lâu?"
Đường huyện lệnh trầm ngâm. Chuyến chắc chắn thể chớp nhoáng , vì Dương Hòa Thư trong thư ngầm thông báo tìm thấy đồ vật. cũng thể vắng mặt quá lâu, bởi tình hình trong thành đang nhiều biến động. Nếu ngài "lặn" quá lâu sẽ dễ dàng sinh nghi.
Đường huyện lệnh nuôi dã tâm điều tra mưu đồ phản của Ích Châu Vương, nhưng ngài tuyệt nhiên đ.á.n.h rắn động cỏ, ép dấy binh tạo phản sớm. Nếu liều, cả cái gia đình , bất kể xuất danh gia vọng tộc nào, cũng đừng hòng mạng rời khỏi thành Ích Châu.
Một khi phản, còn nể nang gì đến cái gốc gác cha vợ xuất nhà ngoại của ngài chứ?
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Đường huyện lệnh chốt hạ: "Dài nhất là ba ngày."
Đường phu nhân lúc mới thở phào nhẹ nhõm, miễn đừng lặn mất tăm mất tích cả nửa tháng trời như đợt là .
Hai vợ chồng rủ rỉ tâm tình đôi ba câu nghỉ. Sáng sớm hôm , ngài còn lén lút xuất thành nữa cơ mà.
Trở huyện La Giang, mới dùng xong bữa tối. Thôi thị liền níu tay Mãn Bảo , mật đề nghị: "Cứ để bọn nam nhân bàn chuyện quốc gia đại sự , chị em chúng chỗ khác tâm sự nhé?"
Mãn Bảo mới gặp gỡ Thôi thị đầu, tuy thiết lắm nhưng bản tính vốn dĩ dễ gần. Thêm nữa, nàng tỏng tối nay Dương huyện lệnh sẽ giấu nhẹm mớ hồ sơ , chẳng đời nào hé lộ nửa lời cho bọn nàng . Thà tám chuyện với Dương phu nhân còn hơn. Nàng gật đầu cái rụp: "Dương phu nhân, ngài cứ tự nhiên."
Thôi thị tươi rói: "Ta nhỉnh hơn vài tuổi, cứ gọi là Thôi tỷ tỷ cho mật. Chứ danh xưng phu nhân, ở nhà chỉ dành để gọi chồng thôi."
Cô a cạnh cũng nhanh nhảu chen : " đấy ạ, tiểu thư cứ gọi đại nãi nãi của chúng em là Dương đại nãi nãi cũng ."
Nghe đến đây, Mãn Bảo lập tức mường tượng một đại gia tộc họ Dương đông đúc, nào là Lão phu nhân, phu nhân... nên vai vế của họ vẫn thăng cấp. Nàng gật gù, dứt khoát chuyển sang gọi "Thôi tỷ tỷ" cho ngọt xớt.
Thôi thị mỉm hỏi han: "Muội và phu quân quen lâu ?"
Mãn Bảo gật đầu: "Từ cái hồi Dương đại nhân mới về đây nhậm chức Huyện lệnh ."
Thôi thị nhẩm tính trong đầu mỉm : "Vậy là cũng ngót nghét ba, bốn năm nhỉ."
Mãn Bảo tự nhẩm tính cũng gật đầu đồng tình: "Đại khái là thế."
Bỗng chốc, bầu khí rơi tĩnh lặng. Hai tự dưng chẳng gì tiếp theo, tình huống trở nên khá ngượng ngùng.
Mãn Bảo gãi đầu gãi tai, chợt nhớ lời đại tẩu từng rỉ tai. Đại tẩu bảo mấy nàng dâu mới về nhà chồng thường bỡ ngỡ, kịp hòa nhập với nếp sống mới nên cần quan tâm, chăm sóc nhiều hơn, thế mới dễ bề hòa thuận.
Nghĩ , Mãn Bảo chủ động khơi mào một chủ đề mà cả hai cùng thể đàm luận rôm rả, sợ thất lễ: "Thôi tỷ tỷ, từ nay trở , tỷ sẽ định cư luôn ở huyện La Giang ?"
Thôi thị, nãy giờ cũng đang vắt óc tìm chủ đề chung để phá vỡ bầu khí ngại ngùng, khựng một nhịp mỉm đáp: " , ở thì theo đó thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-886-rat-quen-thuoc.html.]
Mãn Bảo gật gù tán thành: "Thế là nhất, vợ chồng thì nên xa cách , dẫu cũng là một gia đình mà. Cứ như tứ ca của , nay đây mai đó, cứ xa vợ suốt..."
Thế là hai phụ nữ cứ thế thao thao bất tuyệt. Qua cuộc trò chuyện, Thôi thị nắm rõ ngọn ngành câu chuyện Mãn Bảo quen và kết với Dương huyện lệnh như thế nào.
Ngược , Mãn Bảo cũng "khai thác" kha khá thông tin về gia thế của Thôi thị. Nàng Thôi thị còn mấy cô chị em gái, rằng Dương huyện lệnh ở kinh thành là một nhân vật "vạn mê", tài mạo song , là hình mẫu lý tưởng của bao cô gái. Thôi thị đ.á.n.h bại ít đối thủ nặng ký mới thể chốt hạ mối nhân duyên .
Hai trò chuyện hăng say đến mức quên bẵng cả thời gian.
Dương huyện lệnh xử lý xong công việc ở hậu viện, bước phòng thấy Mãn Bảo vẫn đang say sưa buôn dưa lê, bèn ho húng hắng một tiếng, trêu: "Lội rừng suốt hai ngày trời mà cháu thấy mệt ?"
Mãn Bảo lén lè lưỡi, vội vàng chào tạm biệt Thôi thị.
Dương huyện lệnh gọi hạ nhân dặn dò: "Vạn Điền đang đợi bên ngoài đấy, đưa Mãn tiểu thư ngoài bảo Vạn Điền hộ tống cô bé về nhà."
Hạ nhân , cung kính dẫn Mãn Bảo ngoài.
Mãn Bảo vẫy tay chào tạm biệt: "Hẹn gặp ngày mai nhé."
Dương huyện lệnh cũng mỉm vẫy tay đáp lễ.
Chứng kiến nụ tươi tắn của phu quân, ánh mắt Thôi thị khẽ chớp động. Khi nàng sang thì bóng dáng Mãn Bảo khuất cánh cửa.
Dương huyện lệnh Thôi thị, mỉm : "Chúng cũng rửa mặt nghỉ ngơi thôi."
Thôi thị vội vàng lên, dịu dàng: "Vâng, để hầu hạ phu quân."
Tuy hai ngày qua trải qua ít cực nhọc, nhưng thói quen sinh hoạt vẫn hoạt động chuẩn xác. Cứ đúng giờ là Mãn Bảo mở mắt tỉnh giấc. Nàng hé cửa ngó sân, vặn thấy Bạch Thiện đang vươn vai ngáp ngắn ngáp dài gọi mang nước rửa mặt. Đại Cát thì tinh tươm, đang luyện quyền cước giữa sân.
Hai đứa trẻ khi vệ sinh cá nhân xong liền tụ tập ở sân viện. Bạch Thiện phàn nàn: "Bạch Nhị vẫn đang say giấc nồng, gọi mãi mà chẳng thèm nhúc nhích."
Đại Cát đang cạnh cũng chêm : "Chu tứ gia cũng dậy ạ."
Mãn Bảo xua tay: "Kệ họ ngủ nướng thêm chút . Đường huyện lệnh chiều nay mới tới cơ mà. Hay là chúng thư phòng kiếm cuốn sách nào g.i.ế.c thời gian nhé?"
Bạch Thiện thấy hai đứa đang rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn gật đầu đồng ý.
Vạn Điền, đang túc trực gác cửa thư phòng cho Dương huyện lệnh, thấy hai bước tới liền lanh lẹ dẫn họ trong. Hắn kiên nhẫn đợi họ lựa chọn sách giá, chờ mỗi tìm một cuốn ưng ý, mới nhẹ nhàng khép cửa , ân cần hỏi: "Thiện thiếu gia, Mãn tiểu thư, hai định dùng điểm tâm sáng ?"
Bạch Thiện ngước sắc trời, hỏi : "Bây giờ trong phủ bắt đầu dùng bữa sáng ?"
Vạn Điền tươi đáp: "Dạ , đợi thêm vài khắc nữa. nếu Thiện thiếu gia và Mãn tiểu thư đang đói bụng, tiểu nhân thể lấy chút đồ ăn nhẹ lót ."
Bạch Thiện khoát tay: "Không cần phiền phức , chúng cũng đói lắm."
Hắn đưa mắt quanh, sang hỏi Mãn Bảo: "Muội kiếm chỗ nào sách?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Ra hoa viên . Ta nhớ nhà Huyện thái gia một hòn non bộ, từ đó thể ngắm hoa cỏ mê ly. Chúng đó sách nhé."
"Được thôi."
Bạch Thiện kéo tay Mãn Bảo thẳng tiến hoa viên. Vạn Điền theo, để mặc họ tự do tham quan. Dù thì hai cũng quá rành rẽ đường lối trong Dinh thự Huyện lệnh , nhắm mắt cũng lạc .
Hòn non bộ kích thước cũng thuộc dạng "khủng", đỉnh hai tảng đá tròn vành vạnh thích hợp để . Đó là một bệ đá khá rộng rãi. Bạch Thiện nhanh nhẹn trèo lên , đó chìa tay kéo Mãn Bảo lên, quên dặn dò: "Nắm cho chắc đấy, rớt xuống là chịu trách nhiệm nha."
Mãn Bảo đáp trả thương tiếc: "Chỉ cần hậu đậu té ngã là ."
Thôi thị đang rảo bước dạo quanh hoa viên buổi sáng, định bụng tạt qua khách viện một lát. Bắt gặp cảnh tượng , nàng kìm dừng bước, sang hỏi cô a cùng với nụ tủm tỉm: "Hai vị tiểu khách nhân vẻ thông thuộc ngóc ngách trong phủ nhà quá nhỉ?"