Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 888: Kết giao (Tặng thêm chương cho độc giả "Hoàng Quất Tử")

Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhóm Mãn Bảo định phố, thậm chí cũng chẳng ý định bước chân khỏi huyện nha.

 

Bởi vì họ cảm thấy bên ngoài bây giờ quá nguy hiểm, ai mà Ích Châu Vương đến sự tồn tại của họ ?

 

Nhỡ ông , và đang phái theo dõi họ thì ?

 

Họ mà ngoài, lỡ xảy chuyện gì bất trắc mất mạng thì thế nào?

 

Cả ba đứa nhát gan Mãn Bảo, Bạch Thiện, Bạch Nhị lang đều nhất trí rằng còn sống lâu, và cũng sống thật lâu, nên quyết định hôm nay cả, cứ ở lì trong nhà Dương huyện lệnh sách, ngắm cảnh, chuyện phiếm là đủ .

 

Bạch Nhị lang vốn ngoài thuyết phục thành công, chủ yếu là vì chẳng bạn bè gì ở huyện La Giang, hai đứa , một cũng chán.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Thế là ba chui thư phòng Dương huyện lệnh lật sách xem, hoặc vẽ vẽ.

 

Ba đứa cũng chỉ ngoan ngoãn một lúc buổi sáng, chăm chỉ luyện chữ, sách thánh hiền. chỉ hơn một canh giờ , Bạch Nhị lang nhịn mà sờ đông mó tây, yên ngó nghiêng lung tung.

 

Mãn Bảo cũng quẳng sách xuống, chạy lục lọi các cuốn sách khác giá.

 

Bạch Nhị lang thấy thế cũng ngứa ngáy chạy theo, ghé sát hỏi: "Muội tìm sách gì?"

 

"Xem thử chỗ Dương đại nhân sách gì, thoại bản."

 

Bạch Nhị lang thì thầm: "Ta cũng thoại bản, nhưng cứ cảm thấy chỗ Dương đại nhân , chỗ Đường đại nhân may còn thể."

 

Cậu thấy Dương huyện lệnh quá thanh cao, nho nhã.

 

Bạch Thiện cũng kìm đặt sách xuống tới, quả quyết : "Không thể nào sách tạp , chúng thể tìm ở những chỗ khuất một chút. Sách tạp của thường giấu ở những nơi ít ai để ý giá sách, như thế thì hiếm khi phát hiện."

 

Ba bèn chia tìm.

 

Vạn Điền cũng đang hầu hạ trong thư phòng: ... Muốn thì hỏi , việc gì tự tìm kiếm?

 

liếc Đại Cát đang ngủ gà ngủ gật bên cạnh, mấp máy môi thôi, gì cả.

 

lúc Thôi thị dẫn Hồng Tuyết bưng điểm tâm tới. Vạn Điền do dự một chút, cuối cùng vẫn ngăn cản như khi, mở cửa cho nàng .

 

Thôi thị mỉm gật đầu với , bước thư phòng thấy ba đang chụm đầu lật sách: "Các em đói , mang chút điểm tâm đến cho các em đây."

 

Ba đứa mới lôi cuốn sách tạp thì tiếng bất ngờ cho giật , theo bản năng chột giấu ngay cuốn sách lưng, đối mặt với Thôi thị.

 

Thôi thị tò mò họ: "Sao thế?"

 

Cả ba đồng loạt lắc đầu: "Không gì ạ."

 

Mãn Bảo dúi cuốn sách lưng cho Bạch Thiện, hớn hở bước từ giá sách đón tiếp: "Thôi tỷ tỷ, tỷ bụng quá, còn nhớ mang đồ ăn đến cho bọn nữa."

 

Thôi thị tinh mắt thấy Bạch Thiện nhét cuốn sách gì đó trở giá sách.

 

Nàng lén Vạn Điền, thấy tủm tỉm bên cạnh, ngay hành động Dương Hòa Thư cho phép, nên hỏi nữa, mà bảo Hồng Tuyết bày hết điểm tâm , : "Cũng các em thích ăn loại nào, nên mỗi loại lấy một ít."

 

Mãn Bảo : "Bọn loại nào cũng thích ăn."

 

Giờ cũng chẳng sách tạp nữa , Mãn Bảo dứt khoát kéo Thôi thị xuống, cùng uống ăn bánh trò chuyện trong thư phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-888-ket-giao-tang-them-chuong-cho-doc-gia-hoang-quat-tu.html.]

Đây là đầu tiên Thôi thị bước chân thư phòng của Dương Hòa Thư, càng là đầu tiên chuyện trong thư phòng của . Nàng Dương Hòa Thư ưa sạch sẽ, nên khi dúi cho miếng bánh tay, nàng còn lo lắng.

 

Mãn Bảo bắt đầu líu lo chuyện: "Thôi tỷ tỷ, ngày thường ở nhà tỷ gì giải trí?"

 

Thôi thị đáp: "Ta mới đến, cũng quen ai, nên chỉ quán xuyến việc nhà, tự may vá thêu thùa, chứ chẳng việc gì ."

 

Mãn Bảo thông cảm: "Bạn bè ở đây đúng là cô đơn thật."

 

Nàng ngẫm nghĩ thở dài: "Tiếc là cũng chẳng quen bạn bè nào ở huyện thành, bạn bè đều ở trong thôn cả, nếu còn thể giới thiệu cho các tỷ quen, thỉnh thoảng chuyện cũng vui. tỷ thể bảo Dương đại nhân đưa tỷ ngoài quen với vài bạn mà, đến lúc đó các tỷ thể cùng chơi."

 

Thôi thị : "Chàng bận rộn lắm, thời gian để ý đến ?"

 

Mãn Bảo vẻ từng trải: "Đợi qua mùa vụ bận rộn thôi, đến lúc đó sẽ rảnh rỗi."

 

"Huyện nha ngày thường cũng bận rộn lắm ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Huyện La Giang bọn ít việc lắm, chỉ bận rộn lúc gieo hạt mùa xuân, thu hoạch mùa hạ và mùa thu thôi, còn những lúc khác thì rảnh rỗi vô cùng. Cho nên Dương đại nhân cứ hễ rảnh là tự cho nghỉ phép về thôn ở một thời gian. À đúng , tỷ cũng thể theo Dương đại nhân về thôn bọn ở mà. Bạch Nhị, nhà chẳng dành riêng một cái viện cho Dương đại nhân ở ? Đến lúc đó dọn dẹp cho đẽ chút, để Thôi tỷ tỷ cũng sang đó ở."

 

Bạch Nhị lang gật đầu : "Không thành vấn đề."

 

Mãn Bảo nghĩ đến chuyện ngày về Ích Châu học còn xa vời vợi, bèn nhiệt tình mời mọc Thôi thị: "Đến lúc đó tỷ tới, bọn sẽ dẫn tỷ chơi trang viên của bọn . Trong trang viên trồng nhiều cây ăn quả, mùa hè mùa thu nhiều quả để ăn, đến lúc đó dẫn tỷ hái."

 

Mãn Bảo càng càng hăng: "Còn thể câu cá nữa, bắt cá thì thôi, giờ bọn lớn , cho xuống sông nữa."

 

Thôi thị há hốc mồm kinh ngạc, nửa ngày mới tìm giọng của : "Dương... đại nhân thường xuyên về thôn các em ? Cũng hái quả câu cá ư?"

 

Mãn Bảo gật đầu: " , năm ngoái ngài còn đến vườn cây của bọn hái hai sọt quả to đùng cơ mà."

 

Thôi thị lẩm bẩm: " ưa sạch sẽ mà..."

 

Mãn Bảo thấy liền lắc đầu: "Không , năm nào mùa gieo hạt xuống nông thôn khuyến khích bà con canh tác, còn xắn tay áo lội xuống ruộng nữa kìa, lấm lem bùn đất khắp cũng , ưa sạch sẽ gì."

 

Bạch Thiện nhớ đến lời Đường huyện lệnh từng về cái thói ưa sạch sẽ của Dương huyện lệnh, nhưng cái "sạch sẽ" đó là cái "sạch sẽ" , bèn xen : "Dương đại nãi nãi đang đến cái tính kén chọn bạn bè của Dương huyện lệnh ?"

 

"Hả?" Thôi thị ngơ ngác.

 

Vạn Điền bên cạnh thót tim, vội vàng : "Đại nãi nãi, đại gia ở phía chắc cũng xong việc , cũng sắp đến giờ dùng bữa trưa, chúng xem ?"

 

Thôi thị hồn, gật đầu: "Cũng ."

 

Mãn Bảo và hai cùng theo họ.

 

Vạn Điền thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán. Hồi đại gia nhà kết bạn với còn điều tra tổ tông tám đời nhà , chuyện cũng chẳng ho gì cho cam.

 

Vạn Điền rằng Đường huyện lệnh sớm bóc trần tẩy sạch gốc gác của Dương Hòa Thư cho . Lúc đang lo nơm nớp, chỉ sợ hai bên chuyện lỡ lời lôi chuyện gì , sứt mẻ tình bạn của đại gia, phá hỏng quan hệ phu thê giữa đại gia và đại nãi nãi.

 

May mà chủ đề của Mãn Bảo nhảy cóc liên tục, khoác tay Thôi thị chuyển sang kể chuyện thú vị khi đ.á.n.h cá.

 

Thôi thị là thiên kim tiểu thư khuê các, nào đến chuyện mùa đông xả nước xuống sông đ.á.n.h cá, thể vớt lên từng mẻ cá nhảy tanh tách?

 

Chỉ Mãn Bảo miêu tả thôi mà nàng đến ngẩn ngơ.

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

 

Loading...