Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 889: Cưỡi ngựa tốt hơn

Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương huyện lệnh những lúc xuống nông thôn thì thời gian vẫn rảnh rỗi. Hiện tại đang là mùa gieo hạt, những việc cần như phân phát hạt giống, nông cụ... đều xong xuôi, giờ chỉ còn việc rà soát , nên cũng chẳng gì bận rộn.

 

Huyện La Giang chẳng giống huyện Hoa Dương, dăm ba bữa xảy một vụ án. Ở đây mười bữa nửa tháng mới một vụ tranh chấp, miễn án lớn, Dương huyện lệnh đều thích gom án nửa tháng xử một .

 

Bà con cũng khoái kiểu , còn đồng ruộng chứ, ai rảnh rỗi mà ngày nào cũng lên công đường?

 

Thế nên hôm nay Dương huyện lệnh tan sở sớm về nhà là chuyện hết sức bình thường.

 

Vừa ăn trưa xong, cả đám bắt đầu ngóng trông Đường huyện lệnh mau tới.

 

Dương huyện lệnh bình thản uống trấn an họ: "Chưa nhanh thế ."

 

nghĩ đến tính khí nóng nảy của Đường Tri Hạc, tính toán quãng đường từ thành Ích Châu đến huyện La Giang, ngài : "Nếu phi ngựa nước đại thì chắc một canh giờ nữa là tới nơi."

 

Mãn Bảo: "Nhanh thế ạ? Chúng cháu mất cả ngày trời đấy."

 

"Các cháu xe ngựa mà, cưỡi ngựa, đương nhiên nhanh hơn ."

 

Kết quả là lời dứt, họ mới uống xong một tuần , Đường huyện lệnh phong trần mệt mỏi ập đến, đầu tóc phần rối bời.

 

Hắn theo Vạn Điền , để ý đến Thôi thị, chỉ gật đầu với ba đứa Mãn Bảo sang than thở với Dương huyện lệnh: "Gió to quá, cho mang nước nóng cho rửa mặt cái . À đúng , còn ăn trưa , từ giờ Mão, đến giờ cũng ba canh giờ ."

 

Dương huyện lệnh còn kịp gì, Thôi thị dậy vội vàng sai bảo: "Mau xuống bếp chuẩn nước nóng cho Đường lão gia."

 

Rồi sang với : "Biểu tỷ phu ăn gì, bảo nhà bếp chuẩn ngay."

 

Lúc Đường huyện lệnh mới thấy Thôi thị, ngẩn một lúc mới phản ứng , vội vàng hành lễ: "Là , thất lễ thất lễ."

 

Lại sang trách Dương Hòa Thư: "Cậu cũng thật là, ở đây, giới thiệu với ?"

 

Dương Hòa Thư cuối cùng cũng đặt chén xuống, cạn lời : "Cậu cho cơ hội ? Vừa b.ắ.n liên thanh ngừng nghỉ," chỉ ba đứa Mãn Bảo bên cạnh: "Bọn nó còn chẳng chen câu nào kìa."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Dương Hòa Thư xua tay: "Thôi , rửa mặt ."

 

Lại với Thôi thị: "Bảo nhà bếp chuẩn qua loa chút gì là , kén ăn ."

 

Đường huyện lệnh gật đầu lia lịa: ", đúng, kén ăn, cứ chuẩn qua loa chút gì là ."

 

Đường huyện lệnh xong liền , Vạn Điền dẫn rửa mặt.

 

Hắn , Mãn Bảo cuối cùng cũng thể chuyện, nàng sang bảo Bạch Thiện: "Cưỡi ngựa nhanh hơn xe ngựa một phần ba thời gian đấy, chúng cũng cưỡi ngựa ."

 

Bạch Thiện đáp: "Ta thì thành vấn đề, học cưỡi ngựa nửa năm nay , ?"

 

Mãn Bảo tính toán quỹ đen của , c.ắ.n răng : "Ta cũng mua một con ngựa, cũng học cưỡi ngựa."

 

Bạch Thiện hào hứng: "Ta dạy ."

 

"Không cần, cũng mới học bao lâu , nhờ Đại Cát dạy." Nói xong sang tìm Đại Cát: "Đại Cát, dạy cưỡi ngựa ?"

 

Đại Cát gật đầu: "Mãn tiểu thư học thì tiểu nhân dạy."

 

Bạch Nhị lang im lặng bên cạnh, Bạch Thiện đá nhẹ chân hỏi: "Đệ học ?"

 

"Ta học ở trường ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-889-cuoi-ngua-tot-hon.html.]

 

Mãn Bảo bèn : "Bảo cha mua cho một con ngựa con , đến lúc đó chúng từ thành Ích Châu về nhà thể cùng cưỡi ngựa về."

 

Bạch Nhị lang do dự: "Ta thích xe ngựa hơn, cưỡi ngựa bao giờ nên , cưỡi ngựa chẳng dễ chịu chút nào ."

 

Cậu ngượng ngùng liếc Dương huyện lệnh và Thôi thị bên cạnh, ghé sát giữa Mãn Bảo và Bạch Thiện : "Cưỡi ngựa chỉ đau m.ô.n.g, gió thổi rát cả mặt, đau cả mắt nữa."

 

Mãn Bảo bèn sang Bạch Thiện.

 

Bạch Thiện : "Ta thấy cũng mà, kích thích, tự do."

 

Hai nhất thời tranh luận xong, Mãn Bảo ý kiến của ai quan trọng hơn, thế là đợi Đường huyện lệnh rửa mặt xong , Mãn Bảo liền hỏi : "Đường đại nhân, ngài cưỡi ngựa hơn xe hơn?"

 

Đường huyện lệnh chớp mắt, sang Dương huyện lệnh, thấy ngài đang mỉm , ý định giải đáp cho , ánh mắt liền quét qua ba đứa Bạch Thiện, Bạch Nhị lang đang chằm chằm, trong lòng lờ mờ đoán , bèn toét miệng với Mãn Bảo: "Đương nhiên là cưỡi ngựa hơn ."

 

Hắn xuống bàn, hỏi: "Cháu thấy xe xóc nảy ?"

 

Mãn Bảo gật đầu.

 

"Thế thì đúng , cưỡi ngựa mà giỏi thì như đất bằng, cái kiểu xóc nảy của xe ngựa , hơn nữa cưỡi ngựa nhanh hơn xe, cũng tự do hơn xe, đương nhiên là cưỡi ngựa hơn ."

 

Dương huyện lệnh đến mức chén run lên bần bật, ngài cố nhịn đặt chén xuống, với Đường huyện lệnh: "Thôi , đói , chuẩn đồ ăn cho đấy."

 

Vừa , hạ nhân bưng hai đĩa thức ăn và một bát mì lên, Thôi thị ngượng ngùng : "Hơi sơ sài, mong biểu tỷ phu chê."

 

"Đệ khách sáo quá," Đường huyện lệnh : "Ta ở nhà cũng chẳng ăn ngon thế , biểu tỷ cho bát mì là lắm ."

 

Bên Mãn Bảo quyết định sẽ học cưỡi ngựa, còn nhỏ giọng khuyên giải Bạch Nhị lang một câu, ngẩng đầu lên thấy họ xưng hô loạn xạ, cảm thấy thần kỳ: "Bốn nhà các ngài đều là họ hàng ?"

 

Đường huyện lệnh chỉ cúi đầu ăn mì, Dương huyện lệnh kiên nhẫn giải thích cho nàng: "Cũng coi như là mà cũng , giữa các thế gia thường quan hệ thông gia, hầu như nhà nào cũng dây mơ rễ má với , nếu kể hết thì bao giờ mới xong, cho nên chúng cứ theo mối quan hệ thiết nhất của mà gọi thôi."

 

Tại Dương huyện lệnh nhớ Thôi thị và Đường phu nhân là biểu tỷ ? Bởi vì quan hệ biểu xa.

 

Tổ mẫu của Thôi thị và bà ngoại của Đường phu nhân Vương thị cùng xuất từ Lư thị, coi như là chị em họ.

 

Mà đây còn coi là mối quan hệ họ hàng đơn giản đấy, nếu thực sự lôi hết mấy bà cô bảy dì tám trong nhà tính, tính tính , khéo còn tính Dương Hòa Thư và Thôi thị chênh lệch vai vế nữa cơ.

 

Trang hiện tại vẫn dạy họ gia phả các dòng họ, nhưng nàng thỉnh thoảng Bạch Thiện nhắc đến một ít, ngẩn một lúc gật đầu, cảm thấy họ hàng của thế gia bọn họ còn nhiều hơn cả nhà họ Chu, cách xưng hô còn phức tạp hơn cả thôn Thất Lý bọn họ.

 

Đường huyện lệnh ăn mì, Mãn Bảo và Bạch Thiện, Bạch Nhị lang liền chống cằm bên cạnh chằm chằm, Thôi thị thấy lắm, bèn hỏi ba vườn chơi tiêu cơm .

 

Cả ba cùng lắc đầu, chằm chằm Đường huyện lệnh : "Chúng cháu đợi Đường huyện lệnh ăn cơm."

 

Dương huyện lệnh bèn : "Cứ để bọn nó đợi , bọn nó ngoài cũng yên tâm ."

 

Thôi thị liền hỏi: "Thiếp , bọn họ việc tìm biểu tỷ phu ?"

 

Dương huyện lệnh gật đầu, nhưng giải thích là việc gì, chỉ : "Mặc kệ bọn nó , đúng , đến giờ nàng ngủ trưa nhỉ, nàng nghỉ ."

 

Đây cũng là giờ nghỉ trưa của Dương huyện lệnh, nhưng thấy ngài ý định di chuyển, Thôi thị khựng một chút cáo từ rời , Đường huyện lệnh và nhóm Mãn Bảo vội vàng đáp lễ tiễn nàng rời .

 

Đường huyện lệnh ăn nhanh, ăn xong lau miệng liền : "Đi thôi, chúng thư phòng."

 

(Lần cập nhật tiếp theo 4 giờ chiều)

 

 

Loading...