Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 894: Tránh mặt

Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù Đường phu nhân chút giận dỗi, nhưng vẫn lời thêm hai ngày, đợi đến khi nhảy nhót tưng bừng xuất hiện bên ngoài đủ lâu, những cần khỏi bệnh đều , lúc mới thu dọn hành lý bế con khỏi cửa.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Đường huyện lệnh đích tiễn đến ngoài cổng thành, khoác cho nàng một chiếc áo choàng, thì thầm: "Nàng cứ đến huyện La Giang ở vài ngày, Thôi thị nàng cũng quen mà, nếu chơi với , thì còn Mãn Bảo ở trong huyện thành, qua mấy ngày nữa sẽ phái đón nàng."

 

Đường phu nhân chằm chằm hỏi: "Đón về?"

 

Đường huyện lệnh thầm thở dài trong lòng, hạ thấp giọng : "Về kinh."

 

Đường phu nhân khỏi ghé sát hơn một chút, đưa tay nhéo một cái eo , nghiến răng nghiến lợi hỏi nhỏ: "Rốt cuộc lén lút chuyện tày đình gì hả?"

 

Đường huyện lệnh rít lên một tiếng "si", nhỏ giọng xin tha: "Chuyện một nhân vật nhỏ bé như đang điều tra, Ngụy đại nhân trong triều, cha , còn Trường Bác, thậm chí cả nhạc phụ đại nhân, họ ai thoát , nàng xem dám cho nàng ?"

 

Đường huyện lệnh đến đây thì khựng : " , Thôi thị và Trường Bác mới thành , với tính cách của Trường Bác, càng gì với nàng , nàng hỏi cũng vô dụng, nàng , cũng nên vun cho , dù cũng là biểu của nàng."

 

Đường phu nhân buông tay khỏi eo , hừ một tiếng : "Người thành , còn cần vun ?"

 

Đường huyện lệnh bèn cảm thán: "Tính cách của Trường Bác mà, nàng thấy hai họ ở chung thế nào , đó vợ chồng, thấy sư gia và Trường Bác còn mật hơn vợ chồng họ đấy."

 

Đường phu nhân nghi ngờ, đó Đường huyện lệnh đỡ lên xe ngựa, ôm eo dựa xe ngựa : "Nàng xem vợ chồng ở chung thế nào, nàng sẽ vi phu đối xử với nàng bao nhiêu."

 

Đường phu nhân hừ một tiếng, buông rèm cửa sổ xuống, trực tiếp lệnh cho phu xe: "Đi."

 

Phu xe liếc lão gia nhà một cái, cẩn thận quất ngựa một cái, Đường huyện lệnh nhanh ch.óng tránh , kẻo bánh xe cán .

 

Nhìn xe ngựa cuối cùng cũng khuất, Đường đại nhân thở phào nhẹ nhõm.

 

Sáng sớm khỏi cổng thành, xe ngựa, cơ bản là đến lúc trời sắp tối mới tới nơi, may mà Đường huyện lệnh phái ngựa nhanh báo tin , vì thế Thôi thị sớm chuẩn xong khách viện, nước nóng và đồ ăn, Đường phu nhân đến là tiếp đãi chu đáo ngay.

 

Thôi thị ở huyện La Giang ngoài Dương huyện lệnh thì chẳng quen thích bạn bè nào, bất luận là từ góc độ của Dương Hòa Thư, là từ góc độ của chính bản nàng, Đường phu nhân đến chơi nàng đều hoan nghênh.

 

Hơn nữa mấy ngày nay Dương huyện lệnh thực sự quá bận rộn, xuống nông thôn thì cũng dành ít thời gian đến nha môn xử lý công việc, phần lớn thời gian còn thì ngâm trong thư phòng.

 

Hơn nữa Thôi thị ngay cả Mãn Bảo cũng khó gặp , ba đó kể từ khi Đường huyện lệnh thì cắm rễ luôn trong thư phòng, bữa sáng, bữa trưa và bữa tối đều dùng trong cái viện thư phòng đó, buổi sáng thỉnh thoảng sẽ dạo trong vườn, nhưng thường thì lúc đó Thôi thị mới dậy, cũng chẳng gặp .

 

Cho nên Thôi thị thực sự buồn chán a.

 

Thế là, Đường phu nhân xuống xe ngựa nhận sự chào đón nồng nhiệt của Thôi thị, ngay cả Đường Đại Lang cũng Thôi thị bế lên nựng nịu.

 

Đường Đại Lang tính theo tuổi mụ là ba tuổi , , bé ngọt ngào gọi một tiếng "dì", đó liền chằm chằm Dương huyện lệnh đang mỉm bên cạnh, cảm thấy quen mắt.

 

Dương huyện lệnh bèn đưa tay về phía bé: "Đại Lang còn nhớ thúc phụ , năm ngoái mới bế con mà."

 

Đường phu nhân bèn bảo hạ nhân bế bé qua cho Dương huyện lệnh, : "Sao nhớ, khi nó còn nhắc mãi hai ngày, cái thúc thúc lớn lên đặc biệt xinh thấy nữa? Làm cho Tri Hạc ghen tị cả buổi trời."

 

Dương huyện lệnh : "Chắc chắn là tẩu t.ử lừa , Đường trông cũng tệ, cha nó ở ngay mặt, Đại Lang còn thể thấy khác ?"

 

Đường phu nhân thích khen xinh , cũng tiếp tục châm chọc nữa, cùng Thôi thị trong ngó nghiêng trái : "Không bọn Mãn Bảo cũng ở đây ? Đâu ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-894-tranh-mat.html.]

Thôi thị ngẩn một chút : "Bọn họ đang ở thư phòng."

 

"Giờ còn ở thư phòng gì?" Đường phu nhân phàn nàn: "Lúc chào từ biệt thì thôi , đến cũng đón , thật là quá đáng, , đích bắt bọn họ."

 

Dương Hòa Thư sợ nàng cứ thế xông thư phòng thấy những thứ nên , vội vàng : "Tẩu t.ử chi bằng cứ đến sảnh đường , cho gọi bọn họ đến ngay đây, giờ chắc bọn họ cũng dùng bữa tối , tối nay cùng tẩy trần cho tẩu t.ử."

 

Đường phu nhân liền Dương Hòa Thư với ánh mắt nửa nửa : "Cũng lạ thật, hai đang tra cái án gì, thể cho lớn bọn , kiêng dè ba đứa trẻ con. Sao, sợ bọn tiết lộ bí mật, là sợ bọn mất mạng? Chẳng lẽ sợ bọn chúng tiết lộ bí mật mất mạng ?"

 

Dương Hòa Thư chỉ nhạt, bế Đường Đại Lang nghiêng : "Tẩu t.ử mời trong , , dâng ngon cho Đường phu nhân."

 

Đường phu nhân thầm mắng, thảo nào ở kinh thành Dương Hòa Thư đạo đức giả, tuy thiếu phần ghen tị, nhưng cái mặt đúng là đáng ghét thật.

 

Đường phu nhân dứt khoát kéo Thôi thị , bỏ Dương Hòa Thư và con trai ở phía .

 

Dương Hòa Thư nụ đổi trêu chọc Đường Đại Lang, bảo hạ nhân: "Đi mời các vị Thiện thiếu gia, là trong nhà khách quý đến, mời bọn họ cùng đến dùng cơm."

 

Hạ nhân lời ngay, chỉ thông báo cho Minh Lý ở ngoài viện, đó lui bên đường chờ lệnh.

 

Một lúc lâu , Mãn tiểu thư và hai vị thiếu gia mắt đỏ hoe , hỏi: "Là khách quý nào ?"

 

"Là Đường phu nhân đến ạ."

 

"A, Đường huyện lệnh thật sự đưa Đường phu nhân đến ." Mãn Bảo và Đường phu nhân là bạn bè, lập tức vui vẻ, vỗ tay : "Vậy tối nay chúng việc nữa, , chúng đón Đường phu nhân ."

 

Hạ nhân liền : "Đường phu nhân ở sảnh đường , chỉ đợi các vị tiểu thư thiếu gia qua thôi ạ."

 

Nhớ đến tính cách của Đường phu nhân, ba hẹn mà cùng rụt cổ .

 

Bạch Nhị lang : "Hay là các , với Đường phu nhân cũng ."

 

Bạch Thiện cũng : "Con gái các chuyện, con trai bọn ở đó tiện, tự , vẫn nên về việc tiếp thôi."

 

Hạ nhân bèn : "Thiện thiếu gia, Bạch nhị thiếu gia, đại gia nhà cũng ở đó mà."

 

Ba lập tức lo lắng nữa, "Ồ" một tiếng : "Hóa Dương đại nhân cũng ở đó , chúng chào hỏi Đường phu nhân ."

 

Có Dương huyện lệnh ở đó, Đường phu nhân chắc sẽ tính toán chuyện bọn họ cửa đón tiếp nhỉ?

 

Ai ngờ đến cửa, Đường phu nhân liền lườm bọn họ một cái, oán trách: "Uổng công đối xử với các như thế, ngàn dặm xa xôi từ thành Ích Châu tới đây, các ở ngay trong phủ cũng đón một chút."

 

Mãn Bảo nhịn tặc lưỡi: "Đường phu nhân, từ thành Ích Châu đến đây cũng chỉ hơn hai trăm dặm, mà ngàn dặm xa xôi?"

 

Đường phu nhân liền dí trán nàng một cái: "Đây là cách phóng đại hiểu ?"

 

Bà cảm thấy chút đúng, kéo Mãn Bảo chỗ ánh sáng kỹ, á lên một tiếng, hỏi: "Sao trong mắt tơ m.á.u thế , cháu cái gì ?"

 

(Lần cập nhật tiếp theo 10 giờ tối)

 

 

Loading...