Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 898: Chịu phạt
Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:36:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa chở bốn về đến thôn Thất Lý. Bốn nhảy xuống xe ở đầu thôn, ngó nghiêng một hồi, cuối cùng ba đứa trẻ quyết định dũng cảm đối mặt với cửa ải khó khăn nhất tiên - chỗ của .
Thế là cả ba với tâm thế "coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng", rón rén tiến về phía nhà họ Bạch.
Trang vẫn về nhà. Ba đứa học trò chịu về học, ngài cũng chẳng vội vàng gì. Ngày ngày ngài tự sách, luyện chữ, hoặc chơi cờ với Bạch lão gia. Đám t.ử biền biệt hơn nửa tháng trời, ngài cũng chẳng thèm hỏi han nửa câu, cứ để mặc chúng bay nhảy bên ngoài.
Ba cái đầu nhỏ thập thò bên cổng viện, lén lút ngó trong. Thấy Trang đang gốc cây, tắm nắng sách.
Ba đứa đùn đẩy , đứa huých đứa , chẳng ai dám xung phong đầu.
Trang thấy tiếng động, đầu . Thấy ba cái đầu nhỏ lố nhố ngoài cổng, ngài hắng giọng ho khan hai tiếng thật mạnh.
Đang định oẳn tù tì xem ai "hiến tế" , cả ba khựng , cứng đờ ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt nghiêm nghị của Trang .
Bạch Nhị lang nhanh tay đẩy Bạch Thiện một cái, Bạch Thiện theo đà đẩy Mãn Bảo. Thế là Mãn Bảo, kẻ đầu hàng, đẩy dúi dụi tiến lên hai bước, lọt thỏm tầm ngắm.
Trang lẳng lặng chúng. Mãn Bảo mang phận sư tỷ, đẩy bia đỡ đạn, đành run rẩy giơ bàn tay nhỏ bé lên vẫy vẫy: "Tiên sinh, đang sách ạ?"
Trang nàng một hồi lâu, dời ánh mắt phía . Bạch Thiện và Bạch Nhị lang đang núp lùm đành lết xác , hề hề vẫy tay chào: "Tiên sinh, dạo vẫn khỏe chứ ạ?"
Trang đặt cuốn sách xuống, hỏi: "Các con về gặp nhà ?"
Cả ba đồng loạt lắc đầu.
Trang hỏi: "Việc bên ngoài giải quyết xong ?"
Ba đứa gật đầu cái rụp, nghĩ thấy sai sai, lắc đầu quầy quậy. Ai mà Dương huyện lệnh còn việc gì sai bảo nữa ?
"Gật đầu lắc đầu, rốt cuộc là xong ?"
Mãn Bảo rụt rè đáp: "Đồ vật tìm thấy, tài liệu cũng sắp xếp xong xuôi. Mấy ngày nay chắc việc gì gấp gáp, nhưng thì con dám chắc."
Trang hiểu rõ sự tình, gật đầu : "Vậy các con về nhà gặp cha . Một canh giờ đây, sẽ kiểm tra bài vở của các con."
Ba trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống đôi chút. Mặc dù hơn nửa tháng nay chẳng đụng đến sách vở, nhưng kiến thức cũ chắc vẫn còn sót chút ít. Kiểm tra bài vở, phạt chắc cũng đến nỗi " bại danh liệt" nhỉ?
Ba đứa rút lui khỏi sân viện.
Bạch Thiện : "Ta qua thỉnh an tổ mẫu và mẫu đây."
Bạch Nhị lang: "Ta cũng thỉnh an tổ mẫu và mẫu , tiện thể gặp cha luôn."
Mãn Bảo thoải mái hơn hẳn hai : "Ta cũng về gặp cha đây."
Mãn Bảo tung tăng nhảy chân sáo về nhà. Lâu ngày gặp con gái rượu, Lão Chu đầu quý hóa kéo tay nàng hỏi han đủ điều, tuyệt nhiên trách phạt nửa lời, Tiền thị cũng .
Người nhà họ Chu đều nàng ở nhà Dương huyện lệnh, cơm bưng nước rót đầy đủ, an tuyệt đối. Chu Tứ lang bảo nàng đang giúp Dương huyện lệnh sắp xếp văn thư gì đó.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nghe qua là việc chính đáng, nên cả nhà chẳng ai lo lắng, cũng chẳng ai giận dỗi gì.
Mãn Bảo lượn một vòng quanh nhà, hưởng thụ sự đãi ngộ đặc biệt, đó xách giỏ tre cùng Đại Nha, Nhị Nha đồng đào rau dại. Nửa canh giờ từ núi xuống, nàng thu hoạch mấy bó rau dại tươi ngon, rửa sạch sẽ xếp gọn giỏ.
Lão Chu đầu còn tỏ vẻ áy náy, cảm thấy Dương huyện lệnh thết đãi con gái cơm ngon canh ngọt hơn nửa tháng trời, mà nhà chỉ đáp lễ một giỏ rau dại thì bèo bọt.
Mãn Bảo trấn an: "Nhà họ thiếu thịt, chỉ thiếu rau thôi cha ạ."
Lão Chu đầu tin: "Thịt còn thiếu, thiếu rau ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-898-chiu-phat.html.]
Mãn Bảo cứ khăng khăng xách giỏ rau dại sang đưa cho phu xe đang nghỉ chân ở nhà họ Bạch. Nàng vui vẻ với cha: "Lát nữa kiểm tra bài vở, con sẽ về muộn một chút nhé."
Lão Chu đầu ở cửa vẫy tay: "Được , về muộn thì cha bảo đại tẩu con phần thịt cho."
Nhìn Mãn Bảo chạy xa dần, Lão Chu đầu mới hớn hở nhà. Tiền thị ngước mắt ông, : "Giờ thì ông yên tâm chứ? Mãn Bảo vì ông cha ruột mà xa cách chúng ."
Lão Chu đầu đỏ mặt tía tai cãi : "Bà bậy bạ gì thế, ai bảo lo lắng chuyện đó, rõ ràng là đang quan tâm con gái mà."
Tiền thị hừ một tiếng, thèm đôi co nữa.
Mãn Bảo giao giỏ rau cho phu xe nhờ mang về cho Dương huyện lệnh, đó chắp tay lưng cổng lớn nhà họ Bạch suy tư. Nàng nên thẳng đến tìm , là tìm Bạch Thiện , rủ cùng gặp Trang nhỉ?
Mãn Bảo do dự một lát, cảm thấy phận sư tỷ thì nên quan tâm sư một chút, cứu vớt chúng khỏi dầu sôi lửa bỏng. Thế là nàng gõ cửa nhà Bạch Thiện .
Bạch Thiện quỳ hơn nửa canh giờ, giáo huấn mỏi cả tai. Nghe hạ nhân bẩm báo nhỏ: "Lão phu nhân, Mãn tiểu thư đến, là rủ thiếu gia cùng qua chỗ Trang giảng."
Lưu lão phu nhân lúc mới cúi xuống đứa cháu trai đang quỳ đất, hừ một tiếng đặt chén xuống: "Đợi cháu về sẽ phạt tiếp, giờ thì qua chỗ Mãn Bảo giảng ."
Bạch Thiện vội vàng bò dậy. Chân tê cứng khiến lảo đảo một cái, vội vàng cúi hành lễ lui ngoài.
Vừa khỏi sân, chân cẳng cũng linh hoạt trở , co giò chạy biến.
Mãn Bảo đang đợi ở vườn hoa, đang cúi đầu ngắm nghía đám gừng của . Thấy chạy tới liền vẫy tay: "Mau xem , gừng của lên ghê."
Bạch Thiện chạy tới xem, quả nhiên là : "Giờ do hạ nhân trong nhà chăm sóc , cuối đông năm ngoái cũng là họ thu hoạch đấy."
Mãn Bảo thấy đầu gối dính chút bụi bẩn, hỏi: "Huynh phạt quỳ ?"
Bạch Thiện đưa tay xoa đầu gối, thở dài: "Chắc tối về còn phạt tiếp nữa đấy."
Tiếc , chẳng cần đợi đến tối về nhà, bước chân sang nhà Bạch Nhị lang bên cạnh, Trang bắt cả ba quỳ xuống .
Trang rút một cây thước gỗ từ gầm bàn , tới mặt ba đứa học trò hỏi: "Đã chào hỏi nhà xong ?"
Ba đứa ngơ ngác gật đầu.
Trang hỏi tiếp: "Có phạt ?"
Bạch Thiện và Bạch Nhị lang đồng loạt gật đầu, Mãn Bảo lắc đầu.
Trang liền Mãn Bảo tiên, tới mặt nàng, nghiêm mặt : "Vậy chìa tay đây, bắt đầu từ con ."
Mãn Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y chìa , rụt rè hỏi: "Tiên sinh, đ.á.n.h bao nhiêu cái ạ?"
Trang dùng thước gỗ gõ nhẹ nắm tay nhỏ xíu của Mãn Bảo, hiệu cho nàng mở , mặt lạnh tanh : "Lẽ chỉ đ.á.n.h hai mươi cái thôi, nhưng con là sư tỷ của chúng, những quản thúc sư mà còn đầu têu loạn, nên phạt thêm sáu cái nữa, tổng cộng hai mươi sáu cái."
Mãn Bảo trợn tròn mắt. Từ bé đến lớn, đ.á.n.h nhiều nhất cũng chỉ năm cái thôi mà.
Bàn tay nhỏ bé của Mãn Bảo bắt đầu run rẩy.
Trang quất một thước xuống, Mãn Bảo theo phản xạ rụt tay , Trang đ.á.n.h trượt một cái. Ngài càng thêm giận dữ, quát: "Chìa tay cho !"
Mãn Bảo run rẩy chìa tay .
Trang đ.á.n.h đều tay, mỗi bên tay mười ba cái, đ.á.n.h cho đến khi hai bàn tay đỏ ửng, sưng vù lên như mới dừng . Ngài thở hổn hển sang Bạch Thiện đang quỳ bên cạnh: "Con cũng chìa tay đây."