Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 899: Sai ở đâu (Tặng thêm chương cho độc giả "Tự Khương" đã thưởng)

Cập nhật lúc: 2026-02-26 00:37:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện run rẩy chìa tay , Trang cũng chẳng cho sắc mặt : "Con vốn là tính toán, phủ học một năm, cứ nghĩ con hiểu chuyện hơn sư tỷ và sư của con, còn định bụng đợi hai năm nữa cho con lên kinh thành thử sức. giờ xem , vi sư đ.á.n.h giá con quá cao . Cho nên, con cũng chịu phạt thêm sáu cái."

 

Đối với Bạch Thiện, Trang đ.á.n.h càng mạnh tay hơn. Đánh đến lượt Bạch Nhị lang thì ông chẳng còn mấy sức lực, bèn vẫy tay gọi Đại Cát đang ngoài cửa : "Ngươi đây, đ.á.n.h nó hai mươi lăm cái."

 

Bạch Nhị lang nuốt nước bọt cái ực, lí nhí hỏi: "Thưa , con cũng phạt thêm năm cái ạ?"

 

Trang trừng mắt: "Vì con lớn tuổi nhất, mà chỉ lớn tuổi chứ lớn khôn, năm cái là bài học nhớ đời cho con."

 

Đại Cát liếc lòng bàn tay sưng đỏ của thiếu gia nhà và Mãn tiểu thư, thầm ước lượng lực đ.á.n.h, cố gắng dùng lực tương đương để đ.á.n.h xuống.

 

Bạch Nhị lang kêu oai oái, la làng: "Tiên sinh ơi, ơi, Đại Cát tay to lực mạnh, con cũng đ.á.n.h hai mươi lăm cái thì bất công quá."

 

Trang lạnh lùng: "Đánh!"

 

Trang mặt sắt vô tình cả ba đứa học trò đ.á.n.h một trận tơi bời, hai bàn tay đều sưng đỏ, lúc mới xuống bàn sách, hỏi: "Nói , tại phạt ?"

 

Mãn Bảo cúi gằm mặt: "Chúng con nên thất hứa, quá năm ngày mà vẫn chịu về."

 

Bạch Thiện: "Chúng con nên vì sợ phạt mà trốn ở huyện thành chịu về, khiến nhà lo lắng, đây là hành vi hèn nhát."

 

Bạch Nhị lang lí nhí: "Không nên vì bài tập mà chạy trốn."

 

Trang vỗ bàn cái rầm: "Còn gì nữa?"

 

Bạch Nhị lang ngơ ngác sang Bạch Thiện. Bạch Thiện và Mãn Bảo , cúi đầu đáp: "Con nhà ngàn vàng hiên nhà sắp đổ, chúng con nên tự đặt chốn nguy hiểm, còn giấu giếm trưởng bối."

 

Trang lúc mới bọn trẻ với ánh mắt thâm trầm, một lúc lâu mới : "Các con cái gì cũng hiểu, nhưng cố tình , sợ cái gì?"

 

Cả ba đồng loạt cúi đầu.

 

"Sợ phạt, nên cứ để mặc sai lầm đó, mặc kệ nó ngày càng lớn hơn ?" Trang vỗ bàn quát: "Các con trong nhà lo lắng ? Có già lo lắng quá độ sẽ mất ngủ, sẽ sinh bệnh ? Đạo hiếu của các con ? Sự thành thật mà vi sư dạy các con ?"

 

Ba đứa trẻ hổ cúi gằm mặt xuống đất.

 

Trang hít một thật sâu hỏi: "Nửa tháng nay các con học đến trang nào trong sách ?"

 

Bạch Nhị lang nhấp nhổm yên, Mãn Bảo cũng rụt rè, lén Bạch Thiện. Bạch Thiện nuốt nước bọt đáp: "Thưa , nửa tháng nay chúng con đụng đến sách vở."

 

"Tốt lắm, từ hôm nay các con hãy giữa sân mà học thuộc lòng cho . Bao giờ thuộc hết phần còn của cuốn sách thì mới nhà học tiếp."

 

Cả ba đứa trẻ há hốc mồm.

 

Hình phạt qua thì vẻ nhẹ nhàng, nhưng chúng nhanh ch.óng nhận sự đau khổ của nó. Chúng thể trong sân, nhưng , xổm, càng tư thế nào thiếu nghiêm túc.

 

Chỉ thể bưng sách học, học, từ giờ Thìn (7-9 giờ sáng), giờ Ngọ (11-13 giờ trưa) nghỉ nửa canh giờ để ăn cơm, ngủ trưa, tiếp tục cho đến khi trời tối mịt.

 

Chỉ mới hai ngày, Mãn Bảo và Bạch Thiện , còn Bạch Nhị lang thì ròng ròng. Chúng bao giờ nghĩ rằng việc học thuộc lòng khổ sở đến thế.

 

Nhất là Bạch Nhị lang, đây khi học bài, thường xem một lượt, đ.á.n.h dấu những chữ , đợi giảng nghĩa xong, mới bắt đầu học thuộc lòng.

 

Hiểu nghĩa học thuộc sẽ dễ hơn nhiều, nhưng giờ phần bài học phía giảng, lên thấy trúc trắc, hai lượt là buồn ngủ díu mắt.

 

Đầu óc choáng váng, tay chân rã rời, gió xuân mang theo ẩm thổi qua, buồn ngủ mệt . Thế là trời tối ôm sách thút thít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-899-sai-o-dau-tang-them-chuong-cho-doc-gia-tu-khuong-da-thuong.html.]

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo với ánh mắt đồng cảm, cũng cảm thấy chân tay run lẩy bẩy, nhưng chúng lén đang bên cửa sổ sách, dám xổm, càng dám xuống.

 

Hai chỉ đành thì thầm an ủi Bạch Nhị lang: "Hay là để giảng nghĩa cho nhé? Ta học mà."

 

Bạch Thiện cũng : "Lát nữa sẽ dạy cách học thuộc nhanh nhất."

 

Hai lén , thấy chẳng thèm liếc mắt đến, là ngài ngầm đồng ý.

 

Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy sách của Bạch Nhị lang xem qua một lượt, kẻ tung hứng giảng giải cho , còn bổ sung cho những chỗ thiếu sót.

 

Bạch Nhị lang quệt nước mắt ghi nhớ, nhưng vẫn cảm thấy quá khổ sở: " mãi chẳng nhớ , nghĩ xuống học mới ."

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo hiệu cho , bảo: "Huynh xin , bọn ủng hộ ."

 

Nếu Bạch Nhị lang gan đó thì chẳng là Bạch Nhị lang, cúi gằm mặt dám hó hé.

 

Hai hừ mũi hỏi: "Thế còn nữa ?"

 

Bạch Nhị lang ? Đương nhiên là , nếu tự học thuộc còn khó hơn lên trời. Cậu thừa, đừng sách của Mãn Bảo và Bạch Thiện dày hơn sách của , nhưng hai đứa nó thông minh, trí nhớ , hai ngày nay chúng thuộc làu ba bài , còn thì ngay cả một bài cũng thuộc hết, lúc nhớ, ngủ một giấc dậy quên sạch sành sanh.

 

Tiên sinh sẽ kiểm tra một lượt lúc cuối cùng, ai ngài sẽ kiểm tra bài nào chứ?

 

Bạch Nhị lang lau khô nước mắt, hai giảng giải. Cậu bưng sách, lấy b.út lông nhỏ cẩn thận ghi chú , mới tiếp tục vấp váp học thuộc lòng.

 

Mãi cho đến khi trời tối mịt, Trang cảm thấy học nữa sẽ hại mắt mới phất tay cho chúng về nhà.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Nhị lang lập tức lê đôi chân run rẩy ngoài, chẳng thèm ghé qua chính viện chào hỏi, chạy thẳng về phòng úp mặt gối nức nở. Ngày mai còn một ngày, ngày còn một ngày, tương lai còn nhiều nhiều ngày nữa...

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng run rẩy ngoài. Nhà Bạch Thiện ở gần, hỏi Mãn Bảo: "Hay là bảo Đại Cát đ.á.n.h xe đưa về nhé?"

 

Mãn Bảo: "... Có mấy bước chân, đ.á.n.h xe xong thì bộ về tới nơi ."

 

"Đứng suốt năm canh giờ đấy, mệt ?"

 

Mãn Bảo mệt đến mức chẳng buồn tranh luận với về chủ đề nữa. Nàng suy nghĩ một chút : "Ta kê cho một đơn t.h.u.ố.c ngâm chân nhé, thể giảm đau mỏi đấy. Lát nữa nhớ chép một bản sai đưa cho Bạch Nhị, lười lắm."

 

Mãn Bảo lục lọi trong sách, thấy giấy , dứt khoát : "Thôi bỏ , đơn t.h.u.ố.c dùng não nhớ luôn , thực sự mệt động đậy nữa ."

 

Mãn Bảo một tràng tên t.h.u.ố.c và liều lượng, xác nhận Bạch Thiện nhớ kỹ mới vẫy tay chào tạm biệt.

 

Chu Tứ lang đến đón nàng, thấy nàng lững thững về nhà, bèn tới mặt nàng xuống, : "Lên đây, tứ ca cõng về."

 

Mãn Bảo liền nhào lên lưng : "Tứ ca thật ."

 

"Trước đây cũng cõng suốt đấy thôi, lúc đó thấy khen ?" Chu Tứ lang liếc bàn tay nhỏ bé của nàng, hỏi: "Còn đau ?"

 

"Đau chứ."

 

Chu Tứ lang : "Trang cũng nặng tay thật đấy, đ.á.n.h đau thế , hôm nay các còn phạt nữa ?"

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

 

Loading...