Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 902: Cám dỗ
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba đứa trẻ ngoan ngoãn bước khỏi sân viện, ngoái đầu thấy còn chằm chằm nữa mới sang hỏi Đại Cát đang bên cạnh: "Nhà khách nào đến thế?"
Đại Cát đáp: "Là Ngụy đại nhân và Dương huyện lệnh ạ."
Bạch Thiện khựng một chút. Mãn Bảo thì hỏi thẳng tuột: "Ngụy đại nhân đến để xử lý vụ án của Ích Châu Vương ?"
Bạch Nhị lang: "Ông sắp bắt hả?"
Mãn Bảo cũng chút mong chờ, nhưng lý trí vẫn còn: "Thế còn đến chỗ chúng gì, nên bắt ngay , lỡ chạy mất thì ? Vậy là đến bắt ?"
Bạch Thiện : "Chắc nhanh thế ."
"Thế mà còn nhanh , bằng chứng chúng sắp xếp xong cả tháng , giờ còn bắt ?" Mãn Bảo cũng cảm thấy tốc độ của họ quá chậm chạp.
Đại Cát ba vị tiểu chủ nhân ngây thơ, im lặng gì.
Ba đơn thuần hớn hở chạy sang nhà bên cạnh tìm Ngụy đại nhân và Dương huyện lệnh.
Họ với Ngụy đại nhân, nhưng với Dương huyện lệnh.
Ngụy đại nhân tình cờ tuần thú đến huyện La Giang, mượn cớ xuống nông thôn kiểm tra, cùng Dương huyện lệnh ghé qua thôn Thất Lý một chuyến.
Ông đặc biệt đến gặp Lưu lão phu nhân. Câu chuyện đang dở dang thì ông liếc thấy ba thiếu niên nam nữ bước sân, tùy tùng giữ bên ngoài. Ông khựng , nheo mắt kỹ, nhận Bạch Thiện và hai bạn, bèn : "Bốn năm gặp, ba đứa trẻ đều lớn cả ."
Lưu lão phu nhân đáp: "Vâng, thoáng cái bốn năm trôi qua."
Bà cất tiếng bảo Lưu ma ma cho bọn trẻ .
Ba đứa Bạch Thiện nhà hành lễ. Khi gặp Ngụy đại nhân , chúng cũng lớn, thời gian trôi qua lâu nên vẫn còn nhớ ông.
Ngụy đại nhân mỉm gật đầu, hỏi: "Các cháu học bài với xong ?"
Ba đứa ran.
Ngụy đại nhân bèn : "Vậy để kiểm tra bài vở của các cháu một chút xem ?"
Trong lòng cả ba đều chút bất lực, thầm nghĩ lớn nào gặp con cháu nhà đang học cũng thích kiểm tra bài vở thế nhỉ? Chẳng cần sơ thế nào.
Tuy nhiên, Ngụy đại nhân hỏi ý kiến mà là bắt đầu kiểm tra ngay khi dứt lời. Trọng tâm là kiểm tra Bạch Thiện, tất nhiên Mãn Bảo và Bạch Nhị lang cũng bỏ sót.
Dương huyện lệnh chếch phía Ngụy đại nhân, khẽ ngẩng đầu lắc nhẹ với ba đứa trẻ. Chúng thấy, ánh mắt thoáng chút ngơ ngác. Ý là bảo chúng thể hiện kém một chút ?
Trong lúc do dự, Bạch Thiện ậm ờ trả lời sai vài câu, Mãn Bảo cũng thể hiện kém một chút. Bạch Nhị lang thấy thì yên tâm hẳn, dứt khoát thì , thì bảo luôn.
Ai ngờ Ngụy đại nhân từ đầu đến cuối vẫn híp mắt, vuốt râu khen ngợi: "Khá lắm, khá lắm, bài vở của ba đứa đều chắc chắn."
Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị lang: ...
Ngụy đại nhân chúng hỏi: "Có từng nghĩ đến chuyện lên kinh thành học ?"
Bạch Thiện động lòng, hỏi: "Đến thư viện ở kinh thành ạ? chúng cháu , dạy cũng chẳng kém gì ở thư viện."
Ngụy đại nhân cũng Trang , ông trầm ngâm một lát : "Nếu là Quốc T.ử Học thì ?"
Bạch Thiện đáp: "E là chúng cháu thi đậu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-902-cam-do.html.]
Ngụy đại nhân : "Ta thể tiến cử cho các cháu, thẳng Thái Học luôn."
Bạch Thiện chỉ Mãn Bảo hỏi: "Muội cũng ạ?"
Ngụy đại nhân: "Cái ... Châu tiểu nương t.ử là phận nữ nhi, triều đại tiền lệ nữ t.ử nhập học."
Mãn Bảo kịp gì, Bạch Thiện : "Vậy chúng cháu cũng ."
Bạch Nhị lang tuy động lòng, nhưng Bạch Thiện, Mãn Bảo, cuối cùng vẫn cố nhịn gì.
Ngụy đại nhân bèn , sang Lưu lão phu nhân: "Lưu lão phu nhân, tuy huyện La Giang đất phong của Ích Châu Vương, nhưng cách đến Ích Châu quá gần, ngựa chạy nhanh một ngày là thể về, thực sự an bằng kinh thành."
Ông khuyên nhủ: "Kinh thành dẫu cũng là chân thiên t.ử, chúng là học sinh Thái Học, ai dám dễ dàng đe dọa đến tính mạng của chúng."
Mãn Bảo và Bạch Thiện lén lút ngước Dương huyện lệnh.
Dương huyện lệnh khẽ lắc đầu với chúng.
So với Ngụy đại nhân, chúng tất nhiên tin tưởng Dương huyện lệnh hơn, nên cúi đầu im lặng.
Lưu lão phu nhân động lòng, động lòng đến mức tay nắm c.h.ặ.t lấy thành ghế, nhưng một lúc bà vẫn nén sự rung động đó, khẽ lắc đầu với Ngụy đại nhân: "Ý của Ngụy đại nhân chúng xin tâm lĩnh, chỉ là tuổi cao, chịu nổi cảnh xe ngựa xóc nảy. Người già thì tầm cũng hạn hẹp, chỉ mong con cháu bình an là , tiền đồ gì đó đều thể gác sang một bên, nên cứ để ba đứa trẻ ở bên cạnh theo Trang học hành là ."
Ngụy đại nhân hiểu, bà tin ông, cũng tin kinh thành.
Ngụy đại nhân thở dài trong lòng, ngay cả bản ông còn tin, thì thể bảo khác tin ?
Ngụy đại nhân dậy : "Lão phu nhân thể suy nghĩ thêm. Vừa tại hạ tuần thú ở huyện La Giang hai ngày, khi đến thành Ích Châu còn nơi khác một chuyến, chừng hơn một tháng. Trong thời gian lão phu nhân cứ suy nghĩ, nếu đổi ý thì thể sai đến tìm bất cứ lúc nào."
Ngụy đại nhân Bạch Thiện và Bạch Nhị lang : "Suất Thái Học thường xuyên , đây cũng là do tại hạ dâng sớ xin ."
Nói xong, Ngụy đại nhân sang Dương huyện lệnh, : "Dương huyện lệnh, là chúng xuống xem tình hình đồng ruộng một chút, lúc mạ chắc cấy xong nhỉ?"
"Vâng, lúa mì vụ đông thu hoạch xong," Dương huyện lệnh nghiêng dẫn Ngụy đại nhân ngoài, "Các nhà đang phơi lúa mì, đại nhân chắc vẫn còn kịp thấy."
Lưu lão phu nhân bảo Bạch Thiện tiễn Ngụy đại nhân. Bạch Thiện vội vàng mỗi tay kéo một đứa bạn theo.
Đợi khuất, Lưu lão phu nhân mới thở hắt , nhận lấy chén từ tay Lưu ma ma than thở: "Thật là đáng tiếc."
"Lão phu nhân, lão nô thấy Ngụy đại nhân cũng lý. Kinh thành dù cũng là chân thiên t.ử, các thiếu gia đến đó an hơn, hơn nữa còn thể Thái Học. Cho dù thiếu gia hai năm nữa thi, cũng chắc thi đậu Thái Học."
"Dưới chân thiên t.ử quyền quý cũng nhiều, đường phố ném bừa một hòn đá, mười thì chín là quan, còn cũng dây mơ rễ má với quan. Chúng là hàn môn mỏng manh, đến đó chẳng khác nào cá thớt. Chi bằng ở huyện La Giang, ở chúng gia sản nhỏ, ở Dương huyện lệnh để nương tựa."
" huyện La Giang gần thành Ích Châu quá."
Lưu lão phu nhân thở dài: " là gần quá, nhưng ? Thiên hạ một Dương huyện lệnh, một Đường huyện lệnh, tìm thứ ba đây?"
Lưu ma ma im lặng.
Bạch Thiện tiễn cửa, theo bóng họ xa, cũng đang thì thầm với hai bạn: "Cái gọi là vô công bất thụ lộc, Ngụy đại nhân cho lợi ích lớn quá, đến tổ mẫu cũng dám nhận, chắc chắn là củ khoai lang bỏng tay ."
Mãn Bảo chú ý đến hai chữ "dâng sớ" mà Ngụy đại nhân , hỏi: "Có Hoàng đế chuyện của chúng nên mới cho suất học ? cha ruột cũng c.h.ế.t , cho chút lợi ích gì?"
"Vậy thì chắc chắn vì cha chúng c.h.ế.t mà cho ." Bạch Thiện khẳng định.
Mãn Bảo hừ một tiếng: "Vậy là chúng việc . Thật là, cứ thẳng cho rõ ràng, giá cả hợp thì thể thương lượng , cứ mập mờ thế nhỉ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ