Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 917: Lên Đường
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền thị cao phán: "Chẳng qua là chuyện ăn uống thôi mà. Chỗ ở thì các con đều là trai tráng khỏe mạnh, mang theo vài cái chăn là xong chuyện. Còn ăn uống thì chúng chuẩn sẵn lương khô, cũng chẳng tốn kém gì mấy."
Bà tiếp: "Đến kinh thành, nếu cửa hàng ăn khá giả lắm, thì các con chịu khó tìm việc chân tay mà , nuôi sống bản . Đợi ở nhà thu hoạch vụ hè xong, tiền chúng sẽ gửi cho các con."
Lão Chu đầu thấy gì đó sai sai: "Chẳng kiếm tiền , còn bù thêm tiền ?"
Chu Đại lang và mấy em thấy chuyện bình thường: "Cha, ruộng cũng bỏ tiền mua giống, mua đất chứ, buôn bán chắc cũng thế thôi."
Tiền thị liếc xéo ông chồng: "Mấy đứa con trai của ông còn nghĩ thoáng hơn ông đấy."
Lão Chu đầu: ...
Việc quyết, Tiền thị thấy Mãn Bảo ngáp ngắn ngáp dài liền xua tay: "Thôi , về ngủ . Mai còn đóng gói hành lý cho Mãn Bảo, sắp sửa lên đường ."
Mọi .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thực bận rộn nhất vẫn là Tiểu Tiền thị, những khác chẳng giúp gì nhiều.
Sách vở, quần áo của Mãn Bảo thì nàng tự lo liệu . Chu Ngũ lang và mấy đứa đồ đạc cũng ít, loáng cái là xong.
Chỉ Tiểu Tiền thị, vì thương Mãn Bảo đường xa vất vả nên vắt óc suy nghĩ chuẩn đủ thứ đồ ăn ngon, dễ mang theo, còn muối thêm ít đồ chua cho họ mang lên kinh thành.
Cuối cùng, đồ đạc chất đống thành một ngọn núi nhỏ. Nhìn đống hành lý đó, Tiền thị bảo: "Mua thêm con la , chịu khó, sức cũng khỏe."
Chu Đại lang và Chu Nhị lang bèn huyện thành tậu về một con la và một chiếc xe.
nhiều đồ thế cũng khó mà mang hết, vì xe còn chở nữa chứ?
Đang lúc Lão Chu đầu tính toán xem nên huy động thêm chiếc xe bò của gia đình , thì Bạch Thiện dẫn theo hạ nhân nhà họ Bạch tìm đến: "... Nhà cháu thuê riêng mấy chiếc xe la chở đồ . Mấy cái rương hòm để trong thùng xe thì chật chội, là chất hết lên xe thồ ."
Rồi sang Mãn Bảo: "Chúng vẫn chung một xe nhé, đường còn bàn luận bài vở."
Mãn Bảo gật đầu lia lịa.
Bàn luận bài vở cái con khỉ ! Ba đứa chung một xe, mở toang cửa sổ, buộc c.h.ặ.t , vén rèm lên, cứ thế nhoài ngoài ngắm thế giới. Chẳng mấy chốc, nỗi buồn ly biệt ban nãy bay biến sạch trơn.
Chỉ cần nghĩ đến việc sắp đặt chân đến kinh thành, ba đứa sướng rơn cả . Dù phía đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ý chí chiến đấu vẫn hừng hực, vui như trẩy hội.
Trang ở chiếc xe ngựa phía rõ ràng cảm nhận sự phấn khích của chúng, cũng nhịn mà lắc đầu .
Người đ.á.n.h xe cho Trang là Chu Lục lang, còn Chu Ngũ lang đ.á.n.h chiếc xe la của nhà theo . Đại Đầu, Nhị Đầu và Nhị Nha cũng bám c.h.ặ.t lấy cửa sổ xe, ồ ngó nghiêng ngoài. Vẫn là con đường huyện thành quen thuộc, vẫn là phong cảnh đến mòn con mắt, nhưng hôm nay ba đứa thấy mới lạ vô cùng. Hoa cỏ hôm nay mà thế!
Kinh thành , cái tên thôi thấy to lớn, phồn hoa .
Đến huyện La Giang, họ bằng cổng thành , bằng cổng thành . Dương Hòa Thư đặc biệt cho canh chừng đường, thấy họ đến liền về báo tin.
Dương Hòa Thư sai khiêng hai cái rương , kèm theo một bức thư và một danh sách quà biếu: "Hai cái rương là quà chuẩn cho bằng quyến thuộc ở kinh thành. Các cháu đến nơi phiền chuyển giúp về nhà nhé."
Bạch Thiện nhận lời, bảo hạ nhân buộc c.h.ặ.t rương lên xe.
Dương Hòa Thư chỉ hàn huyên với Trang vài câu, sang ba đứa trẻ, khẽ thở dài, vỗ vai dặn dò: "Đến kinh thành nhớ giữ , nhẫn nhịn thì nhẫn nhịn."
Mãn Bảo thốt lên: "Cháu kinh thành đáng sợ lắm ạ."
Dương Hòa Thư : "Tóm là đơn giản ."
Bạch Thiện trịnh trọng gật đầu: "Chúng cháu nhớ kỹ , sẽ cẩn thận hết mức."
Cậu sang hai bạn đồng hành, nhấn mạnh nữa: "Cháu sẽ trông chừng họ."
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang bĩu môi: "Ai trông chừng ai còn nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-917-len-duong.html.]
Dương Hòa Thư , lùi một bước: "Mau lên đường , kẻo tối kịp đến trạm nghỉ."
Thôi thị cũng tiễn, nàng sai chuẩn hai hộp đồ ăn, còn tặng riêng cho Mãn Bảo một chiếc hộp nhỏ: "Ta phong thư gửi cho . Lên kinh thành nếu thấy buồn chán thì cứ đến tìm các tỷ nhà chơi. Ta một đường , thứ mười hai trong nhà, tuổi tác cũng xêm xêm đấy."
Mãn Bảo cảm kích nhận lấy. Ba lúc mới từ biệt Dương Hòa Thư và Thôi thị.
Leo lên xe, cả nhóm mới bắt đầu thấy buồn man mác: "Không Trung thu về nhà nhỉ?"
Đại Cát đang đ.á.n.h xe bên ngoài: ... Giờ là mười tám tháng sáu , đợi mấy cô đủng đỉnh bò đến kinh thành cũng ngót nghét tháng bảy. Ở đó một tháng lộn về ăn Trung thu, xong lộn lên kinh thành ?
Mấy rảnh rỗi sinh nông nổi thế ?
Vẫn là Bạch Thiện tỉnh táo hơn: "Chúng Quốc T.ử Giám học, nghỉ lễ Trung thu chắc chẳng đủ thời gian để về nhà ."
Bạch Nhị lang: "Thế Tết về ?"
Mãn Bảo tính toán một hồi: "Chắc là ."
Bạch Thiện phản bác: "Ta thấy khó đấy. Nếu thì năm xưa cha lên kinh học mang cả tổ mẫu theo? Từ Lũng Châu đến kinh thành còn gần hơn Miên Châu nhiều."
Mãn Bảo sực nhớ một vấn đề khác, thốt lên "A" một tiếng: "Lưu tổ mẫu cũng lên kinh thành mà, nhà chẳng ở kinh thành luôn ? Đâu cần vội về thôn Thất Lý nữa."
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang ném cho Bạch Thiện cái kiểu "đồ phản bội".
Bạch Thiện im lặng một lát quyết định "tương tàn" với Mãn Bảo: "Các trai và cháu chắt của cũng theo lên kinh thành còn gì? Người nhà còn đông hơn nhà chứ."
Mãn Bảo nghĩ thấy cũng đúng.
Bạch Nhị lang trừng mắt hai đứa.
Hai chột , nhưng chợt nhớ điều gì đó, đồng loạt sang : "Đại ca chẳng cũng đang ở kinh thành ?"
Bạch Nhị lang ngẩn , lúc mới nhớ đến chuyện : "Phải ha, đại ca hình như đang ở kinh thành."
Bạch Thiện và Mãn Bảo: ...
Bạch Nhị lang vỗ tay cái đét, ảo não kêu lên: "C.h.ế.t dở, quên mang quà cho đại ca ."
Mãn Bảo và Bạch Thiện gượng gạo an ủi: "Không , đến trạm nghỉ tiếp theo xuống xe mua đại món gì đó bảo là mang từ nhà cũng mà."
"Thế ?"
Bạch Thiện đáp: "Còn hơn là tay ."
Đến trưa nghỉ ngơi, Bạch Nhị lang chạy hỏi quản sự Cao Thành Cao Tùng theo : "Đến trạm nghỉ tiếp theo mua chút quà cho đại ca."
Cao Tùng vội hỏi: "Nhị thiếu gia mua gì cho Đại thiếu gia ạ?"
Bạch Nhị lang rầu rĩ: "Ta cũng chẳng nữa, nhưng từ nhà mà mang gì cho đại ca thì kỳ quá?"
Cao Tùng lúc mới vỡ lẽ, ngập ngừng một lúc lâu mới : "Nhị thiếu gia, xe nhà một phần nhỏ đồ đạc là chuẩn cho Đại thiếu gia đấy ạ, ngài ?"
Lần đến lượt Bạch Nhị lang ngạc nhiên: "Ta , cũng chẳng ai với cả?"
Ở thôn Thất Lý, Bạch lão thái thái theo chiếc xe ngựa xa dần, lau nước mắt nhà: "Cùng lúc hai đứa cháu đều xa, lòng cứ thấy trống trải thế nào ."
Bạch lão gia bỗng vỗ tay cái bốp, sực nhớ : "C.h.ế.t cha, quên dặn thằng nhóc đó xe đồ của nó, kẻo nó phá phách dọc đường thì khổ."
(Hẹn gặp 8 giờ tối)