Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 923: Hợp đồng

Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mối duyên nợ của Mãn Bảo với Tế Thế Đường thể ngược dòng về sáu bảy năm , nhưng đến khi đặt chân đến thành Ích Châu, nàng mới thực sự bắt đầu tìm hiểu sâu về nơi .

 

Đông gia của Tế Thế Đường mang họ Trịnh, dòng dõi từng sản sinh Thái y. Nghe Lão Trịnh chưởng quỹ kể, năm ngoái một t.ử thuộc chi chính của gia tộc họ đỗ đạt Thái y viện.

 

Cũng chính vì đông gia họ Trịnh, nên hầu hết các chưởng quỹ cai quản Tế Thế Đường ở các nơi đều là nhà họ Trịnh, chỉ điều Lão Trịnh chưởng quỹ thuộc chi thứ xa.

 

Tuy nhiên, nhờ năng lực xuất chúng, ông mới giao trọng trách quản lý Tế Thế Đường ở thành Ích Châu, thậm chí cả khu vực Kiếm Nam Đạo cũng thuộc phạm vi cai quản của phái ông.

 

tài giỏi đến , ông cũng thể so bì với Tế Thế Đường ở kinh thành.

 

Trước khi , Kỷ đại phu thư dặn dò Mãn Bảo. Ông cho Trịnh Duyệt ở kinh thành thuộc nhị phòng của Trịnh thị, cũng là dòng dõi đích tôn. Vì Trịnh Duệ - Thái y viện - là em ruột của Trịnh Duyệt, nên hiện tại Trịnh Duyệt nắm giữ quyền lực lớn.

 

Tế Thế Đường ở kinh thành về cơ bản đều theo sự chỉ đạo của ông . Vì , Kỷ đại phu khuyên Mãn Bảo nên đến gặp Trịnh Duyệt để tiếp tục trao đổi y thuật.

 

Mãn Bảo theo chân tiểu nhị hậu viện, thấy một đang ghế đá trong sân. Trên chiếc bàn đá mặt ông bày la liệt hơn mười loại d.ư.ợ.c liệu, ông đang cầm một loại lên ngửi.

 

"Đại chưởng quỹ."

 

Trịnh đại chưởng quỹ tiếng liền ngẩng đầu lên, thấy Mãn Bảo theo tiểu nhị: "Vị là..."

 

"Đại chưởng quỹ, đây là Chu tiểu nương t.ử đến từ Ích Châu."

 

Trịnh đại chưởng quỹ lập tức nở nụ , dậy hành lễ: "Hóa đây là Chu tiểu nương t.ử, quả nhiên như lời Lão Kỷ , tuổi trẻ tài cao."

 

Mãn Bảo vội vàng đáp lễ: "Là Kỷ đại phu quá khen ạ, bái kiến Trịnh đại chưởng quỹ."

 

Trịnh đại chưởng quỹ mời Mãn Bảo , lúc mới chú ý đến Đại Cát theo nàng: "Vị là..."

 

Đại Cát khẽ cúi : "Tiểu thư, tiểu nhân ngoài đợi ."

 

Mãn Bảo gật đầu: "Ngươi ."

 

Đại Cát bèn khom lui .

 

Ánh mắt Trịnh đại chưởng quỹ khẽ động. Ông nhận lấy bức thư Mãn Bảo đưa, lướt qua một lượt đặt xuống bàn, : "Mấy hôm nhận thư từ Ích Châu, đoán chừng Chu tiểu nương t.ử mấy ngày nay cũng sắp tới nơi ."

 

Ông tiếp: "Ta , Chu tiểu nương t.ử và Lão Kỷ là bạn vong niên, vẫn luôn trao đổi y thuật. Những phương t.h.u.ố.c và châm pháp cô nương đưa giúp ích nhiều cho Tế Thế Đường chúng . Ta Lão Kỷ trong thư, hiện tại cô nương thể độc lập kê đơn chữa bệnh ?"

 

Mãn Bảo gật đầu khiêm tốn: "Đều nhờ Kỷ đại phu dạy dỗ ạ."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Đó cũng là do ngộ tính của Chu tiểu nương t.ử cao. Như thằng con trai , học mãi mà giờ vẫn chỉ nắm chút lông gà vỏ tỏi," Trịnh đại chưởng quỹ : "Thế , Chu tiểu nương t.ử thể độc lập kê đơn, mở riêng một phòng khám cho cô nương tại Tế Thế Đường nhé? Về phần thù lao khám, cô nương thấy một tháng năm lạng bạc thế nào?"

 

Mãn Bảo há hốc mồm, chỉ hỏi: "Con còn nhận tiền khám ?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ đáp: "Đương nhiên , cô nương khám chữa bệnh ở chỗ chúng , tất nhiên bạc chứ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-923-hop-dong.html.]

Mãn Bảo ngượng ngùng: " con đến để học hỏi mà, hơn nữa mỗi ngày chỉ đến nửa buổi, con còn về nhà sách nữa."

 

Trịnh đại chưởng quỹ xua tay: "Chuyện thành vấn đề. Tiệm t.h.u.ố.c vốn dĩ buổi sáng đông khách, đến chiều thì vắng hơn nhiều. Cô nương cứ khám nửa ngày là . Còn về việc học hỏi, đại phu nào chẳng khám bệnh học hỏi? Tế Thế Đường chúng tính cả bốn vị đại phu, cô nương thắc mắc gì cứ việc hỏi chúng , chúng cũng sẽ trao đổi nhiều hơn với cô nương, giống hệt như lúc cô nương ở thành Ích Châu ."

 

Mãn Bảo do dự.

 

Hồi ở thành Ích Châu, nàng nhận tiền. Chủ yếu là Kỷ đại phu bảo nàng khám mấy bệnh thông thường thì , nhưng gặp ca bệnh nặng nan y thì vẫn cần rèn luyện thêm. Vì thế tuy nàng thể kê đơn khám bệnh, nhưng Kỷ đại phu luôn kiểm tra một lượt, xác nhận đơn t.h.u.ố.c vấn đề gì mới cho bốc t.h.u.ố.c.

 

Nàng cảm thấy nộp học phí là quá đáng lắm , giờ còn nhận tiền thì thật quá quắt.

 

Trong lúc nàng còn đang phân vân, Trịnh đại chưởng quỹ phòng lấy một bản hợp đồng đưa cho Mãn Bảo, : "Đây là chế độ đãi ngộ dành cho đại phu khám của chúng . Cô nương xem qua , ngoài năm lạng bạc mỗi tháng, mỗi mùa còn cấp hai bộ quần áo giày tất, đến khám bệnh bốc t.h.u.ố.c đều giảm giá..."

 

Mãn Bảo lướt qua những điều khoản dày đặc, càng thêm ngại ngùng. Nàng đặt bản hợp đồng xuống bàn, áy náy : "Trịnh đại chưởng quỹ, ý của ngài con xin tâm lĩnh. Kỷ đại phu từng , chỉ khi nào con thể tự đeo hòm t.h.u.ố.c chữa bệnh thì mới coi là xuất sư. Hiện tại con còn học hỏi nhiều, Tế Thế Đường cho phép con treo biển học tập ở đây con ơn lắm , dám nhận nhiều tiền công như ?"

 

Mãn Bảo đẩy bản hợp đồng trở : "Tiền khám thì thôi ạ, ngài chỉ cần sắp xếp cho con một phòng khám là . Sau con kê đơn xong còn nhờ Trịnh đại chưởng quỹ và các vị đại phu xem giúp nữa."

 

"Ây da, đứa nhỏ khách sáo quá. Đại phu trong tiệm chúng từ lúc bắt đầu khám kê đơn là nhận tiền công , thể để cô nương chịu thiệt thòi ?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ cứ một mực đưa, Mãn Bảo thì một mực từ chối.

 

Chỉ là da mặt Trịnh đại chưởng quỹ dày hơn, Mãn Bảo rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, da mặt mỏng, đẩy đưa vài mặt đỏ bừng lên. nàng nhớ lời dặn, việc, thà chịu thiệt một chút còn hơn là lúc nào cũng chăm chăm chiếm hời của khác. Bằng đến cuối cùng, lương tâm c.ắ.n rứt thì cũng sẽ chiếm càng nhiều lợi hơn.

 

Nàng cảm thấy nếu hôm nay nhận bản hợp đồng , chắc chắn trong lòng sẽ yên, về thành Ích Châu mặt mũi nào gặp Kỷ đại phu?

 

Mặc dù nàng cũng động lòng lắm đấy, nhưng rõ ràng năm lạng bạc thể nặng hơn tình nghĩa với Kỷ đại phu . Để gặp Kỷ đại phu hổ, nàng quyết định kiên quyết từ chối.

 

Thế là nàng c.ắ.n răng dậy, xách cái gùi nhỏ lên : "Trịnh đại chưởng quỹ, ngài mà còn ép nữa là con ngại dám treo biển ở Tế Thế Đường nữa , con chỗ khác xem ."

 

Trịnh đại chưởng quỹ: ...

 

Ông vội vàng ngăn Mãn Bảo , cúi đầu quan sát kỹ thần sắc của nàng, một lúc mới thở dài gật đầu: "Thôi , nhận thì nhận . Ta sẽ sắp xếp phòng khám cho cô nương."

 

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, liên tục vái chào Trịnh đại chưởng quỹ, khuôn mặt rạng rỡ nụ : "Đa tạ Trịnh đại chưởng quỹ, mong ngài chỉ giáo nhiều hơn."

 

Trịnh đại chưởng quỹ giật giật khóe miệng: "Đâu , chúng cùng học hỏi tiến bộ thôi."

 

Mọi việc định, Trịnh đại chưởng quỹ liền dẫn Mãn Bảo phía quen với những khác trong tiệm t.h.u.ố.c.

 

Tế Thế Đường rộng, đại sảnh chia ba khu vực. Ở giữa là quầy bốc t.h.u.ố.c và một dãy tủ t.h.u.ố.c lớn.

 

Đối diện quầy t.h.u.ố.c ba gian phòng, chiếm hơn nửa diện tích tiệm t.h.u.ố.c. Phía tủ t.h.u.ố.c còn một gian phòng nữa, đó là nơi Trịnh đại chưởng quỹ khám bệnh. Thường thì những đến đó khám đều là khách quen của Tế Thế Đường, thiếu tiền và chen chúc với những bệnh nhân khác.

 

Và điều Mãn Bảo là, tầng hai cũng là nơi khám bệnh, chia thành từng phòng nhỏ riêng biệt. Thông thường, những thể lên tầng hai đều là bậc quyền quý hoặc giàu .

 

, Tế Thế Đường thêm một vị trí cho Mãn Bảo cũng hề chật chội. Bởi vì Trịnh đại chưởng quỹ trực tiếp điều Cổ đại phu giỏi nhất trong tiệm đến vị trí của ông, ngày mai Mãn Bảo đến thể trực tiếp sử dụng phòng của Cổ đại phu.

 

 

Loading...