Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 925: Tiếc nuối
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo vén rèm xe, hào hứng ngắm cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài. Nàng lăn lộn ở tiệm t.h.u.ố.c bao lâu nay, thể món hời béo bở ?
lợi lộc dễ nuốt. Tam thất hiện nay chỉ ở vùng Tây Nam, đa phần là mọc hoang dã. Muốn mua , cử lặn lội tận nơi.
Vùng đất đó chướng khí mịt mù, đừng đến gia đình Lão Chu, ngay cả những tiệm t.h.u.ố.c chút tiếng tăm khác e rằng cũng khó lòng phái một lượng lớn nhân lực đó thu mua tam thất.
Thu mua xong còn áp tải đường xa vạn dặm về, kể đến khâu chế biến thành phẩm tiêu thụ.
Thuốc mỡ cầm m.á.u tuy công dụng rộng rãi, nhưng nhắc đến cầm m.á.u, thường nghĩ ngay đến chuyện binh đao, thế nên loại t.h.u.ố.c dính dáng đến quân nhu .
Chỉ Tế Thế Đường với nền tảng vững chắc mới kham nổi mối ăn . Còn Lão Chu gia, đừng là , chỉ cần dính líu một chút thôi cũng nguy cơ lôi bia đỡ đạn, đ.â.m cho nát bấy.
Và hiện tại, hơn nửa năm kể từ khi phương t.h.u.ố.c đời, Mãn Bảo và Lão Chu gia vẫn sống an nhàn tự tại, bệnh tai, rõ ràng là Tế Thế Đường ôm trọn lợi ích, đồng thời cũng gánh vác rủi ro cho họ.
Chỉ riêng điểm thôi, Mãn Bảo thể yên tâm tiếp tục trao đổi y thuật với họ.
Hơn nữa, còn một điều Mãn Bảo từng hé lộ với ai, đó là d.ư.ợ.c liệu và phương t.h.u.ố.c do nàng tự nghĩ , mà là do Mạc lão sư chỉ dạy.
Mạc lão sư cũng đòi hỏi gì ở nàng.
Ông bảo, đây là báu vật mà lịch sử để , hậu thế như họ cũng hưởng lợi.
Y học khác với các ngành khoa học khác, đây là ngành học cứu . Ông thương nhân, ông chỉ là bác sĩ và thầy giáo. Người cứu chữa sinh mệnh, truyền thụ nghề nghiệp, nên ông cần để tâm quá nhiều đến chuyện lợi ích.
Trái tim con chỉ chứa bấy nhiêu thứ, nếu quá bận tâm đến những thứ khác thì hai thứ trong lòng sẽ phai nhạt, học thức cũng sẽ vơi . Mạc lão sư hy vọng Mãn Bảo cũng như .
Ông luôn cảm thấy Mãn Bảo học quá nhiều thứ, nên tập trung y học, đừng lãng phí thiên phú của .
Trang cũng từng với Mãn Bảo, nàng cần học quá nhiều thứ, chỉ cần cùng ông sách, hiểu đạo lý thế gian và học y thuật là đủ.
Nếu chỉ một thầy như , lẽ Mãn Bảo trong lòng còn chút phục, nhưng cả hai thầy đều thế, Mãn Bảo nên lời họ, nên nàng bao giờ so đo tính toán quá nhiều.
Nói theo lời Trang , chuyện đời chỉ trắng và đen, nếu cứ chăm chăm tính toán rạch ròi từng li từng tí, e rằng cả phần đời còn chỉ sống trong sự so đo tính toán, thế thì quá vô vị và lãng phí thời gian.
Cho nên Mãn Bảo cảm thấy, những chuyện cần tính toán, nhưng chuyện đời phần lớn thực cần so đo từng chút một.
Đại Cát hiểu lắm những điều , nhưng thấy Mãn tiểu thư trong lòng tính toán, Tế Thế Đường lừa gạt, chỉ là bản so đo thì cũng yên tâm.
Về đến ngõ Thường Thanh nơi họ thuê trọ, ba thầy trò Trang kết thúc buổi học sáng, đang đợi ăn cơm trưa.
Thấy Mãn Bảo về, liền ân cần hỏi han: "Thế nào, Tế Thế Đường ở kinh thành dễ chuyện ?"
"Dễ chuyện lắm," Mãn Bảo vui vẻ đáp: "Trịnh đại chưởng quỹ hòa nhã cực kỳ, chỉ là khách sáo quá, còn định trả tiền khám cho con nữa cơ."
Trang đang uống suýt chút nữa thì phun hết , ông hỏi: "Con đồng ý ?"
Mãn Bảo lắc đầu tiếc rẻ: "Con nào dám nhận, chỉ đến khám nửa ngày, còn học hỏi tay nghề của các đại phu, nộp tiền thì thôi chứ còn lấy tiền thì cái thể thống gì?"
Trang nuốt ngụm xuống, đặt chén xuống hỏi: "Họ trả con bao nhiêu tiền khám?"
"Một tháng năm lạng."
Chu Lập Quân kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Nhiều thế á?"
Mãn Bảo gật đầu: " thế, đại phu kiếm tiền thật đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-925-tiec-nuoi.html.]
Trang hỏi: "Chỉ hứa miệng trả tiền cho con thôi ?"
"Không ạ, ký hợp đồng, ngoài tiền , mỗi mùa còn phát quần áo giày tất nữa, đãi ngộ của Tế Thế Đường thật." Mãn Bảo : "Con nghĩ kỹ , học thành tài, con sẽ đến Tế Thế Đường khám. Ngồi khám ở tiệm t.h.u.ố.c kiếm nhiều tiền hơn cả ruộng ở nhà."
Chu Lập Quân gật đầu lia lịa, vài năm nữa giống lúa mì mới nhà họ cũng thể bán độc quyền nữa, cả Kiếm Nam Đạo sẽ từ từ chuyển sang trồng giống lúa mì mới, tự để giống , đến lúc đó nhà họ ruộng một năm cũng chẳng kiếm nhiều bằng tiền tiểu cô khám.
Quả nhiên, một cái nghề trong tay vẫn hơn, tiếc là cô nhớ nổi tên các loại d.ư.ợ.c liệu, cũng chẳng học y thuật, nếu cô cũng theo tiểu cô học nghề .
Trang thấy hai cô cháu đều bày vẻ mặt tiếc nuối và động lòng, cố nén hỏi: "Ngoài những thứ đó , hợp đồng còn gì nữa?"
"Con xem tiếp nữa." Nàng dùng ý chí cực mạnh mới kìm nén đấy, "Xem lâu quá ngại c.h.ế.t , nhỡ ông hiểu lầm con động lòng thì ?"
Bạch Thiện : "Muội vốn dĩ động lòng mà."
" thể để ông ."
Trang lắc đầu : "Lẽ con nên xem tiếp , nha đầu ngốc, lợi ích ai cho bao giờ. Con nhận tiền khám của Tế Thế Đường, con chính là đại phu của Tế Thế Đường, khám bệnh tại gia con nhận bao nhiêu tiền khám?"
"Đó mới chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là hợp đồng thường sẽ quy định thời hạn, con thể sẽ khám ở Tế Thế Đường mười năm hai mươi năm, nhưng con tuổi còn nhỏ, tương lai còn dài, thực sự cần thiết chốt hạ sớm như ." Trang thực sự sợ đứa trẻ vì ngại ngùng và động lòng mà ký bản hợp đồng đó.
Mãn Bảo há hốc mồm: "Vậy chẳng con sẽ ở kinh thành mãi ? Con còn về nhà thăm cha nữa mà."
Bạch Thiện lập tức : "Chắc chắn là thời gian , thế chẳng khác nào bán công cho ."
Cậu : "Vị Trịnh đại chưởng quỹ thành thật, còn đến đó nữa ?"
"Đến chứ, ?" Mãn Bảo : "Ta đến đó để học hỏi ông , , là trao đổi y thuật, chuyện cần để trong lòng , dù cũng , sẽ ký hợp đồng ."
Trang gật đầu: " , con kinh chỉ để mở mang tầm mắt, mà còn để học hỏi kiến thức. Nhà họ Trịnh mấy ngự y, đời cũng một , con học tập ở đó, dù gặp , nhưng vấn đề nan giải cũng thể nhờ hỏi lên , chỉ riêng điểm thôi con thuận lợi hơn nhiều đại phu khác ."
"Tiên sinh, cũng từng tìm hiểu về Tế Thế Đường ạ?"
Trang liếc nàng : "Con tưởng thật sự chỉ sách thánh hiền, màng thế sự ?"
Đã nhận lời Lưu lão phu nhân và Bạch lão gia đưa bọn trẻ kinh, ông đương nhiên chuẩn chu đáo.
Đang chuyện thì Dung di ở trong bếp gọi vọng : "Cơm canh xong , ăn cơm thôi."
Chu Lập Quân lập tức dậy bếp bưng cơm canh, Mãn Bảo và Bạch Thiện, Bạch Nhị lang cũng phụ một tay.
Dung di bưng nồi cơm : "Thiếu gia, nhà đông , một sợ lo xuể, là thuê thêm hai giúp việc nhé?"
Bây giờ trong nhà chỉ chủ nhân mà còn cả hạ nhân nữa.
Bạch Nhị lang mang theo hai hạ nhân kinh, nhà họ Bạch càng đông đúc, cộng thêm bà là sáu , tính cả đại đường thiếu gia và tiểu tư bên cạnh nữa...
Mỗi ngày nấu cơm cho bao nhiêu cũng mệt lắm chứ bộ.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chu Lập Quân nhanh nhảu: "Chúng cháu đều thể giúp một tay mà."
Dung di : "Sao thể để Chu tiểu nương t.ử những việc , vẫn nên thuê thêm hai giúp việc thôi, các cô , chuyện bên ngoài còn bận rộn lắm."
(Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều)