Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 938: Virus phái sinh
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba vị đại phu , đáp ứng. Đào đại phu chỗ, hỏi: "Sao Châu tiểu đại phu ở dùng cơm trưa?"
Tiểu Trịnh chưởng quỹ : "Ta mời , nhưng Châu tiểu đại phu vẻ vội về nhà. Bệnh nhân của cô khám xong , cũng đến giờ Ngọ, nên cho đưa cô ngoài ."
Hắn dừng một chút tiếp: " Châu tiểu đại phu ngoài gặp Đậu lão thái thái, bà mang một chậu cỏ sứt mẻ đến cho cô , hình như đó chính là thứ khiến Đậu tiểu nương t.ử nổi mẩn ngứa mãi khỏi."
Trịnh đại chưởng quỹ gật đầu.
Mãn Bảo khỏi cổng tiệm t.h.u.ố.c thì gặp Đậu lão thái thái. Vốn dĩ nàng đợi mãi thấy bà đến, nghĩ bụng ngày mai xem cũng , ở nhà còn hai đang đợi nàng về giúp sách, thế là nàng thu dọn đồ đạc về nhà.
Ai ngờ trùng hợp thế, khỏi cửa gặp Đậu lão thái thái.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đậu lão thái thái bưng một chậu cỏ mọc tới, ngạc nhiên hỏi: "Châu tiểu đại phu về sớm thế?"
Mãn Bảo gật đầu: "Ta mỗi ngày chỉ khám nửa buổi thôi. Đây là chậu hoa đó ?"
Đậu lão thái thái gật đầu: "Ta hỏi , chính là chậu . Đây chẳng là tỏi trời thường thấy bên sông ? Trông giống tỏi, nhưng ăn , ăn c.h.ế.t đấy."
Đậu lão thái thái : "Trước cũng từng thấy, hỏi mới . Thứ hai năm nay mới mọc lên bên sông, vì giống tỏi, hoa nở nên gọi là tỏi trời."
Trong đầu Mãn Bảo, Khoa Khoa đang kêu bíp bíp liên hồi. Mãn Bảo xuống kỹ, đúng là giống tỏi.
Mãn Bảo hỏi: "Thứ cho nhé, bà bao nhiêu tiền?"
"Ối dào, cái thứ tai họa còn đòi tiền nong gì, Châu tiểu đại phu thì cứ lấy, thì cũng đem vứt thôi."
Mãn Bảo gật đầu, nhận lấy, nhưng nàng vẫn lấy từ trong gùi một túi t.h.u.ố.c đưa cho Đậu lão thái thái: "Đây là túi t.h.u.ố.c , bà mang về cho Châu Nhi, bảo để đầu giường, thể đuổi muỗi. Mẩn ngứa của cần thoáng khí, hạn chế cọ xát quần áo."
Mùa hè nóng bức, muỗi nhiều, nhất là ban đêm khi ngủ, thứ tiện hơn nhiều.
"Thế ngại quá." Đậu lão thái thái đưa tay nhận lấy, nhiệt tình giúp nàng bê chậu hoa lên xe: "Châu tiểu đại phu, để giúp cô bê lên xe. À đúng , cô lấy thứ gì?"
Mãn Bảo nghiêm túc : "Ta nghiên cứu một chút."
là để nghiên cứu thật.
Khoa Khoa với Mãn Bảo: "Đây gọi là hoa thủy tiên, hoa nở ."
Nó đưa hình ảnh cho Mãn Bảo xem, Mãn Bảo là hiểu ngay: "Hình ảnh giống như chụp từ giấy , thứ tương lai các ngươi ?"
"Không , sách ghi chép đây là một trong mười loài hoa nổi tiếng của cổ đại, , tương lai chỉ thể thấy qua hình ảnh." Khoa Khoa : " theo thông tin trong Bách Khoa Quán, thứ khó trồng."
"Vậy tại tuyệt chủng?"
"Nghiên cứu cho thấy, những thứ từng lan tràn rộng rãi, cuối cùng càng dễ biến đổi gen và tuyệt chủng. Rất khó bảo tồn gen nguyên thủy."
Mãn Bảo thắc mắc: "Tại bảo tồn gen nguyên thủy? Chẳng Mạc lão sư , những gì tồn tại thường là nhất, những gì biến mất là đào thải ?"
Khoa Khoa: "Cái hỏi loài . Có cho rằng công nghệ của chúng đến điểm thắt cổ chai, và cùng với sự tiến bộ của công nghệ, các loài vật thế giới của họ vì nhiều lý do khác đang biến mất hoặc suy yếu... Bíp —— Phát hiện sóng điện não bất hợp pháp, tạm thời phong tỏa, tạm thời phong tỏa..."
Trong đầu Mãn Bảo đột nhiên im bặt.
"Khoa Khoa?"
Khoa Khoa trả lời nàng.
Mãn Bảo trố mắt, kìm kêu lên: "Khoa Khoa?"
Đại Cát thấy tiếng, lập tức đầu vén rèm xe: "Mãn tiểu thư, ?"
Vẻ mặt Mãn Bảo đầy lo lắng, nhưng đối diện với Đại Cát, nàng gì cả, chỉ lắc đầu: "Không, gì, chúng về nhà thôi."
Ánh mắt Đại Cát quét một vòng trong xe, phát hiện gì bất thường, lúc mới cau mày , nhưng dỏng tai lên, chăm chú lắng động tĩnh trong xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-938-virus-phai-sinh.html.]
Mãn Bảo nắm c.h.ặ.t t.a.y che miệng, chớp mắt liên tục gọi Khoa Khoa trong đầu.
Khoa Khoa im thin thít, Mãn Bảo lo lắng thôi, cũng Khoa Khoa xảy chuyện gì.
đồ vật ở trong đầu nàng, nàng thể bổ đầu tìm chứ?
Hơn nữa Khoa Khoa từng , nó chỉ nhỏ bằng hạt nano, nàng nano to cỡ nào, nhưng nhỏ hơn hạt gạo thì chắc chắn lớn, tìm một vật như thế trong đầu...
Mãn Bảo tưởng tượng cảnh Phạm thái y cầm d.a.o bổ đầu nàng , lục tìm một vật nhỏ như hạt kê trong não...
Mãn Bảo rùng , tự nhủ rằng cho dù tìm thấy Khoa Khoa, nàng cũng chẳng sửa nó thế nào. Khoa Khoa từng nó khả năng tự phục hồi, thà cứ để nó trong đầu còn hơn, ít nhất nàng còn động tĩnh của nó.
giờ ngay cả động tĩnh cũng thấy...
Mãn Bảo rầu rĩ trở về ngõ Thường Thanh.
Bạch Thiện kết thúc một giai đoạn học tập, đang vặn eo trong sân để thư giãn đầu óc, thấy Mãn Bảo mặt mày ủ dột, liền dừng động tác chạy hỏi: "Muội gặp ca bệnh khó chữa , là say nắng ?"
"Đều ." Mãn Bảo thôi, nhớ đến lời Khoa Khoa dặn cho thứ hai chuyện của nó, bèn nuốt lời trong.
Bạch Thiện thấy nàng há miệng mà , tò mò hỏi: "Muội gây họa gì , nỗi khổ khó thế?"
Mãn Bảo cố gắng suy nghĩ trong đầu, dám hỏi , sợ ông quá thông minh sẽ nhận , cũng dám hỏi Bạch Nhị lang, cái loa phóng thanh đó, hỏi xong e là chân , chân lời nàng truyền khắp cả viện .
Mãn Bảo Bạch Thiện suy nghĩ một chút, kéo sang một bên: "Ta hỏi một câu, nhưng cho ai ."
Bạch Thiện gật đầu: "Muội hỏi ."
Mãn Bảo , : "Thôi, tự nghĩ ."
Nói xong đeo gùi bỏ .
Bạch Thiện: ...
Đại Cát bê chậu hoa thủy tiên : "Mãn tiểu thư, hoa của cô."
Mãn Bảo bê hoa.
Nàng bê hoa về phòng , đặt lên bàn, bỏ gùi xuống chằm chằm nó, trong đầu liên tục niệm: "Thu thập, thu thập..."
Trong đầu im lìm.
Mãn Bảo buồn bã hoa ngẩn ngơ, đột nhiên nhớ một chuyện, nàng trố mắt, Khoa Khoa biến mất , đồ đạc nàng để trong hệ thống thì ?
Bạc của nàng ?
Vừa nghĩ đến đó, Mãn Bảo liền thấy đồ đạc trong hệ thống, nàng chớp mắt, hệ thống, lấy một thỏi bạc , gọi: "Khoa Khoa..."
Khoa Khoa lên tiếng.
Mãn Bảo kìm chống nạnh ngửa đầu hét lớn: "Khoa Khoa ơi ——"
Giữa hệ thống hiện lên một dòng chữ: "Hệ thống 0531 phát sinh chương trình virus, hiện đang quét và tiêu diệt, tạm thời chỉ thể giữ im lặng, trong thời gian tạm ngừng chức năng thu thập, thương thành và gian hệ thống mở cửa bình thường, xin ký chủ của hệ thống 0531 tự lực cánh sinh."
Mãn Bảo ngẩn : "Sao Khoa Khoa virus ? Các ngươi nhầm đấy?"
Giữa trung hiện lên ba chữ - Không nhầm!
Sau đó còn thứ gì để ý đến Mãn Bảo nữa, dù Mãn Bảo gọi thế nào trong hệ thống cũng đổi gì nữa.
Mãn Bảo lúc mới đồ đạc trong hệ thống trầm tư.
(Hẹn gặp lúc 8 giờ tối)