Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 939: Chuẩn bị

Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ khi Mãn Bảo còn hiểu chuyện, Khoa Khoa bầu bạn bên nàng. Đối với Mãn Bảo, Khoa Khoa chỉ là cha , bạn bè, mà còn giống như một bản thể khác tồn tại trong tâm trí nàng.

 

Dù Khoa Khoa kiệm lời, nhưng mười năm trôi qua, Mãn Bảo cũng lờ mờ hiểu nhiều điều qua những giao tiếp và suy đoán.

 

Nàng , để Khoa Khoa tồn tại, nàng sống. Sau khi nàng c.h.ế.t, điểm tích lũy của Khoa Khoa dương thì nó mới thể trở về thế giới của và nhận nhiệm vụ mới.

 

Nàng còn , Khoa Khoa thể hại nàng. Nếu phán quyết là mưu hại ký chủ, nó chắc chắn sẽ tiêu hủy.

 

Nàng càng rõ, đầu Khoa Khoa một hệ thống chủ quản lý hành vi của nó, giống như "Đại Tấn luật pháp" quản lý hành vi của dân Đại Tấn . Nếu vi phạm, nó sẽ trả giá đắt.

 

nhiều điều Khoa Khoa thể cho nàng , ví dụ như nó tạo như thế nào, tình hình thế giới của nó .

 

Cuối cùng, Khoa Khoa sợ tiêu hủy. Dù bao giờ , nhưng Mãn Bảo đoán , hệ thống tiêu hủy cũng giống như con c.h.ế.t , chẳng còn gì cả, tất cả trở về con , thế giới còn sự tồn tại của nó nữa, thậm chí thể còn cả ghi chép về nó.

 

Mãn Bảo cảm thấy đây là một chuyện vô cùng đáng sợ.

 

Nàng virus là gì, nàng trong Bách Khoa Quán, thỉnh thoảng trò chuyện với Mạc lão sư và Tiến sĩ D, họ cũng nhắc đến.

 

Virus mà Mạc lão sư là virus sinh học, còn virus mà Tiến sĩ D là virus trong thế giới ảo. Dường như loại nào cũng lợi hại, mỗi xuất hiện đều gây hoang mang cho các sinh vật thông minh vì thể gây c.h.ế.t .

 

Khoa Khoa , nó vốn là sản phẩm công nghệ cao. Nếu là virus, chẳng chịu tổn thương nên là nàng ?

 

Sách trong Bách Khoa Quán đều , virus thể thông qua các sản phẩm công nghệ cấy ghép cơ thể rối loạn sóng não, thể dẫn đến c.h.ế.t não...

 

hiện tại nàng chẳng cả, thậm chí còn thể hệ thống, ngược ý thức của Khoa Khoa biến mất.

 

Mãn Bảo cảm thấy hoảng loạn, cảm giác giống như một bản khác của nàng giam cầm .

 

Mãn Bảo xuống suy nghĩ nghiêm túc một hồi, cuối cùng quyết định chuyển hết bạc trong gian hệ thống rương mây, đó cẩn thận di chuyển ngoài, đẩy gầm giường.

 

Bạc của nàng, bạc của lục ca, bạc của đám Lập Quân...

 

Sau khi nhét đầy bạc gầm giường, Mãn Bảo đống sách trong gian hệ thống mà rầu rĩ.

 

Những cuốn sách đều do nàng mua trong Bách Khoa Quán, in thỉnh thoảng lấy , nhưng bao giờ cho ai xem.

 

Mặc dù chữ là chữ của họ, cách trình bày cũng theo kiểu thế giới , nhưng những cuốn sách thực sự thích hợp để khác thấy.

 

Bởi vì một nội dung trong đó phù hợp với nhận thức của thế giới .

 

Mãn Bảo gãi đầu, rốt cuộc vẫn nỡ để nhiều sách như trong gian hệ thống. Thế là nàng dọn dẹp tủ quần áo, gấp gọn quần áo cất phía trong giường, đó bắt đầu xếp sách tủ.

 

Chồng sách cao ngất, khi xếp đầy tủ, Mãn Bảo nhét thêm nhiều cuốn đống quần áo phía trong giường. Đến khi thể giấu thêm nữa, Mãn Bảo mới tiếc nuối những cuốn sách còn trong gian hệ thống.

 

Mãn Bảo mồ hôi nhễ nhại bên mép giường, thở dài lau mồ hôi.

 

Chu Lập Quân thò đầu từ bình phong: "Tiểu cô, trời nóng thế cô ở trong phòng gì thế?"

 

Mãn Bảo xê dịch m.ô.n.g, che khuất tầm của nó, lắc đầu : "Không gì cả, chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi."

 

"Tiên sinh gọi cô kìa."

 

"Ta , ngay đây," Mãn Bảo dậy ngoài, dặn dò Chu Lập Quân: "Lập Quân, cháu đừng phòng nhé."

 

Chu Lập Quân liếc chậu hoa thủy tiên bàn, thấy giống tỏi nhưng tỏi, trông còn giống hành tây.

 

ngay tiểu cô kiếm đó về, cô lắc đầu, , nhưng vẫn : "Tiểu cô, trồng hoa để ngoài sân chứ, để trong phòng, đất cát bẩn lắm."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-939-chuan-bi.html.]

 

Mãn Bảo lúc mới nhớ chậu hoa thủy tiên vẫn để bàn, vội vàng .

 

Đợi Chu Lập Quân ngoài, nàng mới buông màn xuống che giường, định ôm chậu hoa thủy tiên ngoài, nghĩ thấy đúng, bèn treo màn lên.

 

Sự việc khác thường ắt yêu quái, nàng ngốc đến mức chuyện giấu đầu hở đuôi như thế.

 

Mặc dù treo màn lên trong lòng lo lắng, nhưng cũng đỡ hơn là buông màn xuống khiến là sinh nghi.

 

Mãn Bảo ôm chậu hoa ngoài, đặt tạm ở góc tường râm mát. Hiện tại Khoa Khoa thể liên lạc với nàng, nên chậu hoa cũng cần vội.

 

Dung di xong bữa trưa, Chu Lập Quân phụ bưng lên. Người giúp việc mới thuê chỉ ở khu vực bếp núc phía , đến nơi họ sách sinh hoạt.

 

Trang ở vị trí chủ tọa, liếc Mãn Bảo đang buồn bã ỉu xìu: "Sao thế, về vui ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu, chuyển chủ đề: "Tiên sinh, ăn cơm xong con tiếp tục dạy tam sư Mặc nghĩa nhé?"

 

"Không vội, ăn xong các con nghỉ ngơi một lát, ngủ trưa hai khắc, cho tỉnh táo . Chiều nay chúng về thơ phú." Trang liếc Mãn Bảo, đứa trẻ lớn khó quản, nhất là t.ử nữ, bèn hỏi kỹ nữa, thuận theo lời nàng : "Vi sư vài đề bài, các con thử xem, sẽ tham khảo cho các con."

 

Mãn Bảo chỉ thích thơ và thơ, chứ bản thích , bèn hỏi: "Con cũng ạ?"

 

"Phải, con cũng ."

 

Trang ghét bỏ : "Con mà chăm chỉ, tam sư của con sắp đuổi kịp con đấy."

 

Bạch Nhị lang: "... Tiên sinh, chẳng bảo thơ con linh khí ?"

 

"Ừ, nhưng cốt cách, dùng điển cố thì thôi , ngay cả câu chữ cũng đầy ."

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo cúi đầu trộm.

 

Trang sang thấy liền : "Các con cũng đừng , các con cũng còn kém xa lắm, đều học hành t.ử tế, ?"

 

Ông : "Người thơ phú thể tỏ chí, thơ thì con cũng tệ. Sau các con nổi danh thì thơ phú cho , nhất là Bạch Thiện và Bạch Nhị, các con thi quan còn thơ gửi gắm nữa đấy."

 

Bạch Thiện : "Tiên sinh, con gửi gắm."

 

"Con gửi gắm thì e rằng chẳng ai đến con. Không ai đến con thì dù con thi đến , thứ hạng cũng sẽ cao."

 

Bạch Thiện: "Cho dù gửi gắm, con cũng gửi cho quyền thế nhất thế gian ."

 

Mãn Bảo xới cơm xong : "Đó chẳng là Hoàng đế , thiên hạ ông quyền thế nhất."

 

Trang vuốt râu : "Thơ văn của con nếu thể gửi đến mặt Hoàng đế và ngài khen một câu, thì coi như là nổi danh ."

 

Bạch Nhị lang : "Đợi Dương huyện lệnh hoặc Đường huyện lệnh về kinh, con sẽ gửi cho họ."

 

Mọi : ...

 

Mãn Bảo nhịn giơ ngón tay cái với : "Cách của đấy. Tiên sinh, con cần gửi gắm."

 

Trang sầm mặt : "Không cần gửi gắm cũng học cho , học vấn thể kén cá chọn canh?"

 

"Được ạ." Mãn Bảo bất lực đáp ứng.

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

 

Loading...