Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 940: Chờ đợi
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều, bốn thầy trò chuyên tâm việc thơ. Trang chỉ giảng giải những bài thơ văn xuất sắc trong các kỳ thi lớn những năm gần đây do Bạch Đại lang sưu tầm, mà còn lấy một cuốn sách nhỏ, tập hợp những bài thơ văn đang nổi đình nổi đám ở kinh thành trong hai năm trở đây.
Mãn Bảo tò mò hỏi: "Cái lấy ở ạ?"
Trang đáp: "Ta nhờ Lưu Quý mua đấy. Một hiệu sách lớn bán lén lút bản chép tay, tìm đúng là mua ngay."
Mãn Bảo gật đầu. Tiên sinh từng đến kinh thành, chắc chắn nhiều chỗ mà bọn họ .
Trang chỉ điểm thơ văn của họ, giảng giải thêm một điển cố, thấy trời cũng còn sớm liền chắp tay lưng rời , để họ tự yên tĩnh nghiền ngẫm thêm.
Mãn Bảo chống cằm xoay b.út, chằm chằm bài thơ của ngẩn .
Bạch Thiện nghiền ngẫm xong, ngẩng đầu thấy nàng ngẩn ngơ, bèn đặt b.út xuống, nhích gần cạnh nàng: "Muội thế? Hôm nay giảng bài cứ như mất hồn ."
Mãn Bảo hồn, lắc đầu. Nàng quyết định với ai cả, đối với Khoa Khoa, cũng chỉ thể chờ đợi thôi.
Bạch Thiện nàng với ánh mắt nghi hoặc và lo lắng, nhưng gặng hỏi thêm.
Mãn Bảo đợi cả đêm, sáng hôm mơ màng tỉnh dậy mới phát hiện ngủ quên từ lúc nào. Nàng lập tức chạy hệ thống hét lớn: "Khoa Khoa——"
Hệ thống im lìm, vẫn ai trả lời nàng.
Mãn Bảo ủ rũ thoát , mặc quần áo xong liền xách chậu gỗ ngoài múc nước rửa mặt.
Bạch Thiện dậy từ sớm, Bạch Nhị lang đang rửa mặt trong sân, đầu thấy Mãn Bảo ỉu xìu, nhịn chớp mắt. Hắn ngẩng đầu kỹ, xác định mắt Mãn Bảo thâm quầng thật, bèn ha hả, hớn hở hỏi: "Tối qua trộm ?"
Mãn Bảo lườm một cái, im lặng múc nước rửa mặt.
Bạch Thiện cũng lườm một cái, đặt sách xuống đuổi theo.
Bạch Nhị lang bĩu môi: "Hừ, thì thôi, ai thèm chứ."
Bạch Thiện đuổi kịp Mãn Bảo, giúp nàng múc nước từ trong lu , hỏi: "Rốt cuộc ?"
Khoa Khoa cả đêm về, Mãn Bảo lo lắng. Vốn dĩ nàng , nhưng thấy Bạch Thiện quan tâm như , nàng vẫn nhịn , hỏi: "Nếu một bạn đột nhiên một lời mà biến mất tăm, đây?"
Bạch Thiện khựng một chút hỏi: "Là bạn về sự đồng cảm đó hả?"
Mãn Bảo ngẩn , Bạch Thiện gật đầu.
Bạch Thiện im lặng một lát, đó nàng với vẻ mặt khó xử: "Đi thì đốt cho nhiều tiền giấy chút . Muội cũng đừng vội, chuyện chỉ thể chờ đợi thôi. Nếu thì chuyện vẫn như cũ, nếu , đối với cũng là chuyện mà, ?"
Mãn Bảo: "... Đốt tiền giấy?"
Bạch Thiện nghiêm túc gật đầu: " , đốt nhiều chút cho . À đúng , những thứ chúng đốt đây dùng ? Hay là chúng đốt quần áo, đốt đồ ăn ngon cho ?"
Mãn Bảo: ...
Bạch Thiện thấy nàng gì, tưởng nàng đang đau lòng, bèn vỗ vai nàng: "Muội đừng buồn nữa, hiểu mà. Thật vận may của còn hơn , thử kỹ , cha bao giờ về thăm cả."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo lờ mờ hiểu điều gì đó, nàng Bạch Thiện trân trân lời nào.
Bạch Thiện thở dài một .
Mãn Bảo tiếng thở dài cũng kìm mà nhớ đến chuyện buồn, nàng cũng thở dài một tiếng, dứt khoát phịch xuống bậc thềm bên cạnh.
Bạch Thiện xuống cạnh nàng, thấy mắt nàng đỏ hoe, bèn sờ soạng , tìm một chiếc khăn tay đưa cho nàng.
Mãn Bảo nhận lấy, lau nước mắt nghẹn ngào : "Nó vẫn luôn ở bên cạnh ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-940-cho-doi.html.]
Bạch Thiện càng thêm bối rối, hồi lâu mới buồn rầu : "Ta tra nhiều sách, đều và ma khác biệt, mà cứ theo mãi, sức khỏe của sẽ ảnh hưởng đấy. Ta thấy hồi nhỏ sức khỏe cũng nguyên nhân ."
Mãn Bảo họ về cùng một , nhưng là cùng một chuyện. Nàng Bạch Thiện một lúc lâu, cuối cùng lau khô nước mắt : "Nếu nó thì ?"
Bạch Thiện thở dài: "Vậy thì chỉ thể chờ đợi thôi." Dù và ma khác biệt, ngoài việc đốt thêm nhiều tiền giấy, quần áo... để cúng tế thì họ còn cách nào khác ?
Mãn Bảo nghĩ ngợi, cảm thấy hiện giờ cũng chỉ còn cách . Nàng thở dài: "Vậy thì đợi thôi."
Bạch Thiện thấy vẻ mặt nàng ủ rũ, bèn dậy giúp nàng bưng chậu gỗ: "Đi thôi, mau rửa mặt, lát nữa còn học bài sớm nữa. Hôm nay chẳng còn đến tiệm t.h.u.ố.c ?"
Mãn Bảo gật đầu.
Học bài sớm thực chất là họ tự sách, học thuộc lòng, nếu chỗ nào hiểu trong bài học hôm thì thể nhân cơ hội hỏi , thường là hoạt động bữa sáng.
Đợi họ học bài sớm xong là thể ăn sáng, đó ai việc nấy.
Mãi đến lúc ăn sáng, Chu Ngũ lang mới tìm cơ hội chuyện với Mãn Bảo: "Tối hôm qua về muộn quá, quên với , sách chúng bán hết . Hôm qua Lập Trọng bọn nó chép thêm mười hai cuốn, sáng nay mang còn bán nốt. Muội xem sáng nay cho bọn nó chép tiếp ?"
Mãn Bảo nghĩ một lát lắc đầu: "Không chép nữa, ngày mai là thi , một buổi sáng cũng chẳng chép bao nhiêu, đợi đến chiều e là chẳng còn ai mua nữa, phí công vô ích."
Chu Ngũ lang gật đầu: "Huynh cũng nghĩ thế."
Chu Lập Trọng, Chu Lập Uy và Chu Lập Quân đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ chép đến mức tay sắp gãy , học cũng từng nỗ lực như thế .
Chu Ngũ lang thấy Mãn Bảo hỏi về bạc, bèn chủ động : "Hôm qua bán hai mươi bảy lạng, sách hôm nay mà bán hết thì cũng mười tám lạng."
Mãn Bảo gật đầu.
Thấy nàng vẫn chẳng chút vui vẻ nào, Chu Ngũ lang nhịn gãi đầu hỏi: "Muội thế, chúng kiếm nhiều bạc thế mà vui ?"
Trang cũng ngẩng đầu đại t.ử một cái.
Mãn Bảo gật đầu qua loa: "Vui chứ, tiền đó ngũ ca giữ năm lạng cho , còn các tự chia ."
Năm lạng là vốn của nàng.
Nói đến đây, Mãn Bảo sang Bạch Thiện và Bạch Nhị lang: "Các còn thiếu tiền của Bạch sư đấy, nhớ trả."
Bạch Đại lang từ bên cạnh sang ăn chực suýt chút nữa thì nghẹn, xua tay lia lịa: "Không cần, cần, em trong nhà so đo mấy chuyện gì?"
Mãn Bảo : "Anh em ruột thịt, tiền bạc phân minh."
Bạch Thiện gật đầu: "Lát nữa sẽ đưa cho đại đường ca."
Thấy Bạch Nhị lang bên cạnh cắm cúi ăn, Mãn Bảo đá cho một cái gầm bàn.
Bạch Nhị lang kêu đau một tiếng, ngẩng đầu lên : "Ta , lát nữa cũng đưa cho đại ca."
Bạch Đại lang Mãn Bảo, đứa em trai ngốc nghếch nhà , gật đầu đầy ẩn ý.
Thật là ngốc hết chỗ , tuy nàng là sư tỷ, nhưng bọn họ cũng là em ruột thịt cơ mà, phản kháng một chút thì c.h.ế.t ai?
Trang ở ghế chủ tọa lẳng lặng ăn hết bát cháo, ngơ những hành động nhỏ của đám học trò. Ăn xong, ông đặt bát xuống, lau miệng chậm rãi : "Một khắc nữa vườn, hôm nay chúng ôn từ đầu một lượt. Vi sư riêng cho các con mấy đề, các con thử xem."
Bạch Thiện và Bạch Nhị lang .
(Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều)