Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 943: Tâm trạng tốt

Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Lập Quân dẫn nàng sân . Mãn Bảo lục lọi trong đống vò mẻ và chậu gỗ, cuối cùng chọn một cái chậu gỗ.

 

Chu Lập Quân xắn tay áo lên: "Tiểu cô, để cháu giúp cô nhé."

 

"Không cần," Mãn Bảo xua tay: "Tự , cháu chơi ."

 

Chu Lập Quân nàng một cái, xác nhận nàng thật lòng cần giúp, liền về tiếp tục khâu vá.

 

Mãn Bảo xách chậu gỗ vườn hoa nhỏ phía , lấy cái cuốc nhỏ của đào một ít đất đổ chậu gỗ. Vừa Đại Cát ngang qua vườn nhỏ thấy, câm nín hồi lâu.

 

Căn nhà họ thuê lớn, chỉ hai gian, phía một vườn hoa nhỏ xíu, thực chất là để sách thư giãn tinh thần. Trong vườn chỉ hai cái cây lớn, bồn hoa cũng chỉ chút xíu. Mãn Bảo đào một chậu đất là ở giữa khuyết một lỗ lớn, bọn họ chẳng mua đất hoặc đào đất ở ngoài về lấp ?

 

Đại Cát lắc đầu, im lặng hồi lâu.

 

Mãn Bảo đổ đầy đất, lúc mới bê chậu gỗ đến bên cạnh chậu hoa thủy tiên.

 

Chậu hoa thủy tiên mọc khá , Mãn Bảo đếm kỹ, tới mười hai củ.

 

Mãn Bảo đào cây nhiều năm, sớm nắm tinh túy của việc di dời cây. Nàng nhanh thoăn thoắt đào một cái, cẩn thận tách mấy củ ở rễ , tách cả cây thủy tiên .

 

Mãn Bảo quanh, thấy ai chú ý, xác nhận với Khoa Khoa ai trộm, lúc mới chọn một cây thủy tiên trông cũng đưa cho Khoa Khoa thu thập.

 

Khoa Khoa gợi ý: "Giá trị thưởng lãm của hoa thủy tiên cao, ký chủ thể giữ vài cây, bán diễn đàn."

 

Mãn Bảo gật đầu, chọn hai cây trông cũng bỏ gian hệ thống, bảo Khoa Khoa treo lên diễn đàn.

 

Sau đó nàng mới trồng những cây còn chậu gỗ, tưới nước, đặt cùng một chỗ gốc cây.

 

Nàng ngắm nghía một lúc, gật đầu : "Không tồi, đợi nó nở hoa, xem thử nó như trong tranh ."

 

Làm xong việc chính, Mãn Bảo cũng vội về nhị viện, trực tiếp xếp bằng gốc cây, trò chuyện với Khoa Khoa trong đầu.

 

"Ngươi luôn thế, mấy ngày nay dọa c.h.ế.t ."

 

Khoa Khoa : "Ta , chỉ là đang diệt virus tự kiểm tra thôi, trong thời gian thể liên lạc với bên ngoài."

 

Mãn Bảo tò mò hỏi: "Ngươi trúng virus thật ?"

 

Khoa Khoa im lặng một lúc : "Không ."

 

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy chỗ nào đúng, hỏi: "Hệ thống chủ phạt ngươi ?"

 

"... Đã phạt ," Khoa Khoa đưa điểm tích lũy trở thành âm của cho Mãn Bảo xem, : "Phạt tiền , may mà gói cập nhật cập nhật thể thu hồi, cho nên cấp độ của tụt, nhưng trả hết điểm tích lũy còn nợ, nếu ..."

 

Nếu đợi Mãn Bảo già hoặc c.h.ế.t, nó sẽ t.h.ả.m lắm.

 

Mãn Bảo lập tức hỏi: "Ta thể tặng điểm tích lũy cho ngươi ?"

 

"Không ." Khoa Khoa : "Như vi phạm quy định liên quan, xin ký chủ hãy nỗ lực thu thập đồ vật ."

 

Mãn Bảo bèn đếm điểm tích lũy âm của Khoa Khoa: "Đơn vị, chục, trăm, ngàn, vạn, mười vạn, hai mươi ba vạn sáu nghìn tám, ngươi phạt bao nhiêu thế?"

 

Khoa Khoa: "Không nhiều, hai mươi lăm vạn thôi."

 

nó cũng suýt nữa tiết lộ mối nguy hiểm của thế giới tương lai cho ký chủ, đặc biệt là, nó dường như phát sinh mã code của riêng ...

 

Mãn Bảo tính nhẩm điểm tích lũy kiếm, đồng cảm với Khoa Khoa nữa, ngược đồng cảm với chính : "Ta đào bao nhiêu đồ vật đây?"

 

Khoa Khoa : "Cũng thể mua, ví dụ như ngựa, la, lừa các loại."

 

Mãn Bảo liền suy nghĩ.

 

Nàng nghĩ cách kiếm tiền, dù những thứ đều tốn ít tiền.

 

Mãn Bảo về phòng đếm tiền của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-943-tam-trang-tot.html.]

Nàng lôi rương tiền của các trai từ gầm giường cất gian hệ thống, đó lôi rương mây đỏ của , mở đếm những thỏi bạc trắng bóng bên trong. Nàng đếm một hồi, cảm thấy đếm thế phiền quá, dứt khoát đóng bỏ gian hệ thống. Sao nàng quên nhỉ, nàng ghi chép sổ sách mà, lát nữa lật xem là .

 

Lại bê hộp trúc bên cạnh, mở , bên trong là từng thỏi vàng.

 

Đây đều là do Quý gia tặng, Mãn Bảo vẫn nỡ đổi thành bạc.

 

Khoa Khoa đợi Mãn Bảo lôi từng thứ cất gian hệ thống mới cảm thấy đúng: "Ký chủ chuyển những thứ ngoài từ bao giờ ?"

 

"Chính là khi ngươi mất liên lạc," Mãn Bảo thở dài: "Ta nghĩ, ngươi biến mất , lỡ một ngày nào đó gian hệ thống cũng biến mất thì ?"

 

Khoa Khoa: ...

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nó còn xác định diệt vong, ký chủ dọn đồ ?

 

Mãn Bảo xếp rương đựng bạc và hộp đựng vàng ngay ngắn trong gian hệ thống, đó từ trong tủ, giường, quần áo, từ các ngóc ngách lôi sách , sắp xếp cất về gian hệ thống.

 

Khoa Khoa im lặng , hồi lâu gì.

 

Mãn Bảo mồ hôi nhễ nhại cất đồ xong, Bạch Thiện gõ cửa sổ phòng nàng, hỏi vọng : "Trời nóng thế ở trong phòng gì đấy, hỏi chắc là Trạng Nguyên Lâu ăn cơm ?"

 

Mãn Bảo lau mồ hôi vui vẻ chạy : " , các xong ?"

 

"Tiên sinh thơ chúng vấn đề gì, sát đề ."

 

Khoa Khoa trở , trong lòng Mãn Bảo thỏa mãn vô cùng, dứt khoát vung tay : "Đi, bây giờ chúng Trạng Nguyên Lâu."

 

Bạch Thiện túm lấy cổ áo nàng, kéo : "Giữa trưa Trạng Nguyên Lâu gì? Dung di cơm xong , chúng ăn cơm trưa ."

 

Mãn Bảo vỗ đầu một cái: "Sống đến hồ đồ ."

 

"Ta thấy là vui quá hóa hồ đồ thì ."

 

Mãn Bảo hề hề với .

 

Bạch Thiện chút tự nhiên quanh, nhỏ giọng hỏi: "Chu tiểu thúc ở đây ?"

 

Mãn Bảo thành thật lắc đầu: "Không ."

 

Chưa bao giờ .

 

Bạch Thiện nàng đầy nghi ngờ.

 

Mặt Mãn Bảo đỏ bừng, chút chột , nhưng vẫn chân thành gật đầu: "Thật sự , nghĩ nhiều ."

 

Bạch Thiện chằm chằm nàng một lúc lâu, khi xác nhận mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng hỏi: "Vậy bình thường Chu tiểu thúc xuất hiện khi nào?"

 

Mãn Bảo im lặng, cha ruột nàng từng xuất hiện, nhưng nếu là Khoa Khoa...

 

Mãn Bảo ho khan một tiếng : "Lúc gọi nó?"

 

Bạch Thiện thả lỏng, nắm tay nàng dẫn về phía đại sảnh, : "Đi thôi, bọn họ đợi sốt ruột ."

 

Chu Ngũ lang bưng một chậu cơm to về đại sảnh, thấy tay hai nắm lấy liền nhíu mày. Em gái út lớn , còn là cô bé bảy tám tuổi lúc nào cũng nắm tay nữa.

 

Mãn Bảo ngửi thấy mùi cơm, tâm trạng càng thêm vui vẻ, chỗ : "Thèm ăn cơm quá, cảm giác lâu lắm ăn cơm trắng."

 

Bạch Nhị lang liền liếc nàng: "Thế tối qua ăn cái gì?"

 

Trang liếc một cái, gật đầu với Mãn Bảo, hỏi: "Tâm trạng ?"

 

Mãn Bảo ngượng ngùng : "Làm bận tâm ạ."

 

Trang khẽ lắc đầu, để ý lắm. Cô bé mười mấy tuổi, thiếu niên mười mấy tuổi, đột nhiên tâm trạng là chuyện bình thường.

 

(Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều)

 

 

Loading...