Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 947: Cố nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thiện suy nghĩ một chút : "Bọn Chu Lập Trọng quen việc , là để Lưu Quý ngóng."
Nói xong, định gọi Lưu Quý để dặn dò.
Trang đỡ xuống ghế, cuối cùng cũng tìm cơ hội lên tiếng: "Không cần ."
Mọi sang Trang .
Trang mỉm xua tay: "Người đó nhắm các con, mà là nhắm , cần điều tra nữa."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo lo lắng: "Tiên sinh, kẻ thù của lợi hại ? Không điều tra, lỡ ngoài hại thì ?"
Trang bật : "Ai bảo đó là kẻ thù của vi sư? Chỉ là một cố nhân mà thôi."
Ngay cả Bạch Nhị lang cũng : "Làm gì cố nhân nào gặp mặt chào hỏi mà cho theo dõi chứ? Tiên sinh, cứ cho chúng con , với thù oán gì? Con mạnh mẽ lắm."
Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng gật đầu lia lịa.
Dù bọn họ cũng gây thù chuốc oán với cả một Vương gia , chắc cũng chẳng lợi hại hơn Vương gia nhỉ?
Trang cho họ , mà chống tay lên bàn dậy, Bạch Đại lang vội vàng đỡ lấy ông.
Trang khẽ gật đầu với , đó xua tay với ba đứa nhỏ: "Được , chuyện vi sư sẽ giải quyết, các con nghỉ ngơi , hôm nay thi cử chơi, mệt ?"
Ông : "Ngày mai cho các con nghỉ một ngày, tự do vui chơi, ngày kết quả nhập học. Mãn Bảo, con cũng thể ngày nào cũng đến tiệm t.h.u.ố.c , con thương lượng với Tế Thế Đường, định ngày nghỉ ngơi, đợi Bạch Thiện bọn họ cũng nghỉ, vi sư sẽ dẫn các con dạo khắp kinh thành."
Không là do uống rượu do hôm nay gặp cố nhân, Trang nhiều: "Vi sư tuy rời kinh thành nhiều năm, nhưng vẫn còn nhớ nhiều nơi lắm, đến lúc đó sẽ dẫn các con xem..."
Mãn Bảo và hai sư , ngoan ngoãn lời, đó tiến lên đỡ ông, cùng Bạch Đại lang dìu Trang về phòng. Bốn giúp Trang ngâm chân, lau mặt qua loa, cởi áo ngoài nhét ông trong chăn, buông màn xuống.
Bốn khỏi phòng.
Mãn Bảo khẳng định chắc nịch: "Đó chắc chắn là cố nhân."
"Cho dù là cố nhân, thì cũng là cố nhân thiện." Bạch Thiện nhớ khoảnh khắc khựng , nếu nhận đó mà ngay cả chào hỏi cũng , rõ ràng quan hệ gì.
Bạch Nhị lang hỏi: "Trên đời quan hệ với ?"
Trong ký ức của , đến cũng yêu mến và kính trọng, đời thích ?
"Ta nghĩ các nên cho tại các nghi ngờ là của Ích Châu Vương theo dõi các ." Bạch Đại lang chằm chằm ba hỏi.
Mãn Bảo sang với Bạch Thiện: "Huynh nghĩ vị Trần đại nhân là kẻ thù của ?"
Bạch Thiện cũng nàng : "Rất khả năng."
Hai bước nhanh hơn, Bạch Nhị lang bám sát theo , hai liền kéo câu chuyện: "Các xem chúng nên cho ngóng phận của ?"
Bạch Nhị lang gật đầu lia lịa: "Đi , , nếu quan chức của lớn, chúng giúp báo thù."
Bạch Đại lang thấy họ càng lúc càng nhanh, chẳng mấy chốc bỏ xa , câm nín hồi lâu.
Đợi khuất tầm mắt Bạch Đại lang, ba liền giải tán, ai về phòng nấy trốn biệt tăm.
Bạch Đại lang lắc đầu, tiền viện tìm Cao Tùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-947-co-nhan.html.]
Bọn họ , chẳng lẽ hỏi hạ nhân ?
Bạch Đại lang dù cũng khác Bạch Nhị lang. Thứ nhất, là đích trưởng t.ử của Bạch gia. Thứ hai, lớn tuổi hơn, nên khi hỏi, Cao Tùng liền kể hết những gì cho .
Tất nhiên, cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một chút, nhưng một chút cũng đủ : "Trong nhà dường như thù với Ích Châu Vương, khi lên kinh, lão gia chỉ dặn dò tiểu nhân trông chừng Nhị thiếu gia, đừng để gây họa bên ngoài là , việc khác đều theo Trang ."
Bạch Đại lang há hốc mồm: "Gia đình như chúng mà thù với Ích Châu Vương ? Chúng thể thù oán gì chứ?"
Cao Tùng lắc đầu, chỉ là hạ nhân ?
Hắn nghĩ ngợi : "Tiểu nhân nhiều, nhưng xem Đại Cát và Lưu Quý ít, là Đại thiếu gia hỏi hai họ xem?"
Lưu Quý hạ nhân nhà , tiện hỏi?
Bạch Đại lang cau mày, ghi nhớ chuyện trong lòng, tối đến ôm gối sang định cùng Bạch Nhị lang " tình thâm", châm nến chuyện thâu đêm.
Tiếc là Bạch Nhị lang sống c.h.ế.t chịu mở miệng, sợ lỡ lời hớ, hoặc tối ngủ mộng du , còn lẻn phòng Bạch Thiện, nhất quyết đòi chen lên giường: "Đại ca đang ở trong phòng đấy, gì với nhé, nhưng nếu hỏi nữa thì chắc ."
Bạch Thiện ngáp một cái, nhường cho nửa cái giường: " đá , nếu bảo Đại Cát ném ngoài đấy."
Bạch Đại lang thấy đứa em trai ngốc nghếch nhà kiên quyết như , đành cảm thán một hồi hỏi chuyện nữa.
Lưu Quý rốt cuộc cũng lén lút điều tra về vị Trần đại nhân , Mãn Bảo từ Tế Thế Đường về thấy Bạch Thiện và Bạch Nhị lang trong bóng râm ở cửa nhị môn chuyện với Lưu Quý.
Nàng lập tức đeo gùi tiến gần.
Bạch Thiện và Bạch Nhị lang đang chăm chú, đột nhiên tiếng bước chân liền giật , thấy là nàng mới thở phào nhẹ nhõm: "Sao hôm nay về sớm thế?"
Mãn Bảo : "Hôm nay ít bệnh nhân, với Trịnh đại chưởng quỹ , mỗi tuần sẽ nghỉ hai ngày, nếu ca bệnh gấp cần đến cũng thể đến nhà gọi . Các chuyện gì thế, thần thần bí bí ?"
Bạch Nhị lang hạ giọng : "Lưu Quý tra vị Trần đại nhân ."
Mãn Bảo liền sang Lưu Quý, hỏi: "Ông tên là gì?"
Lưu Quý khom nữa: "Bẩm Mãn tiểu thư, ông tên là Trần Phúc Lâm, là Lang trung Hộ bộ, hôm qua ông cùng Thượng đại nhân ở Lại bộ đến Trạng Nguyên Lâu uống rượu."
Lưu Quý dừng một chút tiếp tục: "Tiểu nhân ngóng , vị Trần Lang trung cũng là Kiếm Nam Đạo, hơn nữa còn là Ích Châu, hiện tại gia quyến đều ở kinh thành, trưởng tôn của ông ân ấm học ở Tứ Môn Học."
Quan ngũ phẩm đều một suất ân ấm Tứ Môn Học.
Bạch Thiện hỏi: "Đã ngóng chuyện của ông và ?"
"Tiểu nhân lén lút hỏi thăm hạ nhân trong phủ ông , nhưng họ từng đến cái tên Trang Tuân."
Cho nên chẳng ngóng chút gì.
Ngoài một thông tin cơ bản về Trần Phúc Lâm, họ chẳng gì thêm.
Mãn Bảo quanh hỏi: "Tiên sinh ?"
"Tiên sinh đang luyện chữ trong thư phòng," Bạch Thiện : "Hôm nay chúng nghỉ, cần lên lớp, nhưng từ sáng sớm bắt đầu luyện chữ, mài mực cho thầy, thấy nét chữ của thầy quá sắc bén, kém hơn hôm qua một chút, rõ ràng là tâm tịnh."
Bạch Nhị lang cảm thán: "Đây là thù lớn ."