Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 948: Không sợ

Cập nhật lúc: 2026-02-26 01:04:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo gãi đầu khổ não: "Các xem, nếu tâm sự với , kể cho ?"

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị lang đồng loạt lắc đầu: "Không ."

 

Mãn Bảo gật đầu: "Ta cũng thấy , thôi bỏ , mặc kệ ông , nếu ông dám bắt nạt nữa, chúng cũng chẳng sợ."

 

Đến Ích Châu Vương bọn họ còn dám đối đầu, sợ gì một quan ngũ phẩm cỏn con?

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị lang cũng chẳng thấy sợ hãi gì, tâm lý giống hệt Mãn Bảo, bọn họ kết thù với cả Vương gia siêu phẩm , lúc hoảng sợ nhất cũng qua, giờ còn sợ gì cái quan tép riu ngũ phẩm nữa?

 

So với quái vật khổng lồ như Ích Châu Vương, Trần Phúc Lâm thật sự quá bé nhỏ, chẳng đáng nhắc tới.

 

Lưu Quý một hồi lâu mới lên tiếng: "Thiếu gia, đường thiếu gia, Mãn tiểu thư, các là Trần đại nhân bắt nạt Trang ? Lỡ là Trang kết thù với Trần đại nhân thì ?"

 

"Không thể nào," Mãn Bảo buột miệng: "Tiên sinh hòa nhã lắm, thể kết thù với ai?"

 

Bạch Thiện gật đầu: " thế, ôn hòa như , thể bắt nạt khác?"

 

Bạch Nhị lang thở dài: "Hơn nữa tính tình như thế, tên Trần Phúc Lâm còn thể kết thù với , là kẻ xa đến mức nào nữa."

 

" mà..." Lưu Quý do dự: "Tiểu nhân ngóng , vị Trần đại nhân nổi tiếng là hiền lành, chỉ ở Lục bộ tiếng thơm, mà hàng xóm láng giềng cũng khen ngợi hết lời, ngay cả những bán hàng rong gần nhà ông cũng bảo Trần đại nhân là bụng."

 

Mãn Bảo chớp mắt: "Chẳng lẽ chúng hiểu lầm, và ông thật sự là cố nhân?"

 

Bạch Thiện: "Nếu là cố nhân, hôm qua nhận ? Hôm nay cũng đến nhà thăm hỏi, bao giờ thất lễ như thế ?"

 

"Cũng đúng." Ba liền chốt hạ, tuy bằng chứng, càng câu chuyện bên trong, nhưng cứ võ đoán phán quyết Trần Phúc Lâm chính là kẻ bắt nạt Trang .

 

Mãn Bảo cất gùi nhỏ về phòng, ba ở vườn hoa nhỏ phía , nàng hào hứng : "Chiều nay chúng ngoài chơi ?"

 

Bạch Thiện: "Chúng tìm hiệu sách phố ."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Nhị lang phản đối: "Hôm nay sách, cũng mua sách."

 

"Không mua sách thì cũng mua thêm b.út mực giấy nghiên chứ," Bạch Thiện : "Ngày mai kết quả , hôm đó nhập học luôn, chẳng lẽ định để mới ngoài mua ?"

 

"Đồ ở nhà dùng ?"

 

Mãn Bảo : "Luôn cần đồ dự phòng mà, hơn nữa các Quốc T.ử Giám học, đa phần trong đó nhà giàu, b.út mực và nghiên mực các dùng cũng thể quá rẻ tiền, nếu sẽ coi thường đấy."

 

Bạch Nhị lang hỏi: "Thế mua ?"

 

"Nghiên mực thì mua, giấy cũng đủ dùng , chọn hai cây b.út , xem thêm mực nữa." Mãn Bảo với Bạch Thiện: "Huynh đến Quốc T.ử Giám hỏi thăm xem ngoài xem sách , nếu thì xem mượn sách cho xem , sách ở hiệu sách đắt quá, mua."

 

Bạch Thiện: "Muội thiếu tiền , cứ tiết kiệm tiền mua sách?"

 

"Sắp thiếu ," Mãn Bảo : "Nhà sắp mua cửa hàng mà, quyết định góp một phần tiền..."

 

Đến lúc đó lợi nhuận nàng cũng chia phần, nếu kiếm tiền...

 

Như nàng thể lén mua một con ngựa cho Khoa Khoa , lén mua thêm một con bò...

 

Ừm, cửa hàng kiếm tiền chắc còn đợi một thời gian, giai đoạn thì...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-948-khong-so.html.]

Mãn Bảo đảo mắt một vòng, bàn bạc với Bạch Thiện và Bạch Nhị lang: "Các xem giàu ở kinh thành giống giàu ở Ích Châu thích mua những loài hoa và quý hiếm ?"

 

"Chắc là ," Bạch Thiện : "Đường phu nhân và Quý nhị phu nhân đây chẳng sống ở kinh thành ?"

 

Mắt Mãn Bảo sáng lên, vui vẻ chống cằm ước nguyện: "Giá mà các phu nhân nhà giàu ở kinh thành đều hào phóng và thích tiêu tiền như Đường phu nhân và Quý nhị phu nhân thì mấy."

 

"Quan trọng nhất chẳng quen họ ?"

 

Mãn Bảo sang Bạch Thiện và Bạch Nhị lang.

 

Hai cứng đờ, suy nghĩ xem bây giờ kiếm cớ chuồn còn kịp ?

 

Tự nhiên là kịp , Mãn Bảo kéo hai híp mắt : "Việc nhờ cả các đấy, các tuy quen các phu nhân nhà giàu, nhưng các thể quen với con trai các phu nhân nhà giàu mà."

 

Bạch Thiện hất tay nàng đang nắm Bạch Nhị lang , hỏi: "Muội bán hoa gì?"

 

Cậu nghiêng đầu cau mày : "Mẫu đơn và hoa lan tặng chẳng để ở thôn Thất Lý , hơn nữa lúc cũng mùa hoa nở."

 

Mãn Bảo : "Ta bán hoa cúc!"

 

Bạch Thiện lúc mới nhớ mùa thu sắp đến, lúc hoa cúc sớm cũng nở .

 

Bạch Nhị lang hỏi: "Muội lấy hoa cúc? Lại còn là giống quý hiếm..."

 

Mãn Bảo : "Trên đời loài hoa nào tìm , nếu tìm , thì chắc chắn là do đủ thời gian."

 

Câu cũng là cho Khoa Khoa , tương lai nàng nhất định sẽ tìm hết thực vật thể tìm ở thế giới cho Khoa Khoa, để nó thu thập hết.

 

Khoa Khoa đáp nàng bằng một chuỗi âm thanh vui tai, nhưng chương trình thì chẳng chút d.a.o động, nó nghĩ: Trước đó, ký chủ giữ cái mạng nhỏ của chứ?

 

Bạch Nhị lang nàng thế, liền nhớ đến thói quen đào đấy của nàng, gật đầu, thấy nàng cũng lý.

 

Bạch Thiện cảm thấy trong chuyện e là còn sự giúp đỡ của Chu tiểu thúc?

 

Cậu cũng tiếp tục chủ đề nữa, mà thầm nghĩ, khi Quốc T.ử Giám tìm những đồng môn ngốc nghếch, giàu , thích hoa và sẵn sàng bỏ tiền mua như thế nào.

 

Bạch Nhị lang xưa nay vô lo vô nghĩ, tùy duyên lắm, tuy nhận lời Mãn Bảo nhưng cũng chẳng định cố gắng lắm. Cậu quyết định đợi học quen với đồng môn xong sẽ hô hào một tiếng, hỏi xem ai thích hoa cúc, ai mua là , cần gì phiền phức thế?

 

Cậu lo lắng hơn là: "Các xem thi đỗ Tứ Môn Học ?"

 

Bạch Thiện "a" một tiếng, hỏi: "Chẳng là Thái Học ? Đệ đối với việc Tứ Môn Học cũng lòng tin ?"

 

"Thái Học là vọng tưởng, thấy cứ thực tế chút, Tứ Môn Học là mãn nguyện ," Bạch Nhị lang nghĩ thoáng, "Đại ca học bao nhiêu năm, nỗ lực như thế, cũng chỉ thi đỗ Tứ Môn Học thôi mà."

 

Cậu cảm thấy miễn bắt Toán Học là , cái đó đau đầu lắm, Luật Học cũng đau đầu, học thuộc lòng nhiều thứ.

 

Mãn Bảo : "Huynh và Bạch sư giống , Bạch sư là đại khảo, hàng ngàn cùng thi đấy, chỉ bốn mươi tám , thế mà cũng tranh ?"

 

"Nhỡ bốn mươi tám đó đều giỏi hơn thì ?"

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo thở dài, hai một trái một vỗ vai : "Bạch Nhị, tuy học bằng , nhưng cũng kém khác , xem lúc ở thành Ích Châu, chẳng học cùng lớp với Kỳ Giác ? Họ còn lớn hơn đấy."

 

Mãn Bảo : "Tiểu sư , rằng, và Thiện Bảo thông minh, thông minh, thể lấy bọn so sánh với thường bên ngoài ."

 

 

Loading...