Nông Môn Góa Phụ, Thừa Kế Tám Oan Hài - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:55:21
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nương, Tam ca, Đại Sơn ca, về !"
Thấy Cố Xảo Xảo xe bò trở về, A Lục, A Thất và Bát Nha Đầu đang chơi trong sân đều vây quanh.
Cố Xảo Xảo đưa gói bánh ngọt mua tiện tay ở huyện thành cho bọn trẻ: "Vào nhà chia mà ăn , Nhị ca và đại tẩu các con ?"
Thường ngày A Giang mấy món đồ thủ công đều bận rộn ngoài sân, hôm nay thấy bóng dáng .
"Đại ca và Nhị ca đang Thạch Hoàng Kinh trong bếp, Nãi nãi cũng ở trong bếp luôn ạ."
"Đi gọi đại ca, nhị ca các con đây giúp đỡ chuyển đồ."
Chẳng mấy chốc, A Hải và A Giang đều từ bếp bước . Thấy xe bò đầy ắp vải vóc, mỗi đứa vội vàng ôm hai tấm nhà. A Hà cũng xuống xe phụ giúp.
Sau khi dỡ hết đồ xuống xe, Cố Xảo Xảo đếm 40 đồng từ trong túi tiền đưa cho Đại Sơn.
"Đại Sơn, đây là 40 văn, con cầm lấy. Ngày mai vẫn đến đón giờ như sáng nay nhé."
Ban đầu là 30 văn, nhưng hôm nay bàn chuyện hợp tác chậm trễ quá lâu, bây giờ qua nửa giờ Thân ( 4 giờ chiều) , Cố Xảo Xảo liền cho thêm 10 văn.
Đại Sơn liên tục xua tay: "Thím ơi, nhiều quá, nhiều quá! Nói là 30 văn, thím chỉ đưa con 30 văn thôi là ạ."
"Cứ cầm lấy . Lần vẫn là 30 văn, nhưng hôm nay ở huyện thành mất thời gian của con quá, khiến con thể chở thêm khách buổi chiều nữa. 10 văn là để bồi thường cho con."
"Không , Gia gia mà thế chắc chắn sẽ đ.á.n.h con mất. Số tiền con thể nhận."
Cố Xảo Xảo cứng rắn nhét đồng tiền tay Đại Sơn thẳng nhà.
Đại Sơn ôm tiền, đếm 10 đồng khập khiễng chạy theo nhà, đặt lên bàn vội vã chạy ngoài, đ.á.n.h xe rời .
"Nương, mua nhiều vải thế ạ?" Nhìn đống vải vóc chất đống trong phòng khách, Tuệ Nương kìm hỏi.
"Để may cho mỗi đứa một bộ quần áo."
"Nương, hai tấm vải , con với ông mỗi một tấm, cũng một bộ quần áo mới ." Cố Xảo Xảo cầm hai mảnh vải bông, đưa cho Hồ lão thái .
Ánh mắt Hồ lão thái rời khỏi đống vải, hai tấm vải bông màu xanh đậm trong tay Cố Xảo Xảo từ chối: "Vải để dành may đồ cho mấy đứa nhỏ. Ta và ông nhà đều quần áo mặc , cần ."
Hôm nay, bà bán hàng cùng A Hải, tận mắt thấy tiền đồng cứ như mọc chân mà nhảy túi , nên bà còn càm ràm chuyện Cố Xảo Xảo tiêu tiền phung phí nữa.
Kiếm tiền , để mấy đứa nhỏ ăn ngon mặc cũng . Mấy ngày nay thức ăn ở đây khá hơn nhiều, mấy đứa nhỏ qua cũng trắng trẻo hẳn.
Vừa nãy A Hà bước là bà thấy. Thằng bé mặc áo dài vải bông, trông hiền lành, thư sinh, khác với cái khí chất rách rưới như con khỉ nghịch ngợm đây. Người đời vốn mặt mà bắt hình dong, ăn bên ngoài thì nên mặc tươm tất một chút.
" Nãi nãi, vải là Nương đặc biệt mua về để hiếu kính bà và ông đấy ạ, bà cứ nhận ." A Hà lên tiếng khuyên nhủ.
"Vải bông thế , mặc ? Con thường xuyên chạy lên huyện, nên con may thêm một bộ . Cứ lấy loại vải thô cắt vài thước cho và ông nhà là ." Hồ lão thái chỉ một cuộn vải thô .
"Nương quên ? Nương cũng trấn giúp chúng con bán hàng, chẳng lẽ cần ăn mặc hơn một chút ?"
"Cái ..."
Cố Xảo Xảo trực tiếp nhét vải tay Hồ lão thái: "Cứ cầm lấy !"
"Tuệ Nương, con mang mấy cuộn vải cất , hết may cho mỗi đứa một bộ, bắt đầu từ A Hải và A Giang ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-mon-goa-phu-thua-ke-tam-oan-hai/chuong-38.html.]
"Tất... tất cả đều để con cất giữ ạ?" Tuệ Nương kinh ngạc. Nhiều vải như , bà bà để cất giữ, đây là sự tin tưởng quá lớn .
"Con cứ cất , từ từ thôi. Không đủ thì Nương mua về thêm." Cố Xảo Xảo phất tay, hiệu cho A Hải mang vải . Nàng ngày nào cũng giữ đống đồ . Dù thì nguyên chủ hình như cũng giỏi may vá, mà nàng thì càng , nên nàng chạm chúng.
"Vậy thì mang phòng tụi con . Nhị , Tam , Lục , Thất , Tiểu Muội, các con thích màu gì thì với tẩu tẩu, tẩu tẩu sẽ may quần áo mới cho. Hôm nay để tẩu tẩu đo kích cỡ nhé."
Tuệ Nương về phòng lấy thước dây , lượt đo kích cỡ cho từng đứa.
Cố Xảo Xảo thấy còn việc gì của nữa thì định về phòng.
"đại tức phụ, tiền con đếm xem." Hồ lão thái đưa hai xâu tiền cho Cố Xảo Xảo.
Bà và A Hải chợ về, về nhà cũ mà chờ Cố Xảo Xảo . Buổi trưa mấy đứa nhỏ hái lá Hoàng Kinh về, bà cũng giúp rửa sạch và đun nước, bận rộn đến tận bây giờ.
"Đếm gì ạ, con tin Nương mà." Cố Xảo Xảo nhận lấy tiền.
Hồ lão thái chỉ xâu tiền: "Xâu lớn là 1000 văn, xâu nhỏ là 563 văn, con xem đúng ?"
Cố Xảo Xảo thầm nhẩm tính trong lòng. Hôm nay chợ, nàng mang theo hai gánh bán. Số tiền hình như ít hơn bình thường 100 văn.
"Sao con?" Hồ lão thái thấy Cố Xảo Xảo im lặng thì chút hoảng, chuyện tiền bạc chuyện nhỏ.
"Ít hơn so với bình thường một chút ạ."
"Trời đất chứng giám! Bà già giấu tiền nhé!"
Hồ lão thái hoảng hốt, vội vàng lật hết các túi áo cho Cố Xảo Xảo xem. Hôm nay bà về dám về nhà cũ, chỉ sợ về đó dây dưa rõ ràng. Bà cũng dám giao túi tiền cho A Hải, dù thằng bé cũng mới mười mấy tuổi, trải sự đời, giữ nhiều tiền bạc như .
Không ngờ vẫn xảy chuyện. Lần dù tám cái miệng bà cũng giải thích rõ . Thôi, bà nữa, cứ ở nhà phụ giúp chân tay là .
"Nương, con hề nghi ngờ Nương. Hai nhớ kỹ xem, hôm nay ai mua nhiều hàng cùng một lúc ?" Cố Xảo Xảo hỏi.
"Có chứ, một phụ nữ trẻ, món Thạch Hoàng Kinh nhà ngon lắm, trong nhà tiệc nên đầu mua 17 phần, đủ nên mua thêm 26 phần..." Hồ lão thái đang bỗng nhiên nhận điều gì đó , bà đập đùi một cái, bất định : "Hỏng , chẳng lẽ... tính sổ nhầm ư..."
A Hải đang đo kích cỡ thấy cũng lo lắng: "Con tính tính mấy mà, chẳng lẽ vẫn sai ?"
"Thế con còn nhớ thu bao nhiêu tiền ?"
"Con nhớ, hiếm khi mua nhiều như . Con tính nhiều . Lần đầu 17 phần, 8 văn một phần, thu 126 văn. Lần thứ hai 26 phần, 14 phần gia vị, 12 phần gia vị, lẽ là 176 văn, nhưng Nàng mua nhiều nên xin bớt, con liền thu 170 văn..."
A Hải còn dứt câu, A Hà kinh hãi kêu lên: "Ca, ca tính sai !"
"A Hà, con đừng vội, để đại ca con hết . Nàng chỉ mua hai thôi ?" Cố Xảo Xảo ngăn .
"Gần trưa Nàng đến, lúc đó còn 32 phần, Nàng lấy hết."
"Người nhà nào mà mua đồ cứ mua một cho xong, cứ lát mua một ít lát mua một ít chứ!" A Hà lớn tiếng kêu.
"A Hà, để đại ca con xong!"
"Nàng là khách thích, mua thêm về để ăn tối."
"Thu bao nhiêu tiền?"
"18 phần gia vị, 14 phần gia vị. Thấy là phần cuối , con cũng bớt một chút lẻ, thu 210 văn."
A Hải thấy nét mặt bất lực "troll" của Nương và A Hà, chắc chắn tính sai, liền hỏi: "Nương, con tính thiếu bao nhiêu ạ?"