Nông Môn Góa Phụ, Thừa Kế Tám Oan Hài - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:54:48
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố Xảo Xảo ghi nhớ từng dân trong thôn đến giúp đỡ. Món ân tình , nàng nhất định trả.

 

Tiễn xong dân cuối cùng, Hồ lão đầu : "Con cũng thương , về sớm nghỉ ngơi . Bát Nha Đầu đêm nay cứ ngủ với và bà lão ."

 

Cố Xảo Xảo đương nhiên hiểu ý công công. Ông cụ lời ba hoa của nàng và Lý Tứ lừa gạt . Nói là để nàng nghỉ ngơi, nhưng thực chất là ông vẫn yên tâm về nàng.

 

Cố Xảo Xảo gật đầu, với Bát Nha: "Bát Nha, con cứ theo ông , lát nữa Nương sẽ đến đón con."

 

Hôm nay xảy nhiều chuyện như , nàng cũng cần thời gian để sắp xếp chuyện.

 

nàng nhất định đón Bát Nha Đầu về, nếu con bé sẽ tổn thương trong lòng.

 

Nói , họ chia tay , mỗi trở về nhà .

 

"Nương, về !"

 

Vừa đến cửa, đại tức phụ Tuệ Nương đón, né mời Cố Xảo Xảo cùng nhà.

 

Cố Xảo Xảo đ.á.n.h giá căn nhà.

 

Vừa là gian chính (phòng khách), giữa nhà đặt một cái bàn. Đồ đạc trong nhà cực kỳ đơn sơ. Đi sâu trong nữa là phòng ngủ của A Hải và tức phụ khi kết hôn.

 

Bên gian chính là hai căn phòng. Một phòng là nơi nguyên chủ từng ngủ cùng con gái, bên trong đặt một cái tủ. Căn còn đặt hai chiếc giường sát , chắp thành một chiếc lớn. A Giang, A Hà, A Tứ, A Ngũ, A Lục, A Thất chen chúc ngủ chiếc giường ghép . Trong phòng ngoài giường thì chẳng gì khác.

 

Bên trái gian chính là phòng bếp. Một bên phòng bếp mở cửa thông nhà cũ (nhà công công bà bà), bên còn thông đến chuồng heo. Chuồng trống trơn, còn đủ ăn thì lấy cỏ mà nuôi heo.

 

Ngoại trừ A Hải, A Giang và A Hà tìm nàng, những đứa còn là A Tứ, A Ngũ, A Lục và A Thất đều đang ở gian chính, mắt trông ngóng về để dọn cơm. Thấy Cố Xảo Xảo bước , bọn nhỏ vội dậy gọi Nương.

 

Cố Xảo Xảo tìm một cái ghế dài xuống, bắt đầu quan sát bốn đứa con trai còn .

 

Cả bốn đứa con đều xanh xao vàng vọt, dấu hiệu suy dinh dưỡng.

 

A Tứ năm nay mười một tuổi, tên là Đại Nhuận; A Ngũ chín tuổi, tên là Đại Trạch. A Lục và A Thất là sinh đôi, đều bảy tuổi, A Lục tên là Đại Khê, A Thất tên là Đại Giản. Hai đứa trông gần như đúc, Cố Xảo Xảo phân biệt .

 

Nguyên chủ khi sinh A Lục và A Thất hao tổn sức khỏe, vốn tưởng rằng khó m.a.n.g t.h.a.i nữa, ngờ thêm Bát Nha Đầu.

 

Bát Nha Đầu sinh tháng Năm, tháng mới tròn ba tuổi, tên là Hồ Mị (Mị). Mọi quen gọi là Bát Nha Đầu hoặc Tiểu Muội.

 

Mấy đứa trẻ tuy đều tên chính thức, nhưng trong thôn vẫn quen gọi chúng là A Hải, A Giang.

 

Mấy cái tên gì thế !

 

Cố Xảo Xảo cạn lời bình luận.

 

"Ọt ọt!"

 

Cố Xảo Xảo xuống bao lâu, bụng nàng khách sáo kêu "ọt ọt". Nàng cảm thấy hổ, đồng thời chợt nhớ nguyên chủ nhịn đói cả ngày .

 

"Tuệ Nương, cơm xong ? Mau bưng lên cho Nương ăn ." A Hải với Thê t.ử.

 

"Cơm xong , con bếp bưng ngay đây ạ!"

 

Tuệ Nương bếp, bưng một chậu thức ăn sền sệt, múc bát đặt lên bàn.

 

"Nương, mời dùng bữa!"

 

Tuệ Nương đỡ Cố Xảo Xảo ghế chủ vị. Sau khi nàng xuống, bảy đứa trẻ còn cũng lượt chỗ.

 

A Hải, A Giang bên nàng, A Hà, A Tứ bên trái, A Ngũ, A Lục, A Thất ở phía .

 

Tuệ Nương tự múc thêm một bát khác bếp.

 

Cố Xảo Xảo đảo mắt . Bảy đứa trẻ bàn đều đang chằm chằm nàng, đợi nàng động đũa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-mon-goa-phu-thua-ke-tam-oan-hai/chuong-6.html.]

 

Nhà thì nghèo, mà quy tắc thì lắm!

 

Cố Xảo Xảo đập mạnh đôi đũa xuống bàn, khiến giật thon thót. Tuệ Nương cũng sợ hãi dừng bước.

 

"Tuệ Nương, lên bàn ăn cơm!"

 

"Nương, con ăn trong bếp cũng ạ." Tuệ Nương nắm rõ ý đồ của bà bà nên lắp bắp .

 

"Bảo con đến thì con cứ đến!" Cố Xảo Xảo vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ý bảo Tuệ Nương xuống.

 

Tuệ Nương cẩn thận xuống phía bên ghế của Cố Xảo Xảo. Lúc , Cố Xảo Xảo mới cầm đũa lên.

 

Gọi là cơm, thực chất là cháo nấu bằng cám mạch, bên trong còn thêm mấy loại rau dại rõ tên.

 

Cố Xảo Xảo nhắm mắt , húp một hết nửa bát. Cổ họng nàng đau rát, nhưng ít nhất bụng cũng thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Bọn trẻ thấy Nương động đũa, mới cầm đũa lên ăn. Chốc lát, trong nhà vang lên tiếng "húp húp" liên hồi, lâu ăn sạch.

 

Ngay cả bát cũng l.i.ế.m sạch bong!

 

Bọn trẻ đặt bát xuống, chằm chằm bát của Cố Xảo Xảo đang cầm: "Nương, ăn nhanh lên!"

 

Nhìn ánh mắt đói khát như sói của các con, Cố Xảo Xảo đặt bát xuống: "Nương ăn no ." Nói , nàng đẩy bát sang cho Tuệ Nương: "Con múc nhiều quá, con trách nhiệm ăn hết chỗ !"

 

"Nương, con..." Tuệ Nương luống cuống tay chân, thấy bà bà đang trừng mắt , liền vội vàng nhận lấy bát của Cố Xảo Xảo, đổ chỗ cháo còn bát , ăn sạch ánh mắt giám sát của nàng.

 

"À, ... nhà còn bao nhiêu lương thực?"

 

Tay Tuệ Nương đang dọn bát đũa khựng . Quả nhiên nửa bát cháo dễ nuốt, Nương tìm cớ giày vò !

 

"Con, con . Nương giữ hết..." Tuệ Nương lo lắng trả lời, cẩn thận Cố Xảo Xảo.

 

Cố Xảo Xảo đỡ trán. là câu hỏi ngu ngốc gì thế !

 

Thời buổi , lương thực là thứ cứu mạng cả nhà, thường đầu gia đình khóa kín trong phòng. Nguyên chủ cũng khóa lương thực trong tủ phòng .

 

"Cám mạch tối nay là do Nãi nãi cho..." Nói , Tuệ Nương phòng xách một cái túi vải đưa cho Cố Xảo Xảo: "Chỗ còn ở đây hết, Nương cất ."

 

Hóa tối nay nguyên chủ mãi về, Hồ lão thái thấy mấy đứa trẻ đói chịu nổi, bèn lấy chút cám mạch qua.

 

"Con cứ giữ lấy." Cố Xảo Xảo nhận túi vải. Đây là đồ Hồ lão thái thương cháu nên cho, cho nàng.

 

"Con tủ ạ." Tuệ Nương cúi đầu .

 

Kể từ khi tin Hồ Hướng Càn mất truyền đến, nguyên chủ cứ như rút hết linh hồn, chăm sóc con cái, việc nhà việc ruộng cũng bỏ bê.

 

Cả ngày ngây ngốc thì cũng là khắp nơi lời mỉa mai.

 

Trong nhà là một đám trẻ con dở dở ương ương, Hồ lão thái thấy chút nào. Bà tự lấy 10 lạng bạc sính lễ, cưới Tăng Tuệ từ thôn nương gia về.

 

Tăng Tuệ là con gái cả trong nhà, cô còn cả đám tiểu cần nuôi. Khi Tăng Tuệ gả đến chỉ mang theo hai cái chăn, hề bất cứ của hồi môn nào.

 

Nguyên chủ vị tức phụ thế nào cũng mắt, công khai lẫn lén lút giày vò, thường xuyên mắng mỏ đ.á.n.h đập.

 

Cố Xảo Xảo nhận lấy túi vải, ước chừng nặng hai cân. Nàng phòng trong, mở tủ . Bên trong đặt một cái chum đựng gạo, một cái chum đựng bột mì và một chiếc hộp nhỏ khóa.

 

Trong chum gạo chỉ đựng nửa chum cám mạch. Chum bột mì đựng bột mì trắng gần cạn. Bên cạnh còn một túi nhỏ đựng hạt kê, nửa cân.

 

Cố Xảo Xảo dựa ký ức của nguyên chủ lấy chìa khóa mở hộp nhỏ. Bên trong là những đồng tiền đồng rải rác. Nàng đếm 200 đồng, tức 200 văn.

 

Ngoài , còn gì khác.

 

Cố Xảo Xảo nghĩ nhà nghèo, nhưng nàng ngờ nó nghèo đến mức !

 

 

Loading...