Trước đây khi dựng nhà mới, bọn họ chỉ dùng tám mẫu đất. Từ nhà , liền là một mảnh đất lớn chỉnh tề, tổng cộng chừng hai mươi bốn mẫu, quả thực ít.
Sau lưng mảnh đất là một gò núi nhỏ. Gò cao, chỉ tầm mười mấy trượng, nhưng kéo dài khá xa. Qua gò núi là con sông, xa hơn nữa chính là dãy Vân Vụ sơn.
Tô Ngữ để mắt đến gò núi , chỉ tiếc hiện tại trong tay bạc để mua, đành để tính. Dù chỗ như cũng khó ai tranh giành.
Năm ngoái dưa hấu bán giá cao, nhưng năm nay trong thôn nhiều định trồng, dự đoán giá sẽ thấp hơn. Tuy , vẫn coi như lời. Chỉ là qua một, hai năm nữa, khi dưa hấu lan rộng khắp vùng, giá mới thực sự hạ xuống. Bởi , năm nay nàng vẫn tính trồng thêm nhiều một chút.
Hai mươi bốn mẫu đất xây tường bao, bởi Tô Ngữ vốn định mở rộng thêm. Hơn nữa, nàng cũng định trồng dưa hấu ở đây.
Hai đều sức lực, quen việc đồng áng, cho nên việc cày xới, dọn đá nhổ cỏ đều nhanh gọn.
Một buổi sáng khai hoang gần một mẫu.
“Hoan Hoan, trở về thôi.”
Khương Kỳ ngẩng đầu sắc trời, vặn đến giờ cơm trưa. Tô Ngôn chắc cũng sắp về ăn.
Học đường cũng cơm, nhưng khẩu phần nhiều, chủ yếu để thầy trò ở dùng, thêm đó là một học trò ở xa. Còn học trò trong thôn hoặc nhà gần thì trưa đều về nhà ăn.
Tô Ngữ khẽ thở dốc, gật đầu.
Khương Kỳ thấy nàng mệt, buồn thương, nhưng cũng hiểu tính nàng, khuyên nghỉ ngơi nàng nhất định chịu. Đành kéo tay nàng về nhà.
“Chàng kéo gì, tay đất.”
Nàng trách, mang theo vài phần ngọt ngào.
“Đất thì , lẽ nào Hoan Hoan chê ?”
Khương Kỳ nghiêng đầu dịu dàng.
Dưới ánh nắng, nét càng thêm rạng rỡ. Dấu vết mặt mờ nhạt ít nhiều, khí chất cũng trở nên nhu hòa.
Tô Ngữ mà ngẩn ngơ, tim khẽ rung động.
Còn Khương Kỳ thì cảm thấy vô cùng tự hào, vì từng săn bao nhiêu con mồi, kiếm bao nhiêu bạc, mà vì thể khiến tiểu thê t.ử mắt say mê ngắm , đôi mắt ngày càng tràn đầy ý .
Hai nắm tay trở về, rửa mặt mũi tay chân cùng bếp nấu cơm.
Tô Ngữ nhớ kiếp từng thích ăn cơm bảo t.ử, liền quyết định trưa nay nấu món . Có thịt, rau, trứng, tiện ngon.
Trong nhà nồi đất nhỏ, thuận tiện. Cơm chín tới, nàng nhân lúc còn đang để lửa ủ, chuẩn thêm một nồi canh.
Canh còn kịp sôi thì chuông cổng vang lên.
“Ta mở cửa.”
Khương Kỳ .
Không lâu , đưa Tô Ngôn rửa tay sạch sẽ cùng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-105-khai-hoang.html.]
“Tiểu Ngôn về , đúng lúc ăn cơm.”
Tô Ngữ dịu dàng.
Ba bưng cơm lên thượng phòng, cùng kháng dùng bữa.
Tô Ngôn uống một ngụm canh, cảm giác cả ấm áp, liền vui vẻ :
“Tỷ tỷ, tỷ phu, Từ thật , giảng bài dễ hiểu. Bạn học trong lớp cũng , ngay Trụ T.ử ca, bên trái là Vân Kiên Quyết ca, bọn họ đều chiếu cố .”
Tô Ngữ và Khương Kỳ , cùng bật . Rõ ràng tiểu t.ử sợ bọn họ lo lắng, nên mới cố ý để trấn an.
“Ừ, thế thì . chuyên tâm học, lời , ?”
Tô Ngữ dặn dò.
“Dạ, tỷ tỷ.”
Tô Ngôn gật đầu chắc nịch.
“Ăn nhanh , ăn xong nghỉ một lát, nếu chiều học sẽ tinh thần.”
Khương Kỳ tiếp lời.
Ba , cùng cúi đầu ăn cơm.
Sau bữa trưa, nghỉ nửa canh giờ, Tô Ngôn đến học đường. Dù còn sớm, nó vẫn tranh thủ bài. Nhìn theo bóng rời , Tô Ngữ cảm thấy an lòng.
Hai phu thê tiếp tục đồng khai hoang.
Cho dù việc nhanh, bận rộn suốt nửa tháng mới xong bộ. Lúc sang tháng Hai, vạn vật bắt đầu sinh sôi, là lúc thích hợp để trồng cây hoa.
Hồi đầu năm khi chợ huyện, Tô Ngữ dịp sẽ bán cây giống và hoa non.
Ngày hai mươi tháng Hai, khéo Tô Ngôn nghỉ, sáng sớm trời còn sáng rõ, Khương Kỳ đ.á.n.h xe, chở Tô Ngữ cùng Tô Ngôn lên huyện thành Thanh Thiên.
Trong nhà còn Phì Phì, thêm Đại Hắc và Tiểu Hắc trông coi, nàng yên tâm.
Mấy con hổ từ năm mới trở núi rừng. Chúng vốn quen sống tự do, thể nhốt như Đại Hắc, Tiểu Hắc. thỉnh thoảng vẫn về thăm, còn mang theo con mồi quà, coi như gửi chút tâm ý.
Thanh Thiên huyện quản hạt năm trấn, Cổ Thủy trấn của bọn họ chỉ là một trong đó.
Từ thôn Vân Vụ tới huyện thành, xe mất chừng sáu, bảy canh giờ. Bởi khởi hành từ tờ mờ sáng, đến nơi thì trời tối đen.
Dù bọn họ cũng định ở huyện vài ngày, để mua sắm, xem thử thứ gì mới lạ, thể kiếm lời.
Trong xe lót đệm, cũng êm, nhưng một quãng đường dài như vẫn khiến mỏi nhừ.
Hết chương 105.