Tô Ngôn bên suối, tỷ tỷ là Tô Ngữ đang ở trong nước, nhất thời nên gì cho .
“Tỷ tỷ, tỷ mau lên đây !”
Hắn lo lắng gọi. Bây giờ còn là mùa xuân, nước suối lạnh buốt, tỷ tỷ mà như , nhất định chịu nổi. Nghĩ thế, Tô Ngôn định gọi tiếp.
Tô Ngữ ngẩng đầu, gương mặt rạng rỡ nụ , khẽ :
“Đừng nữa, coi chừng ngươi dọa cá chạy mất.”
Tô Ngôn đành ngoan ngoãn ngậm miệng, đôi mắt chăm chú theo từng cử động của tỷ tỷ.
Khương Kỳ bên bờ, im lặng Tô Ngữ. Nhìn nụ của nàng, ánh mắt sáng trong như nước, khóe môi kìm khẽ nhếch lên.
Tô Ngữ nắm c.h.ặ.t cây gậy gỗ, mắt dán mặt nước. Cuối cùng, thấy một con cá bơi tới mặt, nàng nín thở mạnh mẽ đ.â.m gậy xuống.
Tô Ngôn và Khương Kỳ vội vàng theo, chỉ thấy Tô Ngữ nhanh nhẹn nhấc gậy lên, một con cá chép xiên trúng, đuôi vẫn còn giãy mạnh.
“Bắt , bắt ! Tỷ tỷ giỏi quá!”
Tô Ngôn reo lên, hớn hở vỗ tay nhảy nhót.
Tô Ngữ đắc ý :
“Có gì , chờ đó, tỷ còn bắt cho ngươi nữa.”
Nói xong, nàng gỡ con cá xuống, ném tới bên chân Tô Ngôn, cầm gậy tiếp tục tập trung.
Tô Ngôn cúi xuống nhặt cá, ôm trong tay chạy tới mặt Khương Kỳ, hì hì khoe:
“Tỷ phu, thấy tỷ tỷ lợi hại ?”
Khương Kỳ gật đầu, xác thực là lợi hại.
Tô Ngữ liên tiếp bắt năm con cá, lúc mới chịu lên bờ. Nàng chẳng mang giày, bước thẳng đến tảng đá, với hai :
“Trưa nay chúng nướng cá ăn nhé. Ai kiếm củi nhóm lửa?”
Tô Ngôn định xung phong thì Khương Kỳ xoay về phía ngoài sơn cốc.
Ngẩng đầu trời, Tô Ngữ ước chừng lúc mới hơn mười giờ. Nàng sang với :
“Tiểu Ngôn, lát nữa tỷ nướng cá cho ngươi ăn, chịu ?”
“Dạ!” – Tô Ngôn vội vàng gật đầu.
Chẳng bao lâu, Khương Kỳ ôm một bó củi khô trở về. Lúc đó, Tô Ngữ giày , tay cầm đoản đao bên bờ suối mổ cá. Thấy đến, nàng :
“Trời còn sớm, cần nhóm lửa. Đợi ướp muối cá một chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-27-ca-nuong.html.]
Nghe , Khương Kỳ đặt củi xuống, tiến giúp nàng.
Tô Ngôn xổm một bên, mắt sáng long lanh hai phối hợp.
Vô tình ngẩng đầu, Tô Ngữ bắt gặp ánh mắt của , liền hỏi:
“Ngươi cái gì thế?”
“Không… gì.”
Tô Ngôn vội vàng đáp.
Nàng bật , tiếp tục cá. Hai động tác nhanh nhẹn, chẳng bao lâu năm con cá xử lý sạch sẽ. Tô Ngữ rửa xong, dùng d.a.o khứa vài đường cá, rắc muối mang theo đặt lên lá cây lớn.
lúc , Phì Phì và Tiểu Bạch từ chạy tới. Ngửi thấy mùi cá, Tiểu Bạch nhăn mũi, chậm rãi tiến gần. Tô Ngôn lập tức ôm nó n.g.ự.c, xoa đầu :
“ là đồ mèo tham ăn.”
Tiểu Bạch kêu “meo” một tiếng yếu ớt, rõ hiểu . Phì Phì thì chỉ lườm nó một cái, trông chẳng buồn để ý.
Chừng một khắc , Tô Ngữ và Khương Kỳ nhóm lửa, xiên cá bằng cành cây đặt lên nướng. Cá nhanh chín, chẳng mấy chốc hương thơm lan tỏa.
Thấy lớp da cá vàng ruộm, bụng Tô Ngữ réo ùng ục. Nhìn sang Tô Ngôn, nàng suýt bật vì gần như chảy nước miếng. Quay sang Khương Kỳ, nàng hụt hẫng – gương mặt vẫn thản nhiên, ánh mắt dường như xa xăm, chẳng nghĩ gì.
Tô Ngữ nhíu mày, tập trung trở với cá nướng. Một chỉ nướng hai con, nàng đưa cho Khương Kỳ và Tô Ngôn, tiếp tục nướng.
Cả hai khách khí, lập tức ăn ngay. Thịt cá thơm ngon khiến họ ngừng xuýt xoa, ngay cả Khương Kỳ cũng thầm công nhận tay nghề nướng cá của nàng tuyệt.
Nướng xong hai con còn , Tô Ngữ còn lấy bánh rán hành mang theo xiên cành, hơ lửa.
Ba ăn no nê, lười biếng tại chỗ động đậy. Một lúc , Khương Kỳ mới mở miệng:
“Chúng về thôi. Trên đường khi bắt thêm gà rừng thỏ rừng”.
Tô Ngữ gật đầu, nhớ tới mấy dây chanh leo mang theo, càng nhanh ch.óng về nhà trồng xuống.
Khương Kỳ dậy, vác gùi chanh leo lên lưng. Biết rõ Tô Ngữ sức lực lớn, gùi nặng chẳng khó gì với nàng, nhưng vẫn nỡ để nàng vất vả.
Nhìn bóng lưng Khương Kỳ, Tô Ngữ khẽ mỉm , cùng Tô Ngôn cũng gùi đồ, bước theo.
Phì Phì và Tiểu Bạch chạy mất, song Tô Ngữ chẳng lo. Với bản lĩnh của Phì Phì, khó thứ gì gây nguy hiểm cho nó .
Trên đường về, Tô Ngữ phát hiện ít nấm mọc cơn mưa. Nàng vui mừng khôn xiết, hái dặn Tô Ngôn loại nào ăn . Chẳng mấy chốc hai gùi đầy ắp.
Nhìn thành quả, nàng tươi. Nấm chỉ ngon mà còn thể bán lấy tiền. Hôm nay kịp, nhưng ngày mai nhất định sẽ trở hái thêm, phơi khô mang chợ bán.
Nghĩ , chẳng mấy chốc cả ba về đến nhà.
Sau khi thức tỉnh dị năng, thể Tô Ngữ dẻo dai hơn hẳn, cả ngày vẫn mệt. Tô Ngôn thì khác, vốn là đứa trẻ, hôm nay việc nhiều, mệt đến đỏ bừng mặt, mồ hôi thấm ướt lưng áo.
Tô Ngữ đau lòng, cởi gùi cho liền giục mau phòng nghỉ ngơi. Còn , nàng ôm dây chanh thẳng mảnh đất trống trong sân, chuẩn trồng xuống.
Hết chương 27.