Thấy vẻ mặt giật của Tô An, Tần Liên liền đang nghĩ gì. Ánh mắt khẽ động, khóe môi nàng cong lên nụ thâm ý:
“Cha, ngài xem, tỷ tỷ mới gả qua mà xây viện lớn thế . Con còn mấy mẫu đất hoang quanh đây cũng đều do tỷ tỷ khai khẩn.”
Tô An xong, sắc mặt càng u ám. Nuôi Tô Ngữ bao năm, từng thấy nàng chút khí lực nào, mà nay chỉ mở đất trồng trọt, còn dựng cả đại viện. Nghĩ đến đó, cau mày, bước lên định gõ cửa.
Tần Liên nhanh nhẹn kéo tay:
“Cha, ở đây dây chuông, chỉ cần kéo nhẹ trong viện sẽ thấy.”
Nói , nàng chủ động giật dây. Tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp sân.
Trong viện, Tô Ngữ và Tô Ngôn đang trò chuyện thì tiếng chuông, nghi hoặc, cùng mở cổng. Vừa thấy ba đó, Tô Ngữ thoáng khựng , nhưng nhanh lấy bình tĩnh. Bên cạnh, sắc mặt Tô Ngôn lập tức tái nhợt, chằm chằm Tô An.
Tô An quét mắt hai tỷ , hỏi:
“Khỏi từ khi nào?”
Tô Ngôn lúng túng trả lời, chỉ thể sang Tô Ngữ.
“Hai hôm nay mới khỏe.” Tô Ngữ đáp.
“Đã , theo về . Cứ ở nhờ tỷ ngươi mãi, thành cái gì nữa?”
Tô An định kéo con trai.
Tô Ngữ lập tức chặn :
“Lúc chẳng chính ngươi bảo mang Tiểu Ngôn ?”
Tô An nhíu mày, kịp đáp thì Tần Liên chen :
“Khi là để dưỡng bệnh, giờ khỏi , tất nhiên về nhà.”
Lý thị cũng vội vàng phụ họa, Tô An thì gật gù đồng tình.
Nhìn ba , trong đầu Tô Ngữ chỉ lóe lên một câu: Không một nhà, chẳng bước một cửa.
“Nói cho rõ, đưa Tiểu Ngôn về để gì?”
Nàng lạnh giọng hỏi.
“Về nhà chứ gì nữa. Đấy là nhà của nó.”
Lý thị bĩu môi.
“Ngươi là con gái xuất giá, còn xen việc nhà đẻ chi? Đến đây lâu như , một tiếng ‘cha’ cũng chẳng thèm gọi, ngươi tưởng cánh cứng cáp hả?”
Tô An quát mắng.
Tô Ngữ lạnh:
“Ta gọi cha, ngươi xứng đáp ? Ta và Tiểu Ngôn rời khỏi cái nhà đó, sẽ về nữa. Các ngươi nhất bỏ ngay ý nghĩ dùng nó để sai sử”
Sắc mặt Tô An đen như đáy nồi:
“Ngươi dám với cha ngươi?”
“Thế ngươi thế nào?”
Tô Ngữ khẽ nhếch môi khinh.
Lý thị và Tần Liên đều kinh ngạc. Không ngờ Tô Ngữ dám đối đáp cha như .
“Đồ con bất hiếu, xem dạy dỗ ngươi thế nào!”
Tô An giận dữ, giơ tay tát xuống.
Trong mắt Lý thị và Tần Liên thoáng hiện tia vui mừng, hệt như chờ mong cảnh Tô Ngữ đ.á.n.h. Tô Ngôn thì hoảng loạn, nhào tới kéo chân cha, nhưng sức nhỏ bé chẳng lay chuyển nổi.
Ngoài dự đoán, hề tiếng tát vang lên.
Mọi ánh mắt đều hướng về phía Tô An. Cánh tay một bàn tay rắn chắc giữ c.h.ặ.t, nhúc nhích nổi. Người giữ chính là Khương Kỳ, đang lặng lẽ ngay đó, nét mặt lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nong-nu-co-khong-gian-cung-tuong-cong-tho-san-lam-ruong/chuong-30-ba-muoi-luong-bac.html.]
Hai con Lý thị thoáng hoảng hốt. Hắn đến từ khi nào?
“Ngươi gì ? Đây là cách đối xử với nhạc phụ ?”
Tô An gằn giọng, mặt đỏ bừng vì cố giãy .
“Ta nhạc phụ.”
Khương Kỳ thản nhiên đáp.
Câu khiến tất cả ngẩn , kể cả Tô Ngữ và Tô Ngôn.
Tô Ngữ tướng công , hiểu ý tứ, nhưng im lặng hỏi.
Tô An lấy bình tĩnh, quát:
“Ngươi cưới con gái , chẳng lẽ nhạc phụ ngươi?”
Khương Kỳ buông tay , nhàn nhạt:
“Không cưới, mà là mua”.
Cả nhóm đều sững sờ. Khương Kỳ vẫn điềm nhiên:
“Đáng lẽ cưới vợ sính lễ và hồi môn. chỉ bỏ bạc mua cho một tức phụ. Đã là bỏ tiền mua, nàng còn liên quan gì đến các ngươi.”
Hắn ngừng một thoáng, thẳng Tô An:
“Nếu thật là gả, sính lễ bỏ hai mươi lượng bạc. Các ngươi chuẩn hồi môn tương xứng ?”
Mặt Tô An như bốc cháy, vạch trần đến ngẩng nổi đầu.
Hắn vội lảng sang chuyện khác:
“Được , cứ để Tiểu Ngôn theo về.”
Lý thị và Tần Liên im lặng, trong lòng chỉ cần đạt mục đích , còn chuyện danh phận chẳng quan trọng.
“Có thể.”
Khương Kỳ gật đầu.
Tô Ngữ giật định phản đối, nhưng Khương Kỳ tiếp:
“Tiểu Ngôn ở đây chữa bệnh, tổng cộng tốn ba mươi lượng bạc. Đưa bạc, sẽ để nó theo các ngươi”.
“Cái gì? Ba mươi lượng? Ngươi ăn cướp chắc?”
Lý thị hét toáng lên.
“Một đứa nhỏ, chẳng lẽ ăn nhân sâm yến sào ? Ngươi mở miệng đòi ba mươi lượng, đúng là nghèo đến điên !”
Khương Kỳ chẳng buồn bà , chỉ đáp nhàn nhạt:
“Đơn t.h.u.ố.c ở đây, thể lên trấn hỏi tiệm t.h.u.ố.c. Không đưa bạc, đừng mơ mang nó .”
Lý thị nhất thời cứng họng, Tô An thì sắc mặt càng lúc càng khó coi. Đưa ba mươi lượng để đón con về? Hắn thà mặc kệ Tiểu Ngôn c.h.ế.t còn hơn.
Hắn sang Tô Ngữ, giọng gượng gạo:
“Tiểu Ngữ, dù cũng là của ruột ngươi. Chữa cho , tính toán chi li ?”
Tô Ngữ nhếch môi lạnh:
“, nó là . nó càng là con trai của ngươi, lẽ nào do ngươi dưỡng?”
Tô An nghẹn họng. Hắn từng nghĩ Tô Ngữ ăn sắc bén đến thế, chỉ cảm thấy bao giờ thật sự hiểu đứa con gái .
“Con tiện nhân! Mau để theo chúng về, tiền bạc cái gì!”
Lý thị gào lên, định bảo Tần Liên kéo Tiểu Ngôn .
kịp động tay, Khương Kỳ đưa chắn, đẩy Tiểu Ngôn lưng . Giọng lạnh lùng như băng:
“Không trả bạc, xem ai dám mang nó .”
HẾT CHƯƠNG 30.